Cô nàng Yankee Shimizu bàn bên đã nhuộm tóc đen mất rồi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 22

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 01 - Chương 8.1: Shimizu-san Và Chiếc Ô Dùng Chung (Phần 1)

Chương 8.1: Shimizu-san Và Chiếc Ô Dùng Chung (Phần 1)

Trans: Tiến Minori

___________________

“Có chuyện gì đột xuất hả?”

“Đúng vậy, chị đã lên kế hoạch đi chơi với bạn của chị sau cuộc gọi vừa nãy.”

Sau khi rời khỏi khu Game Center, ba người chúng tôi nghỉ ngơi tại khu ẩm thực bên trong trung tâm thương mại.

Mỗi người đều có nước ở trước mặt của mình.

“Nếu vậy, liệu chị nán lại đây có ổn không?”

“Không sao đâu. Theo như bọn chị đã nói chuyện thì một lát nữa bọn chị sẽ gặp nhau ở đây.”

“Được rồi, vậy có nghĩa là hôm nay chúng ta sẽ chia tay nhau tại đây sao?”

Mọi chuyện nên là như thế. Tôi lo rằng Teruno có thể sẽ mệt mỏi vì chờ đợi do tôi đã ở lại đây lâu hơn dự kiến vì cuộc gặp gỡ với chị em nhà Shimizu, nhưng tôi chắc rằng em ấy sẽ hiểu nếu tôi giải thích cho em ấy.

“Chị thì có thể là vậy, nhưng các em thì khác.”

“Hả?”

“Vâng?”

“Vì chúng ta đã có khoảng thời gian đi chơi cùng nhau rất vui vẻ, nên cứ cùng nhau đi về nhà luôn đi!”

 

* * *

 

“Cậu không cần phải đi về nhà với tớ đâu.”

“Hừm, tớ định sẽ quay lại sau khi hoàn thành công việc của mình.”

“Shimizu-san và tôi đang ngồi trên tàu sau cuộc nói chuyện ở khu ẩm thực hồi nãy. 

Cuối cùng thì, Ai-san đi chơi với bạn của chị ấy, còn tôi và Shimizu-san thì đi về nhà. 

Ai-san đã nói với tôi về vị trí chung của nhà Shimizu-san và hóa ra là nhà tôi và Shimizu-san cũng khá gần nhau.

“Shimizu-san không có việc gì khác để làm sao?” 

“Không, tớ không hề thích, tớ vốn dĩ không thích những nơi đông người mà.”

“Vậy có phải cậu chỉ đến khu trung tâm thương mại này chỉ vì Ai-san rủ đúng không?”

“Phải đấy, khi chị ấy hỏi tớ có kế hoạch gì không thì tớ đã bảo là không, rồi chị ấy nói “đi mua quần áo cùng chị nhé”, thế là tớ bị kéo theo đến đó.”

“Tớ hiểu rồi, thì ra là vậy à.”

Ai-san quả thực tạo ấn tượng là một người đầy năng lượng, đủ sức làm những việc như vậy.

“Chị ấy lúc nào cũng hay ép buộc người khác.”

Shimizu-san bắt đầu thở dài. Hiếm khi nào mà thấy Shimizu-san bị người khác ăn hiếp như vậy.

“Hai người trông có vẻ rất thân thiết nhỉ?”

Shimizu-san lần này thể hiện vẻ mặt không mấy hài lòng.

“Ừm thì, vì hai người lúc nào cũng ở cạnh nhau, nên chắc là hầu hết mọi người đều cho là vậy. Đó chẳng phải là dấu hiệu cho thấy hai người rất thân với nhau sao?”

“Bả vào phòng tớ mà không hề xin phép đó.”

“Điều đó có nghĩa là Ai-san rất thích cậu mà, Shimizu-san.”

“Cứ nói những gì cậu muốn đi.”

Shimizu-san quay mặt đi nơi khác, có vẻ như cậu ấy đã từ bỏ việc tranh luận với tôi rồi.

“À mà này, hình như cậu có một người em gái đúng không?” 

“Đúng thế, tớ có một cô em gái.”

“Mối quan hệ giữa cậu và em gái thế nào?”

“Tớ cũng không biết nhiều về các anh chị em khác, nên tớ không thể nói chắc chắn, nhưng mà tớ nghĩ là bọn tớ khá thân. Bọn tớ chơi game và xem Anime cùng nhau.”

“Cậu không có phàn nàn gì sao?”

Phàn nàn về Teruno?

Có một vài điểm nhỏ nhặt, như việc em ấy không thích ăn rau và hay lười biếng, nhưng nhìn chung thì cũng…

“Tớ đoán đôi khi em ấy có hơi ích kỷ và đó cũng là điều duy nhất mà tớ lo lắng.”

“Vậy nên ngay cả khi cậu cũng có những điều lo lắng về gia đình của mình.”

“Tớ không quá buồn về chuyện đó, nhưng có khả năng chính Teruno sẽ gặp khó khăn trong tương lai.”

“Ý cậu là sao?”

“Nếu em ấy quá phụ thuộc vào tớ thì em ấy có thể gặp khó khăn khi không còn tớ ở bên cạnh nữa, vì sau này sẽ phải học đại học hay là đi tìm việc làm.”

Hiện tại, tôi đang đảm nhiệm vai trò nấu nướng và các công việc nhà khác cho đến khi bố mẹ chúng tôi trở về, nên mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng tôi không thể tưởng tượng nổi việc Teruno sẽ làm việc nhà nếu tôi không còn ở đây nữa.

“Suy cho cùng, điều quan trọng là cậu lo lắng cho em gái mình nhỉ. Cậu có phải là người quá lo lắng cho em gái không?”

“Ừm… ai có em gái thì ít nhiều cũng lo lắng cho em ấy mà, đúng không?”

Tôi cảm thấy như mình đang viện cái cớ không thuyết phục bằng cách phóng đại vấn đề, nhưng tôi không nghĩ những gì mình nói có gì sai cả.

“Thật là phóng đại mà. Ít nhất thì Ai chẳng bao giờ lo lắng cho tớ cả.”

“Không phải đâu, Ai-san chắc hẳn đôi khi cũng lo lắng cho Shimizu-san chứ.”

“Làm sao mà cậu biết được điều đó hả?”

Tôi không thể nói rằng đó là vì tôi đã nói chuyện với Ai-san tại một nhà hàng gia đình khi Shimizu-san không có ở đấy…

Bên cạnh đó, Ai-san dường như muốn giữ bí mật về cuộc trò chuyện ấy.

“Tớ đoán là tớ có linh tính vì chúng tớ giống nhau, đều có một cô em gái.”

“Cậu đang nói về cái gì vậy?”

Shimizu-san nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.

Tôi nghĩ điều đó cũng tự nhiên thôi vì đó là một lý do mà ngay cả tôi cũng không hoàn toàn thấu hiểu.

“Dù sao thì, tớ nghĩ Ai-san cũng luôn nghĩ về Shimizu-san thôi.”

“...Ừm thì, nếu cậu đã quả quyết như vậy, thì cứ để như vậy đi.”

Shimizu-san có vẻ không phục, nhưng dường như cô ấy hiểu những gì tôi đang nói.

“Nhân tiện, tớ mới gặp Ai-san lần đầu vào hôm nay, nhưng chị ấy là một người chị rất tốt bụng, đúng không?”

“Vậy sao? Chị ấy chỉ đang làm những gì mình muốn thôi.”

Có lẽ vì là người nhà, nên Shimizu-san có vẻ đánh giá khá khắt khe về Ai-san.

“Tớ thực sự cảm thấy chị ấy trung thực với ham muốn của bản thân, nhưng tớ nghĩ chị ấy cũng chú ý đến những người xung quanh nữa. Dù chưa từng gặp nhau trước đây nhưng chị ấy rất dễ nói chuyện và cuộc trò chuyện cũng rất thú vị và vui vẻ.”

“...Muu.”

Hả, tại sao Shimizu-san lại có vẻ hơi bất mãn thế nhỉ?

“Ai ở nhà còn không đứng đắn hơn nhiều, cậu biết không.”

“Có lẽ vì ở nhà thì chị ấy không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.”

“...Chị ấy luôn làm ầm lên về việc mình không hiểu cái gì đó trước các kỳ thi.”

“Tớ hiểu rồi, chị ấy đang học hành chăm chỉ trước kỳ thi nhỉ.”

Bất thình lình, Shimizu-san bắt đầu bóc phốt mọi thứ về Ai-san.

Đây có phải là sự trả đũa cho việc Ai-san đã khui lại những kỷ niệm cũ tại nhà hàng gia đình không?

“Shimizu-san, tại sao cậu lại kể cho tớ nghe về những khuyết điểm của Ai-san vậy?”

“Bởi vì... cậu cứ khen ngợi Ai mãi...”

Tôi không biết tại sao, nhưng có vẻ như Shimizu-san không thích việc chỉ mình Ai-san được khen ngợi. Trong trường hợp đó, tôi đã quyết định mình nên làm gì.

“Nếu chuyện là như vậy, cậu muốn được khen ngợi về điều gì, Shimizu-san?”

“Hả? Chuyện này là sao mà đột ngột thế?”

“Shimizu-san không thích việc chỉ có Ai-san được khen ngợi, đúng không? Nếu đúng là vậy, tớ nghĩ tốt hơn là nên khen ngợi cả Shimizu-san nữa.”

Tôi nghĩ đó là một ý kiến hay. Cảm giác khi khen ngợi ai đó thật tốt và người được khen cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn.

“Cậu đang nói cái gì vậy? Tớ không muốn đâu. Bên cạnh đó, chẳng có gì để khen ngợi tớ cả.”

Sự tự đánh giá về bản thân của Shimizu-san có vẻ thấp hơn tôi tưởng. Có vẻ như tôi cần phải nói cho Shimizu-san biết về những điểm tốt của cô ấy.

“Không phải vậy đâu. Tớ sẽ nói cho cậu biết những gì tớ nghĩ là tốt ở Shimizu-san. Trước hết, cậu rất tử tế. Shimizu-san đã chủ động giúp tớ khi chỉ có mình tớ phụ trách thái nguyên liệu trong buổi học nấu ăn lần trước. Tớ nghĩ lúc đó tớ đã nói với cậu rồi, nhưng điều đó đã khiến tớ rất hạnh phúc. Thứ hai, cậu rất chăm chỉ. Khi cậu đưa bento cho tớ trước đây, cậu đã luyện tập nấu ăn chăm chỉ đến mức phải quấn băng cá nhân quanh ngón tay. Tớ ngưỡng mộ sự nỗ lực đó. Thứ ba—”

“Dừng lại đi.”

“Err, sao thế? Tớ mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà.”

“Quá đủ rồi, tớ nghe thế là đủ rồi.”

Shimizu-san che miệng bằng một con gấu bông, khiến tôi không tài nào đọc được biểu cảm của cậu ấy.

“Cậu không cần phải giữ kẽ đâu, vì vẫn còn nhiều điều tớ muốn nói lắm.”

“Tớ hông hề giữ kẽ. Cậu cứ im lặng cho đến khi chúng ta tới nhà ga đi.”

Khi tôi nhìn kỹ hơn vào Shimizu-san, tôi nhận ra vành tai của cậu ấy dường như đã ửng đỏ một chút.

Có vẻ như cậu ấy đang xấu hổ.

“Được rồi, tớ biết rồi.”

Kể từ đó, tôi và Shimizu-san ngồi yên lặng trên ghế mà không nói với nhau câu nào cho đến khi tới nhà ga gần nhất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!