Cô nàng thiên thần nuông chiều tôi mỗi ngày

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bạn Gái Tôi Đã Được Huấn Luyện

(Hoàn thành)

Bạn Gái Tôi Đã Được Huấn Luyện

Passing Golden Sun

Tôi nghe được mấy tin đồn chẳng lành về cô bạn gái Lee Ha-young. Phì. Hầy~ đời nào Ha-young lại làm chuyện đó chứ?

303 4238

Ông Chú Trở Thành Kẻ Mạnh Nhất Dị Giới

(Đang ra)

Ông Chú Trở Thành Kẻ Mạnh Nhất Dị Giới

Jisa Kuhito

Giữa lúc đó, anh tình cờ lập tổ đội cùng một thiếu nữ bị đồng đội cũ ruồng bỏ vì coi là kẻ vô dụng. Liệu rằng dưới sự dẫn dắt của Soushi, tài năng của cô bé có bừng nở?

45 893

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

915 22425

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

(Hoàn thành)

Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

会说话的肘子

Nhưng hãy nhớ lấy người bạn của tôi, chúng ta không thể dùng sự dịu dàng để đối đãi với bóng đêm. Phải dùng lửa.

995 14235

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

(Đang ra)

Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Tao Trà

Thế là, từng màn câu chuyện chẳng biết là gặp gỡ hay là trùng phùng bắt đầu diễn ra.

738 12550

Trước giáng sinh - Vol.1, Melonbooks Special

Chương này tầm trước khi Mahiru tặng quà giáng sinh cho Amane - chiếc khăn gió ấm.

Trans: Zennomi

===================

Melonbooks Side Story

“…Amane-kun, cậu không lạnh à?”

Amane vô tình gặp Mahiru trên đường về nhà, cô nheo mắt nhìn đồ cậu đang mặc.

Nếu cậu còn mặc áo len cộc tay và áo khoác bên ngoài như hồi mới gặp Mahiru thì cậu sẽ chết lạnh mất. Vì vậy nên cậu khoác thêm áo choàng, nhưng có vẻ với cô thế chưa đủ ấm.

Cậu đúng là hơi lạnh trong cái áo khoác khá mỏng này, nhưng chưa tới nỗi chết lạnh. Cậu không mặc gì khác để giữ ấm, đơn giản là vì cậu không có gì khác ngoài áo choàng. Cậu không gượng ép bản thân, chỉ là cậu không có đồ gì để giữ ấm thôi.

Còn đối phương, Mahiru trang bị chiếc áo choàng dày, khăn quàng cổ và găng tay. Ngược lại, Amane có vẻ sắp đóng băng, ngoại trừ hai chân cậu.

“Tôi không thấy lạnh lắm.”

“…Tai và mũi cậu đỏ kìa.”

“Không tránh được. Vì gió lạnh thổi nãy giờ mà.”

Amane quên mang theo quần áo mùa đông ngoài chiếc áo choàng khi cậu chuyển nhà, và ta có thể nói rằng đây là lỗi của cậu. Tuy nhiên, cậu nghĩ cũng chẳng phải chuyện gì nghiêm trọng, nên cậu không mua thêm quần áo mùa đông kể cả khi đã vào mùa.

Thực ra, ở đây lạnh hơn nơi bố mẹ của cậu ở. Cậu tự nhủ nên mua găng tay hoặc một chiếc khăn choàng cổ.

“May là trường không xa nhà. Lạnh có tí với tôi cũng chẳng thành vấn đề.”

“Nếu cậu bị cảm thêm lần nữa thì phiền lắm.”

“Tôi đảm bảo mình sẽ không bị cảm nữa.”

“…Tôi thì tin cậu sẽ không thành ra như bữa lần trước, còn cậu thì giữ gìn sức khỏe đi.”

Vì cậu chả chịu quan tâm sức khỏe bản thân mình, Amane-kun à, Mahiru thì thầm vậy khi cô quan sát khuôn mặt và chiếc cổ trần của cậu.

“…Gì thế?”

“Không có gì. Cậu cũng không phải khổ sở lâu nữa đâu vì kỳ nghỉ sắp tới rồi.”

Kỳ thi của họ đã kết thúc, và Giáng sinh sắp tới, sau đó là lễ kết thúc kỳ học. Ít ra thì cậu có thể chịu đựng được trong thời gian ấy. Nếu cứ thế, xem ra tháng một và tháng hai sẽ lạnh hơn, nên trước khi đó, cậu muốn mua vài đồ giữ ấm bản thân.

Đi mua sắm thôi, cậu lẩm bẩm khi vào thang máy, và Mahiru lẳng lặng theo sau cậu.

Không hiểu sao cậu thấy có ánh mắt nhìn cổ cậu. Tuy nhiên, cậu phớt lờ ảnh nhìn của Mahiru, hiểu rằng từ ngoài nhìn vào cậu trông rất lạnh mà.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage