Chương 3.1: Cuộc sống khi chỉ còn hai đứa
Trans + edit: Yuuki
————————————————————
“Vậy nhé, Kento, Sophia-chan, ba mẹ đi đây.” (Bố của Kento)
Chớp mắt một cái, hai tuần đầu tiên của năm học đã trôi qua.
Hôm nay là thứ Năm, cũng là ngày bố và dì Jessica chính thức khởi hành đi hưởng tuần trăng mật.
“Hai con ở nhà phải thật hòa thuận đấy nhé! Có chuyện gì xảy ra thì gọi cho mẹ ngay lập tức, nhớ chưa?” (Jessica)
Hẳn là Jessica-san lo cho tôi và Frost-san lắm.
Mà, cũng phải thôi, bởi cô đã thấy bọn tôi cãi nhau không biết bao nhiêu lần rồi…
“Không sao đâu ạ! Frost-san và con hứa sẽ hoà thuận mà” (Kento)
“Vâng ạ~ Bọn con giờ là bạn tốt của nhau rồi.” (Sophia)
Đây là chuyến đi mà họ đã ngóng chờ từ lâu.
Hiểu rõ điều ấy, tôi đã phải giả bộ thân thiết với Frost-san, cốt là để họ có được chuyến đi trọn vẹn nhất. Họ đã vất vả chăm sóc chúng tôi suốt bao tháng ngày rồi.
Đương nhiên là sâu trong tâm can, tôi vẫn còn rất lo lắng về mối quan hệ anh em kế này.
“Gần đây hai con đã chịu ăn cơm với nhau rồi nhỉ? Trò chuyện cũng nhiều hơn trước nữa~” (Jessica)
Từ khi biết tin họ sắp đi hưởng tuần trăng mật, tôi đã phải “diễn kịch” trước mặt họ. Tin tốt là có vẻ như Jessica-san đã bị qua mặt…
Thế rồi ba và Jessica-san rời đi với nụ cười hạnh phúc trên môi.
Nhưng chưa đi chưa được bao lâu—
“Ở một mình với tôi không có nghĩa là cậu được phép làm mấy trò kì lạ đâu đấy?” (Sophia)
Ánh mắt lạnh như băng của cô như nhát dao cứa vào tim tôi.
Chưa gì Frost-san đã lộ bản chất rồi.
“Tôi không dại gì mà làm thế đâu.” (Kento)
Dẫu không có ai trong nhà, song liều lĩnh làm “những trò kì lạ” với cô có thể khiến tôi lập tức bị tẩy chay khỏi xã hội. Frost-san là kiểu người sẵn sàng giao nộp tôi cho cảnh sát khi phát hiện bị nhìn trộm lúc tắm, sờ xịt đồ lót hay… bị đè xuống đất…
Tôi không giống Shouta, không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ, nên đương nhiên mấy tình huống đó sẽ chả bao giờ xảy ra đâu.
“Ai mà biết được chứ? Đàn ông đều là quái thú cả. Chỉ cần không bị ai chú ý thôi là họ đã sẵn sàng xông vào tấn công rồi.” (Sophia)
Frost-san ôm chặt lấy bản thân, hướng ánh mắt sắc lẹm về phía tôi.
Cô ấy thật sự cho rằng tôi có bản lĩnh “làm liều” luôn hả?
“Cậu nói cứ như kiểu muốn chuyện đó xảy ra ấy.” (Kento)
Tôi bực bội tung đòn trả đũa.
『H-Haa?!』(Sophia)
Chẳng rõ cô không ngờ được tôi sẽ đáp trả hay bị nói trúng tim đen, nhưng lúc này đây, khuôn mặt cô nhuộm một màu đỏ gắt. Cô thét lên một tiếng the thé.
Bất ngờ ghê. Cứ tưởng Frost-san sẽ tiếp tục nhìn tôi mà không chút xao động cơ, ai dè lại…
Thấy phản ứng hiếm hoi này, tôi thừa thắng xông lên:
“Cậu còn cố tình nhấn mạnh điều đó nữa. Không phải do cậu muốn được như vậy hay sao?” (Kento)
Mọi khi, tôi luôn đầu hàng trong những tình huống như vừa rồi, nhưng hôm nay tôi muốn thử trả đũa.
Frost-san mặt đỏ đến tận mang tai. Có vẻ như chiến thắng sắp nằm gọn trong lòng tay tôi rồi.
『“A-Are you stupid!? A-Are you still half-asleep or something?!”!』(Sophia)
—Cứ tưởng thành công rồi cơ, ai dè lại bị cô ta thả cả đống từ tiếng anh vào mặt. Chịu, hết hi vọng thắng rồi.
Tôi nghe mãi mà chả hiểu cô đang nói cái mô tê gì hết, nên là chả còn cách nào để tiếp tục cãi nhau với cổ.
Ông trời thật là bất công…
“Rồi, rồi, xin lỗi. Nhưng trước mắt thì chúng ta phải ăn sáng đã, không là muộn học đấy.” (Kento)
Khác với cha và Jessica-san, bọn tôi vẫn còn phải đi học.
Không chỉ vậy, sáng nay tôi còn có buổi tập nữa, do đó không thể vì mấy chuyện lắt nắt này mà muộn được.
『You’re leaving it at that?!』(Sophia)
“Nhắc bao nhiêu lần rồi, tôi đâu có biết tiếng Anh”
“Ah… xin lỗi…” (Sophia)
Nhìn Frost-san đang dấn tới, tôi chẳng biết làm gì khác ngoài châm chọc cổ bằng nụ cười gượng gạo.
Frost-san xin lỗi với biểu cảm u ám.
Những cuộc cãi vã như vừa rồi đã tồn tại như một phần của cuộc sống, nhiều đến nỗi chẳng thể đếm xuể. Lúc này, có lẽ Frost-san đang cảm thấy khá ngượng.
“Mà, cậu nói tiếng anh theo thói quen à?”
“Ừm, thì… khi tôi còn nhỏ, tiếng Anh đã là cả thế giới của tôi, và ngay cả khi học tiếng Nhật, tôi vẫn dùng tiếng Anh ở nhà nên mới vô thức nói như vừa rồi…” (Sophia)
Có lẽ cô đã rất cố gắng sử dụng tiếng Nhật thay ngôn ngữ mẹ đẻ.
Nghĩ đến đây, tôi cũng đã phần nào đồng cảm được với cô, rằng sơ suất sử dụng tiếng Anh là không thể tránh khỏi.
“Xin lỗi, tôi sẽ để ý hơn vào lần sau…” (Sophia)
Thật bất ngờ khi thấy cô ấy hối lỗi như vậy…
“Không sao, tôi không để tâm đâu.” (Kento)
“Eh…?”
Frost-san nhìn tôi, khuôn mặt không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
“Đồng ý là khi nói tiếng Anh, tôi sẽ chẳng thể hiểu gì hết, nhưng ngược lại thì chính điều ấy đã giúp xóa bỏ căng thẳng giữa hai bên, đúng chứ? Do đó, có thể coi đây là một cách hay để kiềm chế cơn giận.” (Kento)
Với tôi, không hiểu được những gì cô ấy nói thực sự rất nhục nhã, và tôi mong cô sẽ sử dụng tiếng Nhật để giao tiếp. Thế nhưng nếu nghĩ theo cách vừa rồi, có lẽ tiếng Anh đã giúp xóa bỏ căng thẳng giữa cả hai bên.
Không chỉ vậy, mỗi lần Frost-san nói tiếng Anh, tôi chỉ biết là cô ấy đang cáu chứ chẳng cảm thấy chút căm ghét nào, từ đó giúp tránh căng thẳng leo thang.
Tuy nhiên—
“Là sao… Tôi không hiểu lắm…” (Sophia)
Frost-san đột nhiên che miệng bằng mu bàn tay rồi quay mặt đi.
Dù lần này cô dùng tiếng Nhật - có lẽ vì không còn thấy ngại, cơ mà thái độ có vẻ không đồng tình với quan điểm của tôi cho lắm.
Nhưng đáng chú ý là—
“...Sao cậu lại đỏ mặt rồi…?” (Kento)
Sắc đỏ trên khuôn mặt cô đã trở lại sau một hồi “biệt tích”, khiến tôi không khỏi tò mò.
Tôi đã nghĩ đi nghĩ lại mà chẳng biết thứ gì đã khiến cô ngượng đến vậy.
『I’m not blushing...! What kind of eyes do you have!?』(Sophia)
Cô ấy lại nhìn tôi bằng ánh mắt như sắp xiên nhau nữa. Chết thật, tôi lại vô tình khiến cô ấy phật ý rồi.
Minh chứng rõ ràng nhất là cách cô ấy sử dụng tiếng Anh. Hẳn là cô đang cảm thấy khó chịu lắm.
“Xin lỗi. Sao cũng được, ăn sáng đã.” (Kento)
Frost-san thì không phải vội, nhưng tôi vẫn còn buổi tập trước mắt nên không thể ề à được.
Nói thật, tôi còn muốn trao đổi một chút về bữa tối cơ, nhưng xét đến tình hình hiện tại thì làm vậy chỉ khiến mọi thứ tồi tệ hơn thôi.
Vậy là tôi quyết định bỏ ý định xin ý kiến về bữa tối, ăn nhanh rồi tới trường luôn. Chắc tối hỏi sau cũng không sao.
Đang vừa ăn vừa lên kế hoạch cho ngày thì—
“....” (Sophia)
Tôi chợt nhận ra bản thân đang bị Frost-san nhìn chằm chằm như thể sắp xơi tôi đến nơi.
Chắc chắn cô ấy hận tôi lắm…
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(C-Cậu bị đần à?! V-Vẫn còn chưa tỉnh ngủ hay sao?!”) (Cậu định bỏ ngang thế à?!) (Mặt tôi không hề đỏ nha…! Cậu nhìn kiểu quái gì thế!?)