Cô nàng Gyaru đột nhiên tiếp cận tôi sau khi tôi sửa xe đạp cho cô ấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10931

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 855

Web Novel (1~30) - Chương 14 (Plot tới rồi!)

---

< Góc nhìn của Seika >

Uwaaah... Mình lỡ nói quá rồi, còn thốt ra những lời yếu đuối ngọt ngào nữa chứ!

 Thực sự chẳng giống tôi chút nào. Nhưng mà, Kutsuzawa đã rất chân thành khi động viên tôi. Lúc lỡ buột miệng nói ra, tôi lo cậu ấy sẽ thấy phiền hay mất hứng, nhưng hoàn toàn không phải vậy.

Cậu ấy thật tốt bụng. Nhìn tôi buồn bã, cậu ấy tỏ ra lo lắng tột độ, điều đó khiến tôi thấy nhẹ nhõm hẳn. Kỳ lạ thay, đúng như cậu ấy nói, tôi bắt đầu nghĩ tích cực hơn, rằng cứ từ từ mà tiến thôi. Biết đâu, trong quá trình tiếp tục, tôi sẽ tìm được điều gì đó mình yêu thích, hoặc có khi sẽ nhận ra làm người mẫu chính là điều tôi sinh ra để làm.

“Cảm ơn cậu về hôm nay nhé.”

“Ừ, không... Thật ra tớ mới phải cảm ơn cậu, vì đã cùng tớ đi ngắm đồ, rồi còn nghe tớ than thở nữa...”

“Không sao đâu, tớ thấy vui mà.”

“Thế à, cậu nói vậy thì tớ mừng lắm, không uổng công mời cậu đi cùng.”

“Ừm, còn vụ làm tượng gỗ nữa. Khi nào cậu quyết định xong thì báo tớ nhé. Nếu là Imagawa Yoshimoto thì tớ có thể làm ngay, thậm chí cả đầu lẫn thân...”

“Này, về chuyện đó...”

Tôi nhanh chóng ngắt lời trước khi cậu ấy nói điều gì đó kỳ quặc. Chẳng có chút tôn trọng nào với các tướng quân thời Chiến Quốc cả, cậu ấy có thù oán gì với họ sao? Nhưng thôi, bây giờ chuyện đó không quan trọng.

Tôi hít một hơi thật sâu. Rồi thở ra, trong lòng tự cổ vũ bản thân.

“Cậu có nhớ bộ anime cũ này không? Bộ 'Phép thuật Miracle☆Crusaders' ấy, có nhân vật gọi là cô bé Kururu.”

Tôi quyết định liều. Đây là như một bước nhảy từ vách núi. Có lẽ tôi đã quá vội, đáng lẽ nên tiếp cận cậu ấy từ từ hơn, nhưng tôi muốn mọi thứ rõ ràng ngay bây giờ. Lúc tôi thấy cậu ấy bối rối về cách viết tên tôi bằng chữ Hán, tôi không thể không nghi ngờ.

Liệu Kutsuzawa có phải...

“À, tớ nhớ rồi. Hình như hồi đó tớ từng làm mấy bức tượng về bộ đó.”

Cậu ấy không nói chuyện với tôi mà dường như đang lục lại ký ức của chính tôi. Nhưng điều đó không quan trọng với tôi. Tôi chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn. Có phải tôi đã thắng cược rồi không? Kutsuzawa thực sự…. là Kou-chan…?

“Lúc đó tớ đam mê làm tượng lắm, tôi làm đủ thứ. Hình như trong số đó có cả nhân vật Kururu thì phải...”

Bình tĩnh nào. Chưa có bằng chứng chắc chắn. Chỉ còn một bước nữa.

“Cậu làm những bức tượng đó rồi sau đó thì sao?”

“Ừm? À, hình như tôi đã tặng cho một đứa bé trong bệnh viện thì phải.”

“Cái gì!?”

Thật sao? Đúng rồi. Kou-chan đây rồi! Cuối cùng thì tôi cũng tìm thấy cậu ấy. Không thể tin nổi là tôi lại có thể gặp lại cậu. Dĩ nhiên, tôi đã nghĩ đến chuyện chuyển đến đây với hy vọng gặp lại, nhưng thực sự tôi đã gần như bỏ cuộc rồi. Vậy mà bây giờ, tôi đã tìm thấy cậu. Có khi tôi phải bỏ hẳn một triệu yên vào hòm công đức ở ngôi đền mà tôi đã cầu nguyện mới được. Chuyện này thật là...

“Kou-cha...”

"Tớ nhớ người đầu tiên tớ tặng là một cô bé tên Meguru. Cô bé ấy vui lắm khi nhận được. Ấn tượng đó mạnh đến mức tớ chẳng còn nhớ rõ những người khác nữa."

...Gì cơ?

"Ừ thì, chuyện này cũng đã gần mười năm rồi, nên không lạ nếu tớ có quên. Vậy cậu muốn tớ làm tượng Kururu đúng không?"

“Không cần! Đồ ngốc Kou-chan!”

---

<Góc nhìn của Kousei>

Một tiếng quát bất ngờ vang lên. Tôi sững người, đầu óc trống rỗng, không nghĩ được gì. Trong khi đó, Mizoguchi đã vội vàng chạy đi. Cô ấy lao thẳng về phía bãi đậu xe đạp ở trung tâm thương mại, nhảy lên xe và biến mất trong tích tắc.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy...?”

Tôi hoàn toàn không hiểu gì cả. Tôi đã làm sai điều gì sao? Có lẽ vậy. Nhưng tôi thật sự không thể hiểu mình đã sai ở chỗ nào. Tôi cố nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng. Cô ấy gọi tôi là "Kou-chan". Suốt cả ngày hôm nay, cô ấy chỉ gọi tôi là Kutsuzawa-kun hoặc "anh", nhưng ngay giây phút đó, cô ấy lại gọi tên thật của tôi.

Rồi trước khi tức giận, cô ấy nhắc đến Meguru. Liệu Mizoguchi có quen biết Meguru à? Nhưng Mizoguchi chỉ mới chuyển đến đây năm nay. Cô ấy không thể nào biết Meguru được. Và cho dù có biết, điều đó cũng không phải là lý do để cô ấy giận dữ đến vậy.

Thật sự chẳng hiểu nổi. Trong đầu tôi cứ lởn vởn hình ảnh Mizoguchi-san với gương mặt đẫm nước mắt.