Chương 251: Một ngày nào đó
◇Góc nhìn của Lux◇
Người đàn ông đang nói chuyện với tôi có tính cách thật khó chiều.Hơn nữa, ông ta còn đeo kiếm bên hông, nên tôi cố gắng không chọc giận ông ta nhưng cũng không thể chấp nhận yêu cầu vô lý của ổng...
"────Thôi được rồi, ta mệt mỏi khi phải nói chuyện với một thằng nhóc thậm chí không biết kính trọng người có tước vị cao hơn... Vụ việc này ta sẽ báo cáo lên nơi có thẩm quyền, rằng có một kẻ thuộc gia đình Bá tước dám vô lễ với Công tước."
"Hả...!?"
Thấy tôi ngạc nhiên, người đàn ông nhếch mép và nhướn mày nói.
"Đương nhiên rồi, không bán nổi một bông hoa cho ta - một Công tước - thì làm sao mà không thành vấn đề cho được?"
"Đã bảo là không phải tôi không bán, mà chỉ cần ngài đợi thêm chút nữa ────"
"Giá trị thời gian của một thằng nhãi nhà Bá tước và một người lớn nhà Công tước như ta là khác nhau đấy... Nhưng mà, ừm, cũng được."
Gật gù như thể tự mình đồng ý điều gì đó, người đàn ông khoanh tay nói.
"Nếu ngươi xin lỗi ta ngay bây giờ và bán hoa cho ta, ta có thể coi như chuyện này chưa từng xảy ra."
"Ư...!"
Trong buổi trải nghiệm thương nghiệp này, bảng xếp hạng doanh thu sẽ được công bố sau, nên doanh thu là rất quan trọng.Trong hoàn cảnh đó, nếu tôi bán hàng trong giờ nghỉ trưa - thời gian vốn bị cấm buôn bán - để tăng doanh thu...Thì sẽ bị coi là gian lận, và có lẽ tôi...Và cả Florence-san, người bắt cặp với tôi, cũng sẽ bị loại khỏi bảng xếp hạng doanh thu.Tôi không muốn làm liên lụy đến Florence-san, và ngay cả khi không có lý do đó, tôi cũng không thể xin lỗi khi mình chỉ đang tuân thủ đúng quy định.Tôi phải làm sao đây ────
"Xin phép."
Trong lúc tôi đang bối rối, Remina-san, người nãy giờ đứng dựa tường phía sau, xuất hiện bên cạnh người đàn ông và lên tiếng.Người đàn ông tỏ vẻ bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ, rồi mở miệng nói.
"C, Cái gì, ngươi là ai! Không thấy ta đang nói chuyện sao! Chen ngang lời ta, ngươi cũng muốn xúc phạm một Công tước như ta ư ────"
Đang nói dở.Người đàn ông liếc nhìn trang phục của Remina-san và nói.
"Trang phục tốt đấy... Người nhà Công tước hay Hầu tước sao?"
"Ta không phủ nhận mình có xuất thân tốt."
"Hô hô... Vậy thì thất lễ rồi, nếu thế thì quý cô đây hãy nghe ta nói này, tên Bá tước này ────"
"Nghe chuyện cũng được thôi, nhưng chỗ này không tiện lắm, chúng ta đổi chỗ nhé?"
"Đúng vậy, nơi có thằng nhãi nhà Bá tước hỗn xược và đám bình dân thế này không xứng với chúng ta... Hãy đến một nơi xứng đáng với những người cao quý như chúng ta nào."
Nói xong, người đàn ông vui vẻ quay lưng rời khỏi gian hàng.Nghe cuộc trò chuyện vừa rồi, tôi lập tức nói với Remina-san.
"R, Remina-san! Đi riêng với người đó, liệu có ổn không ạ...?"
Khi tôi lo lắng hỏi, Remina-san quay sang nhìn tôi, gật đầu với vẻ mặt nghiêm nghị và nói.
"Tất nhiên rồi... Cậu nghĩ ta sẽ thua kẻ đó sao?"
"Chuyện đó thì... tôi không nghĩ vậy."
Nhớ lại những chuyển động của Remina-san trước đây, tôi trả lời, Remina-san nói tiếp với giọng dịu dàng.
"Kẻ đó cứ để ta xử lý, cậu hãy tập trung vào việc mình cần làm đi."
Và, chị ấy nói thêm.
"Về chuyện mua hoa... ta xin phép không mua nữa."
"Hả!? T, Tại sao ──── chẳng lẽ vì lúc nãy tôi không thể bán hoa trong giờ nghỉ trưa sao!?"
Nếu là vậy thì thật sự xin lỗi...Tôi đã nghĩ vậy, nhưng Remina-san khẽ lắc đầu.
"Không phải thế, chỉ là không cần thiết nữa thôi... Vì vậy, ít nhất là hôm nay, ta không thể nhận hoa từ cậu được."
Không cần thiết nữa...?Tôi vẫn không hiểu tại sao... nhưng mà.
"Hôm nay chúng ta chia tay tại đây, nhưng một ngày nào đó, chắc chắn ta sẽ quay lại bên cạnh cậu... Vì vậy, cậu có thể chờ đợi đến lúc đó không?"
Biểu cảm ấy vô cùng trong sáng và dịu dàng.Tất nhiên, câu trả lời của tôi đã được quyết định.
"Vâng!"
Khi tôi gật đầu trả lời, Remina-san khẽ mỉm cười dịu dàng, đặt tay phải lên mặt tôi.Từ Remina-san truyền đến một thứ gì đó rất mạnh mẽ.Dù không biết đó là gì... nhưng nó rất ấm áp.Một lúc sau, Remina-san buông tay khỏi mặt tôi, quay lưng bước đi.Bóng lưng ấy, không còn thiếu sức sống như lúc nãy mà giống hệt Remina-san của mọi khi...Không.
────Bóng lưng ấy toát lên vẻ uy nghiêm, sự hiện diện và phong thái còn hơn cả trước đây.
Lúc nãy thấy chị ấy thiếu sức sống nên tôi đã lo lắng, nhưng nhìn dáng vẻ đó thì có lẽ không cần lo nữa rồi.Một lần nữa cảm nhận được chị ấy là một người tuyệt vời, tôi đặt tay lên mặt mình và khẽ thì thầm.
"Cái thứ ấm áp đó, rốt cuộc là gì nhỉ..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Là máu yan khi thức tỉnh đấy-.-