Cô hầu gái đầy tính chiếm hữu tôi vừa thuê hóa ra là một nàng công chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web novel - Chương 209: Ngủ cùng

Chương 209: Ngủ cùng

"F, Florence-san!? Sao cô lại────"

Khi tôi định cất tiếng hỏi.Florence-san đặt ngón trỏ lên môi và nói.

"Bây giờ đã muộn rồi, tôi nghĩ không nên lớn tiếng đâu ạ."

"A... cô nói đúng, xin lỗi nhé, tại tôi ngạc nhiên quá..."

"Không, chính tôi mới là người phải xin lỗi vì đã đường đột ghé thăm làm cậu ngạc nhiên."

Dù sao cũng không thể cứ đứng nói chuyện trước cửa phòng đang mở thế này được, nên tôi mời Florence-san vào phòng.Sau khi ngồi đối diện nhau trên ghế sofa, tôi hỏi Florence-san.

"Florence-san... tại sao giờ này cô lại đến phòng tôi?"

Khi tôi hỏi lại câu hỏi đơn giản mà lúc nãy chưa kịp hỏi, Florence-san nhìn vào mắt tôi và nói.

"Người tôi yêu đang ở cùng một mái nhà, ở khoảng cách mà tôi có thể gặp bất cứ lúc nào nếu muốn... Chỉ lý do đó thôi chưa đủ để tôi đến gặp Lux-sama sao?"

"A! K, Không, không có chuyện đó đâu..."

Nghĩ đến tình cảm mà Florence-san dành cho tôi, thì việc cô ấy làm vậy quả là điều tự nhiên... nhưng mà, dù có nghe bao nhiêu lần đi nữa, việc được gọi là "người tôi yêu" vẫn khiến tôi ngượng ngùng.Trong căn phòng được chiếu sáng lờ mờ, khi tôi đang suy nghĩ những điều đó, Florence-san hỏi.

"Lux-sama đã làm gì trước khi tôi đến đây vậy?"

"Tôi đang đọc sách."

"Ra là vậy... Thế thì hay quá, vừa khéo tôi cũng muốn đọc một cuốn sách trên giá sách trong phòng này, chúng ta cùng đọc nhé."

"C, Cô đã cất công đến đây, chỉ làm vậy thôi có được không?"

"Vâng, chỉ cần được chia sẻ thời gian cùng Lux-sama là tôi đã thấy hạnh phúc rồi."

Nói xong, Florence-san nở một nụ cười dịu dàng và bình yên....Cảm nhận được sự ấm áp từ biểu cảm rõ nét ngay cả trong ánh sáng lờ mờ đó, tôi chấp nhận đề nghị của Florence-san, và rồi hai chúng tôi cùng nhau lặng lẽ đọc sách.

"..."

"..."

Đọc sách rất thú vị nên tôi muốn đọc mãi, nhưng thời gian khi đọc sách trôi qua nhanh gấp nhiều lần so với bình thường, chẳng mấy chốc tôi đã buồn ngủ đến mức dụi mắt.

"Có vẻ cậu buồn ngủ rồi nhỉ."

"Ừ, xin lỗi nhé... Thường ngày thì tầm này là tôi ngủ rồi..."

"Ra là vậy... Vậy thì để giữ gìn sức khỏe, tôi khuyên cậu nên đi nghỉ ngay đi."

"Ừ, tôi sẽ làm thế."

Dù buồn ngủ nhưng theo thói quen, tôi vẫn kẹp thẻ đánh dấu trang vào chỗ vừa đọc rồi mới đặt sách lên bàn.

"Florence-san, để tôi tiễn cô nhé."

Không thể cứ thế mặc kệ Florence-san mà đi ngủ được, tôi định đứng dậy... nhưng Florence-san nói.

"Không, đã lỡ đến đây rồi, tôi xin phép được ở bên cạnh Lux-sama cho đến khi cậu ngủ say nhé."

"...Tôi hiểu rồi, ở nơi lạ lẫm thế này tôi cũng có chút lo lắng không biết có ngủ được không, nhưng có Florence-san ở bên cạnh thì chắc tôi sẽ yên tâm ngủ ngon thôi."

"A...!"

Tôi nói ra những suy nghĩ thật lòng, cố gắng mở đôi mi nặng trĩu và đi về phía giường.Khi đến nơi, tôi lập tức trùm chăn và nằm xuống.Florence-san đến bên cạnh chiếc giường nơi tôi đang nằm.

"Florence-san... cảm ơn cô vì ngày hôm nay, dù có nhiều chuyện xảy ra nhưng buổi tiệc ngủ này thực sự rất vui."

"Lux-sama..."

Gọi thầm tên tôi, Florence-san ngồi xuống bên mép giường tôi đang nằm.Và rồi, cô ấy nói tiếp.

"Lux-sama đã nói rằng có tôi ở bên cạnh sẽ yên tâm ngủ ngon... Vậy thì ────"

Vừa nói, Florence-san vừa chui vào trong chăn của tôi, nằm xuống bên cạnh và nói.

"Làm thế này thì cậu sẽ càng yên tâm ngủ ngon hơn phải không?"

"Hả...? N, Nhưng mà, thế này thì ────"

Nhìn khuôn mặt Florence-san ngay trước mắt, tôi đang bối rối thì Florence-san ôm lấy tôi và nói.

"Không sao đâu... Lux-sama, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu, nên giờ cậu chỉ cần nghĩ đến việc ngủ thôi."

"..."

Dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng hiện tại tôi chỉ cảm nhận được cơn buồn ngủ và sự an tâm từ hơi ấm của Florence-san đang ôm lấy tôi bên cạnh, và cứ thế tôi chìm vào giấc ngủ một cách yên bình.

"Lux-sama, em yêu anh... Em nhất định sẽ bảo vệ anh, và nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho anh... Lux-sama..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Từ khúc này đổi xưng hô nha.