Cô gái kết nối với [Sợi tơ hồng], thực chất là thiên địch của đời tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

LN tập 1 - Chương 3.3

◆Góc nhìn của Hyori◆

“Thật đáng nghi…”

“Hở?”

“Ể? À! Xin lỗi hổng có gì đâu…d-dù sao thì mình đi ăn trưa thôi!”

Mi-tan nghiêng đầu ra chiều thắc mắc, nhưng mà bằng cách nào đó Hiyori lại tránh cái chủ đề này và ăn miếng sandwich của mình.

Nhưng mà giờ đầu mình đang ngập tràn suy nghĩ về hai người họ đó.

Mình đã theo dõi hai người đó nãy giờ, và theo những gì thấy được thì.

Ánh nhìn của Rira-tan khi ở bên Sana-tan trông có vẻ say đắm hơn, với cả thái độ của Sana-tan với Rira-tan cũng có vẻ đã dịu đi trông thấy…

Rõ ràng là thái độ với cách đối xử của họ khác hơn trước. Mình đoán có lẽ mình nên nói họ đang dần trở nên gần gũi với nhau hơn rồi chăng? Đó là những gì mình cảm thấy đấy.

Nhưng, lý do là gì?

Mình liền nhớ lại lúc mà đang chú ý tới sự thay đổi trong cách cư xử của họ.

Ể…? Khoan đã, không…Chuyện đó là không thể đúng chứ? Ahaha, không đời nào…

Lưng mình dần toát mồ hôi lạnh.

Hiyori thấy việc tưởng tượng ra cái giả thuyết đó đúng là dở mà.

Haha. Làm sao mà chuyện đó thậm chí có thể xảy ra được cơ chứ? Chẳng lẽ là vi hai người họ thích thế? Đúng là Rira-tan yêu Sana-tan thật, nhưng mà trông cậu ấy có vẻ đang có một quãng thời gian khá là vất vả với cô…và hai người ấy…

–Được “Sợi tơ hồng định mệnh” kết nối với nhau?

—-

◆Góc nhìn của Akito◆

Sau khi luyện tập xong, một trong những việc làm thường ngày sau giờ học, đến tối tôi liền lên phòng của mình.

Và giờ thì tôi đang ngồi trên chiếc giường thân yêu này đây.

Trước mặt tôi chính là chiếc smartphone tôi dùng thường ngày, và trên màn hình đang hiển thị dòng chữ [Riran]. Tất nhiên là giờ vẫn chưa có gì rồi.

Từ lúc trao đổi liên lạc với Kuonji tới giờ thì mọi chuyện đều rất bình thường. Nhưng mình nên nhắn gì giờ nhỉ…?

“Chào buổi tối”...không, không phải. “Rất vui được gặp cậu”, chắc thế nhỉ? Không hiệu nghiệm tí nào cả, đây đâu phải là lần đầu bọn tôi gặp nhau đâu…[Cậu đang mặc quần lót gì vậy?] Tuyệt đối không thể. Đơn giản là vì biến thái quá rồi…”

*Thở dài* Bắt đầu thấy hồi hộp rồi.

Rắc rối thật…Ngoài Neika với Kotono ra, tôi không biết nhắn tin với con gái kiểu gì, đặc biệt là kiểu người như Kuonji.

Nếu là gái nào khác thì tôi không hồi hộp đến nhường này đâu, nhưng…Tôi đoán chắc tất cả là tại cái thứ gọi là Định mệnh này.

Hơn 8 giờ tối trôi qua.

Nếu cứ trì hoãn như này nữa thì đảm bảo mọi chuyện sẽ khá là phiền toái nên là…Được rồi, nhắn thôi!

[Akito: Chào buổi tối.]

[Akito: Gửi sticker chú cún nói xin chào.]

Phù, cứ xem chuyện này sẽ diễn ra như nào trước đã.

Sau đó, tôi nhận được phản hồi kèm theo tiếng bíp.

[Riran: Yappo!]

[Riran: Akito này cậu dễ thương lắm đó, nhưng mà giờ cứ từ từ thôi nhé]

Cô nào đây?

[Akito: Xin thứ lỗi. Chắc tôi nhầm người rồi.]

[Riran: Xin ỗil Santa nhá! Óđ là chị tớ! Đó àl chị tớ, iểhu chưa!?]

Chị gái à? Vậy nghĩa là Kuonji là con út ư?

Với lại, cô nàng này nhắn tin vội tới nỗi chính tả sai tùm lum luôn. Dễ thư–

“Ư…!!!”

Sao mình lại có thể thản nhiên nói cô ấy “dễ thương” vậy chứ?

Chết tiệt, phát điên lên mất!

[Akito: Ra thế. Chị cậu vui tính nhỉ.]

[Riran: Ừm thì, lúc nào chị ấy cũng giúp đỡ tớ mà. Thậm chí là bây giờ…]

[Akito: Đang làm gì đấy?]

…Hử? Sao lại đọc tin nhắn rồi để đó thế?

*Pikon* Ồ, không sao rồi.

[Riran: Đang học! Tớ đang nhờ chị giúp mình học đấy! Tại chị ấy học đại học Teito mà lại.]

[Akito: Teito hả? Đó có phải là ngôi trường đại học danh giá nhất ở Nhật không? Tuyệt quá đi…]

Tôi cũng học rất chăm, cơ mà chả thể nào tưởng tượng ra cảnh mình được đến đại học Teito luôn ấy.

Tôi tự hỏi liệu chị ấy có phải là người có kỷ luật và ngăn nắp không. Dù sao thì chị ấy cũng là người thân của Kuonji mà.

…Chắc là không, từ cái cách chị ấy nhắn tin thì có vẻ chị là kiểu người rất “bạo”.

[Riran: Nhân tiện thì, về hôm thứ Bảy…]

[Akito: Ồ, mình sẽ đi chơi nhỉ? Cậu muốn đi đâu?]

[Riran: Có nơi nào cậu muốn đi không Sanada?]

Nơi mà tôi muốn đi hở?

Tôi đã đến trung tâm thương mại với Kotono và tới trung tâm trò chơi cùng Ryuya và Neika rồi. Nói thật là giờ tôi chả có nơi nào đặc biết muốn đi đâu.

Rạp chiếu phim với thủy cung thì sao nhỉ…? Không được, vì bọn tôi có đi hẹn hò quái đâu.

[Akito: Không có nơi nào đặc biệt lắm đâu. Kuonji thì sao?]

Lại đọc tin nhắn rồi để đấy rồi.

Sau khi chờ khoảng năm phút, cuối cùng cô ấy cũng phản hồi. Cuối cùng thì cũng nhận được phản hồi rồi.

[Riran: Có nhiều nơi tớ muốn đi lắm..]

Dễ thương quá… Dạo gần đây vẻ dễ thương của Kuonji đã rất nổi bật tới nỗi khiến tôi cảm thấy rất là tệ…

…Khoan không phải, bản thân Kuonji vẫn chả hèe thay đổi tý nào. Thứ thay đổi chỉ là cách tôi nhìn nhận cô nàng mà thôi.

Biết là được [Sợi tơ hồng định mệnh] kết nối với nhau nên tôi chả hề thấy bực bội hay khó chịu vì cách cô ấy thể hiện lời nói của mình cả, thích là đằng khác nữa cơ. Trời ạ, tôi đơn giản quá…

*Pikon* Ồ, phản hồi rồi này.

[Riran: Cá nhân tớ nghĩ khách sạn tình yêu chắc là được lắm đấy.]

[Riran: Chẳng phải hiểu về nhau kiểu đó sẽ rất thú vị sao?]

…Tình…Khách sạn tình yêu? Khách sạn tình y…

HỞ!?!?!?

Tham gia Hako Discord tại

Ủng hộ bản dịch tại

giờ đang làm huề nên đổi xưng hô xíu nhé seen không rep ;-; đảm bảo chị Riran nhắn luôn chứ Riran chả bao h bạo như lày :V