Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 164: Những điều đổi thay, và những điều mãi vẹn nguyên

Chương 164: Những điều đổi thay, và những điều mãi vẹn nguyên

Kể từ ngày đó, không biết bao nhiêu mùa đã trôi qua.

Tốt nghiệp cấp 3, chúng tôi bước chân vào đại học, trở thành người lớn, và khi nhận ra, lễ tốt nghiệp đại học cũng đã cận kề.

Những ngày tháng bận rộn, hối hả, khó mà nói là bình yên, cứ thế trôi đi. Tưởng chừng như chẳng có gì thay đổi, nhưng thực chất, vạn vật xung quanh chúng tôi đã và đang âm thầm, nhưng chắc chắn, chuyển mình.

Ngay cả lúc này cũng vậy.

Sân bay nơi chúng tôi đang đứng ngập tràn trong sự ồn ào náo nhiệt. Đưa mắt nhìn quanh, dòng người tấp nập qua lại hối hả.

"Chị Jin, iu chị!"

"A, chị cũng yêu bé Hinami-chan lắm luôn! Có muốn ăn bánh kẹo không nà??"

"Vâng!"

"Rin, đừng có cho Hinami ăn đồ ngọt nữa……"

"Rin-san lúc nào cũng chiều chuộng Hinami quá mức mà."

Ngay trước mắt tôi, Rin――với một chiếc vali to tổ chảng――đang bế bổng một bé gái 3 tuổi và liên tục mớm sô-cô-la cho con bé.

Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi gặp nhau ở trường cấp 3, Rin giờ đây trông chững chạc và trưởng thành hơn rất nhiều.

Liệu tôi có trưởng thành được như cậu ấy không nhỉ? Còn Hiori thì…… à ừm, ngoại hình của em ấy chẳng thay đổi là bao, và bản thân em ấy cũng hơi tự ti về điều đó.

Mới hôm nọ thôi, em ấy còn than vãn: 『Ư ư, 'người mẫu tuổi teen dành cho học sinh cấp 2' á…… em đã 21 tuổi rồi cơ mà……』. Từng có lúc Hiori định giải nghệ, nhưng bị mọi người xúi giục, cộng thêm việc nó không ảnh hưởng đến việc học, nên em ấy lại tiếp tục làm túc tắc cùng với Hino.

Và hiện tại, chúng tôi đang ở đây để tiễn Rin lên đường sang Mỹ du học.

"Hà, nửa năm trời không được gặp Hinami-chan……"

"Chị Jin, hông chao chứ? Có bùn hông?"

"Này Hiori-chan, Subaru, hay là cho tớ xách Hinami-chan theo đi?"

"Hở?"

"Không được đâu, đừng có giành mất cô em gái bé bỏng đáng yêu của tớ."

"Quan trọng là, Hinami làm gì có hộ chiếu."

"Ư ư……"

Ba anh em nhà Kurai――tôi, Hiori và Hinami――cùng bật cười trước dáng vẻ rũ rượi, thiểu não của Rin.

Hinami là "sản phẩm" kết tinh tình yêu giữa bố và mẹ Yaeko.

Đối với tôi và Hiori, con bé là đứa em gái cùng cha khác mẹ và cùng mẹ khác cha. Khoảng cách 18 tuổi…… ờ thì, đứng ở góc độ một người con, tôi cũng có chút cạn lời. Nhưng trộm vía, con bé được tất cả mọi người――kể cả Rin――vô cùng yêu thương, và đang lớn lên khỏe mạnh, ngoan ngoãn.

Nhưng mà, việc cả bố và mẹ Yaeko đều đã ngoài 40 mới sinh con cũng dẫn đến không ít sóng gió xoay quanh sự ra đời của Hinami.

Lúc cân nhắc rủi ro xem có nên giữ đứa bé lại hay không, Hiori và mẹ Yaeko đã cãi nhau một trận nảy lửa. Rồi khi con bé chào đời, Hiori lại một mực đòi bảo lưu kết quả đại học để ở nhà chăm em, hai mẹ con lại tiếp tục làm ầm ĩ thêm một chập nữa. Giờ nghĩ lại, cái lần đầu tiên hai mẹ con to tiếng với nhau lại là vì cô em gái út này, đúng là một câu chuyện cười ra nước mắt.

"Mà nhắc mới nhớ, chỉ có 3 người đến tiễn tớ thôi sao?"

"Bọn này sinh viên năm 4 rảnh rỗi mà. Yasutora thì đang bán mạng làm thêm kiếm tiền học phí, Hino thì kêu bận họp hành quan trọng gì đó ở công ty. Còn chị Mashiro…… nghe nói vừa vào làm ở Akatsuki đã gây họa. Sáng nay, chị Mari vừa gọi điện khóc lóc ỉ ôi với bố tớ xong……"

"A, a ha ha…… Mashiro-san vẫn chứng nào tật nấy nhỉ. Đúng là chị họ của Subaru có khác."

"……Cậu nói thế là có ý gì hả."

Còn rất nhiều chuyện khác nữa.

Yasutora đã bỏ nhà đi, chuyển đến sống và làm việc ở văn phòng của bố tôi trong thời gian thi lại đại học. Hino thì sau khi thành lập công ty quá bận rộn nên đã bị đúp ngay năm nhất.

Chị Mashiro――chị họ đằng ngoại của tôi――có đợt đến trọ lại nhà tôi và đã từng cãi lộn tung tóe với Hiori. Dù giờ hai người dính nhau như hình với bóng.

À đúng rồi, chẳng biết từ lúc nào, bố tôi đã kiêm luôn chức vụ Trưởng phòng Nhân sự của Tập đoàn Akatsuki-Haiden. Có vẻ như bản báo cáo nhân sự xuất sắc hôm nọ đã mang lại kết quả này.

Bản thân ông thì chỉ muốn tập trung vào mảng thiết kế, ấy vậy mà chẳng hiểu sao lại bị ông cấp dưới Maehirou Hiroshi quay như chong chóng, lúc nào cũng bù đầu bù cổ. Ông hay càu nhàu rằng vì anh ta coi bố tôi như ân nhân của vợ chồng họ, nên ông rất khó từ chối.

Nhân tiện, Kakeru-kun――con trai của anh Hiroshi và chị Mari――cực kỳ thân thiết với Hinami. Thỉnh thoảng bố tôi lại lườm thằng bé bằng một ánh mắt hình viên đạn, nhìn mà thấy ngại giùm.

Ngoảnh lại nhìn chặng đường đã qua, quả thực có vô vàn sự kiện đã xảy ra.

Và giờ đây, Rin đang chuẩn bị cất cánh bay sang một chân trời mới.

Tất cả mọi người đều đang vững bước tiến về phía trước.

"Xa Rin-san, chắc em sẽ buồn lắm."

"Mỹ thì đúng là xa xôi thật, đâu thể muốn gặp là gặp được ngay. Nhưng tớ sẽ cố gắng cày hết tín chỉ trong 1 năm để kịp về trước khi Hinami-chan quên mặt tớ!"

"Ha ha, nếu là Rin thì chắc chắn cậu sẽ làm được thôi."

"Chị Jin, sứt sắc!"

Akatsuki và Haiden đã tiến hành sáp nhập một cách nhanh chóng.

Tuy nhiên, việc bộ máy tổ chức phình to quá nhanh cũng đồng nghĩa với việc các phương án phát triển của tập đoàn được mở rộng đáng kể. Dù hiện tại mọi thứ vẫn đang vận hành trơn tru, nhưng nếu hướng tới tương lai gần, một cuộc cải tổ là điều bắt buộc.

Việc Rin đi du học lần này, nghe đâu là do chính bố cô――hiện đã trở thành Giám đốc điều hành――cầu xin. Ông hy vọng cô sẽ tiếp thu tinh hoa thế giới để về dẫn dắt tập đoàn.

Với những thành tựu đạt được từ trước đến nay, Rin đã trở thành một mảnh ghép không thể thiếu đối với tương lai của Akatsuki-Haiden.

『――Hãng hàng không, chuyến bay 222 khởi hành đi Los Angeles lúc 11 giờ 15 phút, hiện đang bắt đầu đón khách lên tàu』

Và rồi, loa phát thanh nhắc nhở hành khách lên máy bay vang lên.

Muốn nán lại tiễn Rin đến tận giây phút cuối cùng, chúng tôi di chuyển đến quầy làm thủ tục để tránh cản trở đường đi của người khác.

Thời khắc chia tay đã đến.

Cùng nhau trải qua biết bao thăng trầm suốt những năm tháng thanh xuân từ cấp 3 lên đại học. Dù biết cô ấy chỉ đi khoảng 1 năm rồi sẽ về, nhưng trong lòng tôi vẫn trào dâng một cảm giác hụt hẫng, trống vắng khó tả.

Và rồi, như để thay cho lời chào tạm biệt, Rin bộc bạch một dự định.

"Này, tớ có một chuyện muốn thử làm bên đó."

"Chuyện muốn thử làm?"

"Tớ muốn tạo ra một tựa game."

"Game á?"

"Một tựa game thực tế ảo, nơi mà bất cứ ai cũng có thể hóa thân thành phiên bản lý tưởng của chính mình và tỏa sáng rực rỡ, một tựa game như thế đấy."

"Vậy sao."

Rin ngước nhìn tôi bằng khuôn mặt đã ngày càng quyến rũ và trưởng thành, khẽ nở một nụ cười tinh nghịch.

"Thế nên, sang bên đó nhờ cậu chiếu cố nhiều nhé, Subaru!"

"Subaru-san, tuyệt đối không được lăng nhăng đâu nhé?"

"…………Hả?"

"Onii-cha, cố nhoa!"

Đột nhiên bị Rin tóm chặt lấy cánh tay, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì lại bị Hiori dùng sức đẩy mạnh vào lưng, loạng choạng lao về phía trước. Nhìn lại, thấy bé Hinami đang vẫy tay chào tôi với một nụ cười toe toét.

"Hành lý kia, nhờ cậu xách hộ nhé. Trong đó có cả đồ của cậu đấy."

"Khoan, từ từ, ý cậu là sao?! Thảo nào tớ thấy nó to bất thường!"

"Subaru-san, bố của Rin-san có nhắn lại là: 『Nếu sau này cậu ta định vào làm ở tập đoàn chúng ta, thì việc tích lũy kinh nghiệm ngay từ bây giờ cũng là một ý kiến hay』 đấy ạ."

"Anh hai, là cục cưng của bác á!"

Hóa ra mọi chuyện đã được sắp đặt từ trước.

Nhắm mắt lại và ngửa mặt lên trời, tôi có thể dễ dàng tưởng tượng ra cái điệu cười nhếch mép đắc ý của bố Rin khi chứng kiến bộ dạng ngơ ngác của tôi lúc này. Thiệt tình, cái ông chú này lúc nào cũng thích làm người ta hết hồn.

Rin vừa kéo tay tôi vừa cười giòn giã. Hiori và Hinami cũng đang cười.

"Này nhé, tớ có thể nhường vị trí bạn đời cho Hiori-chan, nhưng vị trí cộng sự trong công việc thì tớ tuyệt đối không nhường cho ai đâu đấy!"

Và rồi, tôi cũng bật cười.

"――Chơi luôn, tớ chấp hết!"

Từ nay về sau, chắc chắn sẽ còn vô vàn những sự thay đổi đón chờ chúng tôi phía trước.

Nhưng dẫu cho các mối quan hệ có đôi chút biến chuyển, chúng tôi vẫn sẽ mãi sát cánh bên nhau với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Điều đó, chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi.

Từ nay về sau. Và mãi mãi về sau.

――――HẾT

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!