Cô bạn gái thích kiểm soát (quái vật) cứ bám theo tôi mãi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

WN - Chương 23 - Nói không có radar là không ổn sao?

"Phù... Ngon quá... Thật sự ngon quá..."

"Ryuu-tan, Ryuu-tan~."

"Vâng?"

"Chắp tay lại..."

"À, vâng."

"Cảm ơn vì bữa ăn!"

"Cảm ơn vì bữa ăn."

"Giỏi lắm~!"

"Đừng có xoa đầu tôi! Mà này Kirari..."

"Là Kirarin!"

Cô ấy dí sát mặt lại.

"27 tuổi rồi mà gọi là Kirarin nghe không kỳ sao?"

"Tình yêu thì làm gì có kỳ hay không!"

"Dù có dùng tình yêu che đậy thì..."

"Muốn nói chuyện thì anh phải gọi em là Kirarin nhé?"

"Haizz, vậy Kirarin."

"Dạ! Ryuu-tan~♡!"

"Sao chị khắt khe về lễ nghi thế? Bắt nói 'cảm ơn vì bữa ăn' rồi xoa đầu..."

"Ơ, em thấy bình thường mà~?"

"Chị đột nhập qua cửa sổ mà lại nói đó là chuyện bình thường sao?"

"Nhà em khá giả nên nghiêm khắc về phép tắc lắm đấy. Em được giáo dục chuẩn chỉnh mà!"

"Chuẩn chỉnh... ha..."

"Sao thế? Có vấn đề gì à?"

"Không, có vấn đề này tôi định hỏi mãi rồi..."

"Gì thế?"

"Sao chị lại mặc đồ của tôi?"

Cô ấy đang mặc chiếc áo tôi mua mùa đông nhưng không hợp, giờ bỗng dưng xuất hiện trên người cô ấy.

"Em thấy có nên mặc thôi."

"Nhưng tôi cất sâu trong tủ mà?"

"À~ radar bíp bíp phát hiện đó."  

"Chị có radar á?"

"Radar phản ứng với đồ của Ryuu-tan."

"Đáng sợ quá, đập nó đi được không?"

"Không. Mà cũng không đập được vì không thấy được mà."

"Hả?"

"Vì là radar vô hình! Không đập được đâu!"

"............ Đáng sợ quá. Câu nói đó. Thật đấy."

Vô hình là sao? 

Loại không nhìn thấy được?

Hay loại không được tra cứu?

Tôi không thích mấy thứ kinh dị nên dừng lại đi.

"Tóm lại là em có radar! Có radar này thì dù anh có giấu đồ ở đâu cũng tìm ra hết! Ghê chưa ~ufufu!"

"Ghê ghê. Càng ghê hơn nếu dùng vào việc khác."

Bảo sao dù mình có trốn kĩ thế nào vẫn bị cô ta tìm thấy, đáng sợ quá.