Cô bạn cùng lớp xinh đẹp này, sẵn sàng trả tiền chỉ để được làm bạn với tôi.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 169

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18473

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2259

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Oneshot - Lời mở đầu - Một điều ước quá đỗi là bình thường

“Cậu… làm bạn với tớ được không?”

Câu chuyện giữa tôi và cô ấy bắt đầu bằng một lời nói quá quen thuộc, đến mức hầu như ai cũng từng thốt ra ít nhất một lần trong đời.

Khi còn là những đứa trẻ, tầm tuổi mẫu giáo hay tuổi tiểu học, câu nói ấy giống như một tờ hợp đồng nho nhỏ, một cách để rút ngắn khoảng cách lạ lẫm giữa hai con người vừa gặp.

Chính vì thế, cho đến bây giờ, nó vẫn khắc rõ trong một góc ký ức của tôi.

Nói xong câu ấy, chúng tôi gật đầu, nắm tay nhau như đóng dấu xác nhận xong.

Có lẽ bọn trẻ… à mà đúng hơn là chúng tôi hồi đó đã dùng thứ “phép màu” mang tên tình bạn ấy để lấp đầy khoảng trống giữa những người xa lạ và tìm kiếm chút bình yên trong lòng.

Nhưng giờ thì khác. Khi đã lên trung học được vài tháng, chẳng còn ai giữ cái nghi thức ngây thơ ấy nữa. Bọn học sinh bây giờ kết bạn chẳng cần câu hỏi hay lời hứa. Chỉ là… thấy hợp nhau thì nói chuyện, thấy vui thì tụ tập, rồi một ngày nào đó tự nhiên gọi nhau là “bạn” thôi.

Chính vì thế, trong một khu phố cao cấp, nghe thấy thứ “phép màu” ấy một lần nữa tôi thật sự chẳng thể ngờ nổi.

Đó là vào đầu mùa hè, vài ngày sau khi có thông báo bước vào mùa mưa.

Người đang ngước đôi mắt như mang chút một cơn sốt nhìn tôi, chính là cô bạn cùng lớp, người từ lúc nhập học đến giờ chưa từng đến trường lấymột lần.

Tên cô ấy là… Izuha Yume

***

Tôi nghĩ, đây là một câu chuyện chẳng có gì đặc biệt.

Không có vụ tai nạn xe tải nào khiến nhân vật chính phải isekai rồi được thần linh ban sức mạnh.

Không có biến cố chấn động thế giới, không có quái vật phá hủy thị trấn, càng chẳng có khủng bố chiếm đóng trường học.

Chỉ là, một cô gái cô đơn gặp một cậu con trai, rồi cả hai trở thành bạn, chỉ có vậy thôi.

…Chỉ có vậy thôi, nhưng với tôi và Izuha Yume, nó chưa bao giờ là “chỉ có vậy thôi”.

Ít nhất, với hai đứa bọn tôi, khoảnh khắc gặp gỡ ấy chính là đóa hoa duy nhất nở trong cả thế giới này.

Vì trong bốn chữ “chỉ có vậy thôi”, chúng tôi đã đặt vào đó biết bao nhiêu thời gian và cảm xúc của nhau…