Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 68: Phải vượt qua cửa ải mẹ vợ trước đã

Chương 68: Phải vượt qua cửa ải mẹ vợ trước đã

Thấy Tống Gia Mộc đứng dậy đi về phía phòng mình, Vân Sơ Thiển đang gọi video vẫn không quên liếc mắt theo dõi cậu một hồi.

Phòng của thiếu nữ ẩn chứa rất nhiều bí mật!

Bình thường cô ở nhà một mình nên ban ngày chẳng cần đóng cửa phòng. Cái tên này đột nhiên chạy sang, cô còn chưa kịp dọn dẹp mấy thứ như: gấu bông ôm ngủ cạnh gối, nhật ký tùy bút trên bàn, hay album ảnh tuổi thơ thỉnh thoảng lấy ra hồi tưởng...

Nếu bị cậu nhìn thấy, cậu coi như "xong đời" chắc rồi.

Nhưng khi Tống Gia Mộc đi khuất vào góc rẽ, cô không còn thấy cậu nữa, chỉ nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh đóng lại. Một lát sau, lại nghe tiếng mở cửa, cái tên này vừa đi vừa thắt dây lưng quần, chẳng biết xấu hổ là gì.

"Thiển Thiển sao thế?" Người mẹ trong video thấy con gái cứ liếc mắt nhìn đi chỗ khác liền hỏi.

"Dạ không có gì ạ, là mèo đó mẹ. Mẹ ơi, con mới nhặt được một chú mèo đáng yêu lắm!"

"Thế à, quay mẹ xem nào."

Hai mẹ con trông rất giống nhau, mẹ của Vân Sơ Thiển rất đẹp, lại còn là một người phụ nữ bản lĩnh, giỏi việc nước đảm việc nhà. Lần này bà cùng chồng đi công tác nước ngoài đã nửa tháng, dự kiến phải đến giữa tháng sau mới xong việc trở về, nên bình thường chỉ gọi video để xem tình hình của con gái.

May mà con gái bà rất tự lập, hai vợ chồng cũng không phải lo lắng gì, ngược lại họ luôn thầm cảm ơn sự quan tâm của nhà họ Tống hàng xóm bấy lâu nay.

Vân Sơ Thiển từ ban công đi vào trong nhà, hơi dịch chuyển camera ra xa, vẫy vẫy tay với Tống Gia Mộc đang bế mèo.

Tống Gia Mộc hiểu ý ngay.

Cậu chạy tót lại, đột nhiên xuất hiện trong khung hình, cười hớn hở vẫy tay với dì Hứa Oánh: "Dì ơi là con đây! Lâu rồi không gặp dì!"

"Ơ?"

Đầu dây bên kia, Hứa Oánh cũng sững sờ. Chẳng phải bảo xem mèo sao, sao Tống Gia Mộc lại nhảy ra thế này? Mà khoan đã, Thiển Thiển vừa bảo hôm nay ở nhà một mình cơ mà...

Vân Sơ Thiển suýt chút nữa là ngất xỉu tại chỗ.

Tớ bảo cậu im lặng bế mèo lại đây cho tớ, cậu làm cái trò gì thế hả hả hả!!!

Lúc nãy khi mẹ hỏi, cô còn khẳng định hôm nay chỉ có một mình ở nhà, giờ Tống Gia Mộc nhảy ra thế này, chẳng phải là hại cô thê thảm sao?

Xong đời rồi, xong đời rồi, hu hu...! Quả nhiên con người ta không nên nói dối, nếu không nhất định sẽ bị báo ứng!

Đến tận bây giờ, Vân Sơ Thiển mới thấm thía đạo lý này. Biết thế ngay từ đầu cứ để Tống Gia Mộc chào hỏi mẹ cho xong.

Tống Gia Mộc không hề hay biết gì, vẫn nhiệt tình trò chuyện với dì Hứa Oánh.

"Dì ơi, bên đó bây giờ là ban đêm ạ?"

"Ừ đúng rồi, dì vừa về đến khách sạn, bên này là hơn mười một giờ đêm rồi. Gia Mộc hôm nay sang tìm Thiển Thiển chơi à?"

"Vâng ạ, chúng con cùng nhặt được một chú mèo, dì xem này, đẹp lắm đúng không."

"Oa, đáng yêu thật đấy!"

"Hôm nay con sang đây để cùng Vân Sơ Thiển làm kế hoạch hoạt động, chúng con mới lập một câu lạc bộ ở trường."

"Thế à, Thiển Thiển chẳng kể gì với dì cả, có bận lắm không?"

"Không bận đâu ạ, chúng con cũng vừa làm xong, đang ăn trà chiều đây."

Tống Gia Mộc thấy Vân Sơ Thiển bỗng hóa đá như khúc gỗ, liền cầm lấy điện thoại của cô, quay cho dì xem bữa trà chiều mà cậu đã tận tâm chuẩn bị.

Hai vợ chồng dì kinh doanh một công ty ngoại thương, đi công tác là chuyện cơm bữa. Bình thường gọi cho con gái cũng chỉ quanh quẩn mấy câu ăn chưa, mặc ấm không. Đột nhiên có người khác nghe máy, lại còn được nghe kể về tình hình mới nhất của con gái từ miệng Tống Gia Mộc, cảm giác này đúng là lạ lẫm nhưng cũng thú vị.

Hai nhà làm hàng xóm bao năm, dì Hứa Oánh cũng rất quý mến cậu hậu bối Tống Gia Mộc này: gan dạ, khéo mồm, quan trọng nhất là quan hệ với con gái mình rất tốt.

Bận rộn công việc cũng là để sau này tạo dựng cuộc sống tốt hơn cho con gái, dù sao công ty cũng sẽ để lại cho cô. Nhưng tính cách Vân Sơ Thiển hơi cứng nhắc, không đủ khéo léo, dễ làm mất lòng người khác, nếu có một chàng trai như Tống Gia Mộc bù trừ cho thì là tốt nhất. Dĩ nhiên, nhà không thiếu tiền, con gái tìm đối tượng quan trọng nhất là cô thấy thích là được.

Tống Gia Mộc nói chuyện rất cởi mở, gọi video với dì mà không hề gò bó, còn hỏi thăm tình hình của dì, nhắc dì ở nước ngoài chú ý phòng dịch, cực kỳ tâm lý khiến dì rất vui.

"Vậy dì không làm phiền hai đứa làm kế hoạch nữa. Bọn dì thường xuyên không có ở bên cạnh, phải làm phiền Gia Mộc giúp dì để mắt chăm sóc Thiển Thiển nhé."

"Dì cứ yên tâm ạ, dạo này con cũng đang học tập cậu ấy. Dì và chú làm việc ở nước ngoài cũng nhớ chú ý sức khỏe nhé."

"Được rồi, cảm ơn con."

"Con chào dì, chúc dì ngủ ngon ạ."

"Ừ ừ, tốt quá."

Tống Gia Mộc vẫy tay chào, đợi dì Hứa Oánh tắt máy rồi mới trả lại điện thoại cho Vân Sơ Thiển.

Cô nàng muốn phát điên luôn rồi, đến cuối cùng mẹ thậm chí còn chẳng buồn để cô nói thêm câu nào! Nhưng mà có cho nói thì cô cũng chột dạ chẳng dám nghe... Nãy giờ cô cứ vểnh tai nghe lén cuộc đối thoại của hai người, sợ cậu lại nói gì đó gây hiểu lầm.

May mà cũng coi như hạ cánh an toàn, nhưng dù thế nào đi nữa, việc cô nói dối mẹ rằng chỉ có một mình ở nhà giờ đã trở thành "tình ngay lý gian" không sao giải thích nổi...

Cá lớn nuốt cá bé, cô chỉ còn cách tìm Tống Gia Mộc tính sổ.

"TỐNG! GIA! MỘC!"

Vân Sơ Thiển cất điện thoại, gầm lên một tiếng rồi lao vào cấu véo cậu.

"Ấy ấy? Làm gì thế hả?!"

"Cậu hại chết tớ rồi!!"

"Tớ lại làm sao nữa..."

"Tớ bảo cậu bế Niên Niên cho tớ, cậu tự vác xác lại đấy làm gì hả~! Tớ vừa mới bảo mẹ là có một mình ở nhà thôi! Mẹ chắc chắn sẽ tưởng chúng mình..."

"Ai bảo cậu nói dối, cậu không nói sao tớ biết được..."

Tống Gia Mộc vẻ mặt vô tội, nhưng Vân Sơ Thiển dám chắc cái tên này cố tình. Bình thường đối đầu nhau, chỉ cần nháy mắt là hiểu đối phương nghĩ gì, thế mà lúc này lại giả ngu, xem tớ có cấu chết cậu không.

Hai người nô đùa ầm ĩ, Tống Gia Mộc chạy trốn vào góc sofa, cô vẫn không buông tha, nhào tới và thế là một cuộc đại chiến gối ôm nổ ra. Một lát sau, Vân Sơ Thiển cuối cùng cũng xả cơn giận xong. Do vận động mạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng, tóc tai hơi rối bời.

Tống Gia Mộc như một bao cát hứng chịu mọi uất ức, co ro trong góc sofa, ôm khư khư cái gối, vẻ mặt đầy cảnh giác.

"Cậu đừng có làm càn, không tớ mách mẹ cậu đấy, tớ có WeChat của dì mà." Tống Gia Mộc dùng đúng lời thoại của cô.

"...?"

Vân Sơ Thiển ném cái gối vào người cậu, hừ một tiếng: "Ai thèm tin lời cậu!"

Vân Sơ Thiển vào nhà vệ sinh một lát, lúc ra thuận tay đóng cửa phòng ngủ lại. Miếng bánh Pie dâu của cô vẫn chưa ăn xong, nên cô ngồi xuống tiếp tục ăn, vừa ăn vừa xem bản kế hoạch Tống Gia Mộc đã làm xong.

Phải thừa nhận rằng, về khoản "chém gió", cậu đúng là có thiên phú. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, cậu đã làm xong bản đề án dài gần một vạn sáu nghìn chữ này. Nào là mở rộng tầm nhìn văn học, khơi dậy nhiệt huyết sáng tác, bồi dưỡng nhân tài văn học mới, nâng cao trình độ đọc hiểu... những lời đao to búa lớn, sáo rỗng cứ thế tuôn ra từng bộ, đúng kiểu Hội học sinh thích xem nhất.

"Thế nào, cũng được đúng không." Chẳng biết từ lúc nào, Tống Gia Mộc lại ghé sát vào bên cạnh cô.

"Ừm, bình thường thôi, cũng tạm chấp nhận được." Vân Sơ Thiển thản nhiên nói.

"Thế bao giờ chúng mình đi mua thức ăn làm cơm tối đây?"

"Mới ăn xong mà, năm giờ hãy đi."

Vân Sơ Thiển vừa dứt lời liền phản ứng lại: "Cái gì mà chúng mình bao giờ đi mua thức ăn? Cậu cũng định mua? Tự nấu cơm ở nhà à?"

"Không phải." Tống Gia Mộc nói: "Cậu nấu cho tớ ăn."

"... Mời cậu đi khỏi tầm mắt tớ với lực ma sát nhỏ nhất có thể."

"Nghĩa là sao?"

"Biến!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

là thành ngữ chỉ tình huống một người trong sạch, không làm gì sai (tình ngay) nhưng lại bị các chứng cứ khách quan, bề ngoài chống lại (lý gian), khiến họ dễ bị nghi ngờ, hiểu lầm và rất khó biện minh.