Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 6: Mẹ cậu tốt thật đấy, giờ là mẹ tớ rồi

Chương 6: Mẹ cậu tốt thật đấy, giờ là mẹ tớ rồi

Vòng đi vòng lại, ly trà sữa đáng lẽ thuộc về cô, cuối cùng vẫn rơi vào tay cô.

Vân Sơ Thiển cảm thấy lời to.

Vị ngọt thơm lan khắp khoang miệng, lại thêm biểu cảm ăn quả đắng của Tống Gia Mộc làm gia vị, tâm trạng cô tốt lên thấy rõ.

Thấy cô uống trà sữa với vẻ mặt hưởng thụ như vậy, Tống Gia Mộc lập tức cảm thấy cần phải lấy lại sĩ diện, càng nhanh càng tốt.

Cậu làm bộ ngạc nhiên hỏi:

“Không phải cậu đi xem mắt à? Sao về sớm thế? Không ai coi trọng cậu hả?”

“Ai nói với cậu là tớ đi xem mắt?”

Vân Sơ Thiển liếc xéo cậu ta một cái, vừa đi vừa nói:

“Tớ chỉ đi lấy đồ với bạn thôi. Người ta cao hơn cậu, đẹp trai hơn cậu, lại còn rất ga-lăng.”

“Quen nhau hơn mười năm rồi, cậu có bạn nào tớ không biết à? Còn đẹp trai hơn tớ nữa, nói khoác cũng không thèm nghĩ.”

Nghe cô nói vậy, Tống Gia Mộc yên tâm hẳn.

Đây gọi là tự tin.

Có thể Vân Sơ Thiển thật sự có bạn mà cậu không quen, nhưng chuyện đẹp trai hơn cậu thì tuyệt đối không tồn tại.

“Không biết xấu hổ.”

Vân Sơ Thiển lười tranh cãi với cậu, cúi đầu uống thêm hai ngụm trà sữa. Đôi mắt to xoay xoay, rồi tò mò hỏi lại:

“Thế còn cậu? Ăn mặc tử tế thế này, chẳng lẽ hẹn gặp cô gái nào à?”

Giọng cô còn cố tình cao lên, vẻ mặt không thể tin nổi:

“Về sớm thế này, không lẽ hẹn hò xịt keo rồi?”

Nắm tay đút trong túi quần của Tống Gia Mộc siết chặt lại, nhưng mặt thì vẫn tỏ ra thản nhiên. Cậu bật cười khinh khỉnh, còn “chậc” một tiếng:

“Sao có thể chứ! Tớ cần gì phải hẹn con gái? Người ta đẹp hơn cậu, nói chuyện cũng dịu dàng hơn cậu, còn cao hơn cậu nữa…”

Mới nhắc tới chiều cao, Vân Sơ Thiển đã như mèo bị giẫm đuôi, lập tức kiễng gót chân lên, phản bác:

“Tớ không lùn! Tớ mét 65 rồi!! Lên lớp bảy cậu còn thấp hơn tớ nữa kia!!”

Mét 65 đối với con gái thật ra không thấp. Nhưng Tống Gia Mộc cao mét 83 lại cực kỳ thích lấy chuyện này ra cà khịa cô. Cũng bởi vì hai người lớn lên cùng nhau, hồi nhỏ cô dậy thì sớm, cao hơn cậu một chút, còn bắt cậu gọi mình là chị.

Kết quả từ lớp tám trở đi, chiều cao hai người đảo ngược hoàn toàn.

Vân Sơ Thiển cao khoảng mét 62 thì gần như không lớn thêm nữa. Đến tận bây giờ mười chín tuổi, cũng chỉ nhích thêm được ba phân.

Còn Tống Gia Mộc thì như măng mùa xuân. Lớp bảy cao mét 6, lên lớp tám một năm cao thêm tám phân, lớp chín lại thêm tám phân nữa. Lên cấp ba, mỗi lần nói chuyện với cậu, Vân Sơ Thiển đều phải ngửa cổ lên nhìn.

Có một thời gian cô còn nghi ngờ có phải dì Lý cho cậu ta ăn hormone hay không. Khi đó cậu chỉ cao lên mà người thì gầy như cây sào. Giờ thì thân hình mới đầy đặn hơn, nhìn cân đối lại còn đẹp trai.

“Cậu còn phát triển tiếp được không đấy?”Tống Gia Mộc như có điều suy nghĩ, ánh mắt lướt qua vòng ngực tràn đầy sức sống tuổi trẻ của cô.

Nhận ra ánh mắt đó, Vân Sơ Thiển tức đến muốn nổ tung:

“Cậu muốn nói cái gì?”

“…Không có gì.”

Tống Gia Mộc cảm nhận được sát khí, nhưng vẫn không nhịn được mà nói tiếp:

“Tớ chỉ có một đề nghị thôi. So với việc suốt ngày quản chuyện của tớ, cậu chi bằng nhanh chóng kiếm một anh bạn trai đi. Biết đâu còn cao thêm được chút nữa. Nghiên cứu cho thấy yêu đương có thể kích thích estrogen tiết ra, ở một mức độ nào đó có thể giúp— Á!”

Cậu còn chưa nói xong, eo đã bị tấn công chính xác.

Vân Sơ Thiển nhìn nhỏ người vậy thôi, lực tay khi véo thì tuyệt đối không nhẹ. Ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy miếng thịt mềm ở eo cậu, xoắn mạnh một vòng.

“Cậu cứ chuẩn bị tinh thần độc thân cả đời đi! Xem ai mù mắt mới dám cưới cậu!”

Tống Gia Mộc co giò bỏ chạy. Vân Sơ Thiển một tay giơ cao ly trà sữa, tay kia túm quai túi, bộ dạng như muốn xé xác cậu.

Ông bác bảo vệ ở cổng khu dân cư bỏ tờ báo xuống, nhìn hai đứa rượt đuổi nhau chạy vào trong.

Cảnh này, hơn mười năm nay ông đã thấy không biết bao nhiêu lần rồi.

Bác lắc đầu, lại giơ báo lên che mặt.

Vân Sơ Thiển đuổi theo Tống Gia Mộc từ cổng khu tới tận cửa thang máy. Tống Gia Mộc hốt hoảng bấm nút gọi thang, nhưng thang mãi không xuống.

Cuối cùng vẫn bị cô đấm cho hai phát “bốp bốp”.

“Ui…! A…! Đau! Nhẹ tay thôi! Dừng lại đi… mẹ tớ tới rồi!”

“Ai mà tin cậu!”

“Thật mà! …Á! Đừng đánh chỗ đó!”

“Lần sau mà còn bị cậu lừa nữa thì tớ là chó!”

Vừa tan làm về tới nhà, Lý Uyển đã chứng kiến cảnh con trai mình bị một cô gái mặc váy xinh xắn đánh cho tơi tả.

“Khụ khụ.”

Nghe tiếng ho phía sau, Vân Sơ Thiển mới giật mình quay đầu. Tay nhỏ vẫn còn túm vạt áo Tống Gia Mộc, vội vàng buông ra.

Cô cúi đầu, mặt đỏ bừng, ngoan ngoãn lùi sang một góc, tay bối rối kéo quai túi:

“Cô Lý ạ…”

Cuối cùng cũng thấy được cứu tinh, Tống Gia Mộc lập tức tranh thủ méc tội. Cậu chỉnh lại quần áo, bày ra bộ dạng “cậu chết chắc rồi”, quay sang nói với mẹ:

“Mẹ nhìn học trò của mẹ đi! Gặp con là đánh không trượt phát nào!”

“Cô Lý… không, không phải như vậy đâu ạ!”

“Sao lại không phải? Mẹ nhìn thấy rõ rồi mà. Cô ấy lúc nào cũng bắt nạt con, trước đây con nói mẹ còn không tin…”

Tống Gia Mộc vừa bước tới bên mẹ, thì không ngờ Lý Uyển chẳng những không bênh cậu, còn vỗ cho cậu một cái:

“Nếu con không chọc tức Tiểu Thiển, nó có đánh con không?”

“?”

Mẹ ruột ơi! Con mới là con trai của mẹ mà! Sao bị đánh lại thành ra là… được dạy dỗ vậy?!

Đúng vậy, mẹ của Tống Gia Mộc từng là giáo viên chủ nhiệm lớp hai năm lớp tám. Vân Sơ Thiển lại là học sinh bà yêu quý nhất.

Và cũng chính năm lớp tám đó, được học trong lớp do mẹ mình chủ nhiệm, là một năm khó sống nhất đời Tống Gia Mộc…

“Suốt ngày không nghiêm túc gì cả. Con nhìn Tiểu Thiển xem, người ta còn lấy học bổng của trường kìa. Con không chịu cố gắng, không chịu học hỏi người ta, mẹ còn muốn đánh con nữa cơ.”

Lý Uyển tiện tay véo cậu một cái. Đứng bên cạnh, mắt Vân Sơ Thiển sáng rực, cô vội ngậm ống hút uống trà sữa, cố che đi khóe miệng đang cong lên đầy hả hê.

Quả nhiên cô Lý là tốt nhất.

Tống Gia Mộc hoàn toàn tuyệt vọng, đến thở mạnh cũng không dám.

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Rồi sẽ có một ngày, Vân Sơ Thiển, tớ sẽ khiến cậu—

“Còn không mau xin lỗi người ta đi!”

“…Vâng. Vân Sơ Thiển, tớ sai rồi, tớ không nên chọc cậu.”

“Không sao không sao, tớ cũng có lỗi.”

“……”

Nổi da gà khắp người!

Từ khi mẹ xuất hiện, Tống Gia Mộc hoàn toàn bị cho ra rìa. Cậu đành đứng một bên huýt sáo chán chường, đợi thang máy xuống.

Ngược lại, Lý Uyển nói chuyện với Vân Sơ Thiển rất vui vẻ, hỏi han chuyện học tập, trò chuyện về những thay đổi của Đại học Tô Nam, vô cùng hợp ý.

Thang máy tới.

Tống Gia Mộc lập tức làm “nhân viên giữ cửa”, mở cửa thang, chắn tay lịch sự, để hai vị “lãnh đạo” vào trước. Hai tay cậu đặt trước bụng, đến quay đầu lại cũng không dám.

“Tiểu Thiển hôm nay ăn mặc xinh quá. Váy này mới mua à? Đẹp thật đó. Đi chơi về hả?”

“Dạ vâng, cháu—”

Nghe tới đây, Tống Gia Mộc không nhịn được nữa, chen vào một câu:

“Hôm nay cô ấy đi hẹn hò đó!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!