Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 26: Tống Gia Mộc bắt đầu phát hiện manh mối

Chương 26: Tống Gia Mộc bắt đầu phát hiện manh mối

"Đổ nước đi, tráng lại một lần nữa."

Tắm cũng đã hòm hòm, Vân Sơ Thiển bế Niên Niên lên. Ngồi xổm lâu quá nên lúc đứng dậy, chân cô đã tê rần.

Chậu nước vừa nãy còn sạch, giờ đã đục ngầu. Tống Gia Mộc cúi người nghiêng chậu, nước ào một cái chảy lênh láng mặt sàn. Chẳng may, dòng nước chảy trúng vào bàn chân nhỏ của Vân Sơ Thiển.

"Á, cậu làm nhẹ tay chút chứ, ướt hết chân tớ rồi!"

"Lỗi tớ, lỗi tớ."

Tống Gia Mộc dời cái chậu ra, ánh mắt tự nhiên rơi vào đôi bàn chân kia.

Cô đang đi đôi dép lê mặc nhà, quai ngang có hình chuột Mickey đáng yêu. Tuy cô cao 1 mét 65 nhưng bàn chân lại rất nhỏ nhắn, cảm giác một bàn tay có thể ôm gọn. Năm ngón chân hồng hào lộ ra ở phía trước đôi dép trông cực kỳ xinh xắn.

Hồi nhỏ tất nhiên là cậu đã thấy chân cô nhiều rồi, thậm chí còn từng gãi gan bàn chân cô nữa, nhưng lúc đó còn con nít chưa biết gì, không tính. Sau này thì hầu như chẳng bao giờ thấy, ngày thường cô cũng không đi dép lê chạy loăng quăng.

Cổ chân cô rất mảnh, vì dáng người thanh mảnh nên làn da cũng đặc biệt trắng, là cô gái trắng nhất mà cậu từng thấy.

Một cách vô thức, cậu nhớ lại tối qua lúc video call, cậu cũng thấy bàn chân của "Trạch Ngốc"...

Chẳng biết đang nghĩ gì mà Tống Gia Mộc cứ nhìn chằm chằm vào bàn chân cô, nhìn đến ngẩn người...

Có lẽ nhận thấy cậu thẫn thờ quá lâu, Vân Sơ Thiển mới nhìn cậu, rồi theo bản năng co mấy ngón chân xinh xắn lại khi thấy ánh mắt của cậu.

"Cậu đang nhìn cái gì đấy?"

"Hả? Có nhìn gì đâu..."

"Bạn học Tống Gia Mộc, làm ơn thu lại cái ánh mắt biến thái đó đi. Nhà cậu rộng 130 mét vuông, nhưng dù ở khoảng cách xa nhất, tớ chỉ cần hét lên một tiếng là dì sẽ có mặt tại hiện trường trong vòng 5 giây đấy."

"... Cậu đừng có hét bừa... Nhỏ tiếng thôi, trên cổ chân cậu có con bọ chét kìa."

Nghe cậu nói vậy, Vân Sơ Thiển bỗng thấy không thoải mái, da gà nổi rần rần. Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên trên cổ chân có một đốm đen nhỏ, may mà con bọ chét đã bị thuốc làm chết, cô vội vàng cúi xuống búng nó đi.

Cô không sợ chuột, cũng chẳng sợ mấy con vật lông xù, nhưng lại cực kỳ sợ côn trùng hay nhện, đó là những sinh vật khiến cô kinh hãi hơn cả hổ dữ.

"Tất cả là tại cậu đổ nước không nhìn đường!"

"Phải phải phải."

Tống Gia Mộc thu lại mấy cái suy nghĩ vẩn vơ, vội vàng đi lấy một chậu nước mới.

Sau một hồi loay hoay, việc tắm cho mèo cuối cùng cũng hoàn thành. Vân Sơ Thiển dùng khăn khô bọc lấy Niên Niên đang hơi run rẩy, ôm vào lòng lau khô nước. Tống Gia Mộc mang máy sấy đến, tiếng "ù ù" vang lên làm Niên Niên lại giật mình một cái.

"Đừng sợ, đừng sợ, không sấy khô là bị cảm đấy, ngoan."

Vẫn là Tống Gia Mộc nhanh trí, cậu đi lấy một thanh súp thưởng ra. Có đồ ăn cái là Niên Niên hết sợ ngay.

Tắm xong, lông tóc sấy khô, chú mèo nhỏ bẩn thỉu lúc nãy giờ đã hoàn toàn lột xác. Vân Sơ Thiển vừa đặt xuống đất, nó đã "lon ton" chạy mất hút.

Không phải chứ, mẹ yêu con thế mà con vừa thả ra đã chạy biến rồi à?

Vân Sơ Thiển chạy theo sau, thấy nó nhảy vào chậu cát, đi vệ sinh một bãi thật "chất lượng", còn quay đầu lại ngửi ngửi rồi dùng móng nhỏ cào cát lấp đi.

"Niên Niên biết tự đi vệ sinh nhanh thế này sao!!"

"Do tớ dạy giỏi đấy." Tống Gia Mộc mặt đầy tự hào.

"Cậu ngồi vào chậu cát đi vệ sinh làm mẫu cho nó chắc?"

"Vân Sơ Thiển, cái trí tưởng tượng của cậu bớt mở rộng ra được không."

"Thì cũng tại cậu hay làm mấy trò kì quái..."

Vân Sơ Thiển dù vẫn đấu khẩu với cậu, nhưng tâm trạng lúc này thực sự rất tốt. Một tay cô cầm sữa chua uống, tay kia cầm cần câu mèo chơi với Niên Niên, thỉnh thoảng lại quan sát sự thay đổi trong nhà cậu.

Những năm gần đây ít sang, nhắc đến nhà cậu, ấn tượng đầu tiên của cô vẫn là kiểu trang trí từ nhiều năm trước. Tất nhiên, ngoài nhà cậu thì nhà cô cũng đã sửa sang lại rồi. Tống Gia Mộc cũng ít khi sang nhà cô chơi, giống như cô, chỉ có Tết mới cùng bố sang chúc Tết một chút thôi.

Cái tủ hai đứa từng chui vào trốn không còn nữa, chiếc ghế bập bênh từng ngủ trưa chung cũng mất tiêu, cái quạt máy từng đứng trước hét "a u a u" vào mùa hè cũng không thấy, ngay cả cái đèn chùm bị hai đứa đánh cầu lông làm hỏng trong phòng khách cũng đã được thay thế...

Thứ duy nhất không thay đổi chính là chiếc đồng hồ thạch anh ở phòng khách, kiểu dáng cổ điển, kim giây vẫn miệt mài nhảy nhót, chứng kiến những đổi thay của hơn mười năm qua.

Cạnh đó có một cái tủ, trên đặt khung ảnh gia đình Tống Gia Mộc chụp từ nhiều năm trước. Vân Sơ Thiển liếc mắt là thấy cậu trong ảnh, lúc đó tầm mười một, mười hai tuổi, đang làm bộ mặt đắc ý giơ tay chữ V.

Xì, có gì mà đắc ý, hồi đó cậu còn chưa cao bằng tớ đâu nhé!

Uống nốt ngụm sữa chua cuối cùng, Vân Sơ Thiển xoa đầu Niên Niên, đứng dậy bảo Tống Gia Mộc: "Mai tan học nhớ đừng có chạy đấy, phải cùng nhau tuyển thành viên, tờ rơi phải phát cho hết."

"Rõ rồi, rõ rồi, thưa Chủ tịch đại nhân."

"Thế tớ về đây."

"Tiễn khách, Chủ tịch đại nhân đi thong thả."

Tống Gia Mộc ngồi bệt xuống sàn, mèo chui vào lòng cậu, cậu bèn xoay Rubik cho Niên Niên xem. Vân Sơ Thiển vừa về, dì Lý Viên vốn "biến mất" nãy giờ lại xuất hiện.

"Dì ơi, con về đây ạ, còn phải phơi quần áo nữa."

"Thiển Thiển đúng là hiểu chuyện, mai nhớ lại sang xem mèo nhé con."

"Dạ vâng! Dì ngủ ngon ạ!"

Cửa vừa đóng, Lý Viên lại quay sang càm ràm con trai: "Rảnh rỗi thế thì đi phơi đống quần áo vừa giặt xong đi!"

"..."

Phơi đồ xong, quay về phòng gõ chữ, Niên Niên nằm bò trên bàn ngủ, nghe tiếng gõ bàn phím lạch cạch của cậu. Mười một giờ đêm, sau khi đăng chương mới, cậu lại sang xem truyện của "Trạch Ngốc", cô ấy cũng vừa mới cập nhật xong.

Đặt điện thoại lên bàn, mở QQ của cô ấy ra, Niên Niên tò mò chụm đầu vào ngó nghiêng.

"Sao, mày cũng muốn chơi điện thoại hả?"

"Meo..."

Tống Gia Mộc trêu mèo, nhưng trong đầu cứ lẩn quẩn hình ảnh bàn chân của Vân Sơ Thiển. Với tư cách là một người quan sát cực kỳ tỉ mỉ, cậu phát hiện bàn chân của Vân Sơ Thiển và "Trạch Ngốc" có sự tương đồng đến kinh ngạc.

Dù sao hôm qua là lần đầu video call với "Trạch Ngốc", cô ấy chỉ quay mỗi bàn chân, Tống Gia Mộc làm sao có thể nhìn không kỹ cho được. Từ những chiếc móng chân được cắt tỉa gọn gàng bóng khỏe, đến cổ chân thanh mảnh, nước da, kích cỡ bàn chân, cách sắp xếp ngón cái và bốn ngón còn lại... thực sự là quá giống!

Tất nhiên, chỉ dựa vào cảm giác thì chẳng chứng minh được gì. Nhưng Tống Gia Mộc không ngốc, cậu chỉ lười thôi.

Cậu bắt đầu suy luận theo bản năng:

Trạch Ngốc viết truyện, Vân Sơ Thiển cũng viết;

Trạch Ngốc có một tên đáng ghét quen biết hơn mười năm, Vân Sơ Thiển cũng có;

Trạch Ngốc có bàn chân xinh xắn, Vân Sơ Thiển cũng có;

Ngày Trạch Ngốc đi offline, Vân Sơ Thiển cũng ra khỏi nhà;

Cô ấy bắt xe bus số 262, chuyến xe đó đi qua Quảng trường Văn hóa;

Cô ấy...

Tống Gia Mộc càng nghĩ càng thấy không ổn. Trước đây chưa từng nghĩ theo hướng này nên không để ý, nhưng tối nay nhờ bàn chân giống nhau mà cậu chợt nhận ra có quá nhiều sự trùng hợp!

Cậu run run cầm điện thoại lên, ôm chú mèo Niên Niên trước ngực, chụp một tấm ảnh gửi cho "Trạch Ngốc".

Giấy Bút: [Hình ảnh]

Cô ấy trả lời rất nhanh.

Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Mèo con đáng yêu quá! Cậu nhặt được mèo à?

Sao không phải là tớ mua hả!

Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Tớ thích mèo lắm, cậu chụp thêm mấy tấm nữa cho tớ xem đi."

Giấy Bút: "Chụp mèo thì được, nhưng có thể trao đổi một chút không..."

Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Cái gì cơ?"

Giấy Bút: "Cái đó, tớ không biết mở lời thế nào..."

Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "Đàn ông con trai có gì mà không dám nói, cậu cứ nói thẳng ra đi."

Giấy Bút: "Cho tớ xem chân của cậu đi."

Ở nhà lâu tự nhiên ngốc: "?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

dùng "trạch ngốc" cho ngắn nhá, ở raw dịch sang thì main cũng hay gọi thế còn tên trên mạng thì vẫn giữ nguyên