Chương 201: Tống đầu heo đi thăm bệnh nhân
Bộ mô hình đặt làm riêng lúc trước, hôm nay cũng đã được gửi tới.
Tống Gia Mộc lén lút giấu Vân Sơ Thiển chạy ra điểm nhận chuyển phát nhanh của khu chung cư để lấy.
Bưu kiện được đóng gói rất cẩn thận, sau khi về phòng mở ra, một bộ mô hình tinh xảo hiện ngay trước mắt.
Cô sinh viên thợ làm mô hình đã gửi ảnh cho cậu từ trước khi giao hàng, nhưng giờ tận mắt nhìn thấy, Tống Gia Mộc vẫn cảm thấy khá kinh ngạc.
Trên đế có khắc tên của cậu và Vân Sơ Thiển, tạo hình của bộ mô hình là cảnh cậu đang cõng cô, các chi tiết được làm vô cùng tuyệt vời, phục dựng lại đúng kiểu tóc và những đặc điểm nhỏ trên khuôn mặt của hai người. Vân Sơ Thiển mặc áo thun và váy ngắn, trên người còn có chiếc túi nhỏ và cái bình nước lớn màu xanh da trời của cô.
Cái đầu nhỏ của thiếu nữ tựa trên vai cậu, đôi mắt to linh động tràn đầy hạnh phúc nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, vài lọn tóc bay nhẹ trong gió, trên tóc và quần áo của hai người còn dính mấy cánh hoa anh đào.
Chi tiết thực sự làm rất tốt, sau lần điều chỉnh trước, phần ngực thanh xuân cũng được phục dựng lại, đôi chân đẹp đẽ kia lại càng được chế tác tinh xảo hơn. Khi cậu cõng cô, lòng bàn tay đặt trên đùi cô, ngay cả độ lún của da thịt cũng được làm rất chuẩn.
Tổng thể bộ mô hình cao khoảng ba mươi centimet, Tống Gia Mộc dùng mu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào làn da của mô hình, chất cảm cũng vô cùng tốt.
Cậu nhìn từ dưới lên trên một lượt, đáng ghét, tại sao dưới váy của mô hình còn có quần bảo hộ thế này?!
Trừ tiền! Nhất định phải trừ tiền!
Được rồi, chỉ là đùa chút thôi, Tống Gia Mộc vô cùng hài lòng với tổng thể bộ mô hình này, những yếu tố cậu mong muốn cơ bản đều được cô bé thợ làm đúng ý. Cậu sảng khoái thanh toán nốt số tiền còn lại, còn gửi thêm hai trăm tệ tiền lì xì.
【 Cảm ơn ông chủ! Ông chủ hào phóng quá! Chúc ông chủ phát tài! 】
【 Vất vả cho cậu rồi, tôi rất hài lòng, sau này bộ mô hình tạo hình đám cưới cậu có làm được không? 】
【 Làm được ạ! 】
Con gái thường nói thích những chàng trai có tầm nhìn xa trông rộng, kiểu như Tống Gia Mộc chính là vậy, tuy cậu mới hai mươi tuổi nhưng điều đó không ngăn cản cậu bắt đầu có những dự tính nhỏ cho tương lai.
Cậu chủ động thêm chữ A vào trước biệt danh của cô bé thợ làm mô hình, cả anh chàng nhiếp ảnh gia chụp ảnh ở chùa Pháp Hỷ lần trước cũng thêm chữ A vào trước tên. Như vậy họ sẽ nằm ở vị trí đầu tiên trong danh sách liên lạc, không sợ người đông quá mà tìm không thấy. Còn sau này nếu có thêm mấy người môi giới nhà đất hay trang trí nội thất, cậu cũng chẳng cần tự thêm chữ A nữa, vì biệt danh của họ cơ bản đều đã tự mang chữ A để tìm cách ngoi lên đầu danh sách liên lạc của khách hàng rồi.
Cuộc sống vốn không dễ dàng, ai cũng đang nỗ lực để sinh tồn, tuy cậu vẫn còn là sinh viên nhưng cũng đã thấu hiểu nỗi vất vả khi kiếm tiền.
Trong đời có rất nhiều niềm vui chỉ được nhận ra sau này, lúc đang trải qua có lẽ thấy bình thường, nhưng sau một thời gian dài, khi mọi chuyện không thể quay lại trạng thái đó nữa thì sẽ bắt đầu hoài niệm, cảm thấy có một quãng thời gian như vậy trong đời thật sự rất tuyệt. Người bình thường không thể cùng lúc sở hữu tuổi thanh xuân và cả những cảm nhận sâu sắc về nó.
Châu Kiệt Luân trước đây cũng từng phản hồi về câu hỏi "nhạc hiện nay của anh không hay bằng ngày xưa", anh ấy nói thực ra là do ký ức đã cộng thêm điểm, quả thực rất có lý, nhưng Tống Gia Mộc vẫn cảm thấy những bài hát cũ của anh ấy kinh điển hơn.
Thôi không nhắc đến anh ấy nữa, nói nhiều quá anh ấy lại không ra bài mới, cứ "à đúng đúng đúng" cho xong.
Giờ đây đã làm hòa với Vân Sơ Thiển, Tống Gia Mộc - người đã trải qua quãng thời gian đó - lại càng thêm trân trọng.
Dù sao hai người đã ở bên nhau từ năm lên năm tuổi, còn lý do gì mà không trân trọng cho thật tốt chứ.
Chín giờ rưỡi tối, sau khi tắm rửa xong, cậu ôm mèo sang nhà Vân Sơ Thiển.
Người mở cửa là Hứa Oánh, thấy Gia Mộc sang bà rất niềm nở.
"Gia Mộc đấy à, mau vào ngồi đi con."
"Dì ơi, Vân Sơ Thiển đã đỡ hơn chưa ạ?"
Tống Gia Mộc nhìn về phía phòng cô, cửa phòng đang đóng, cũng không biết cô đang làm gì bên trong.
Chiều nay lúc về, cậu đã đưa cô đi khám ở phòng khám cộng đồng, bác sĩ nói có lẽ do nắng nóng ban ngày, buổi tối lại bị nhiễm lạnh nên hơi sốt nhẹ, uống thuốc vài ngày là khỏi, nhắc cô chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn.
"Hắt hơi, đau họng, chảy nước mũi, người cứ lờ đờ không có tinh thần gì cả. Dì đang định lấy thuốc mang vào cho nó đây, Gia Mộc con đến thăm thế này chắc nó vui lắm."
Hứa Oánh đưa chiếc cốc gốm trong tay cho cậu, bên trong là thuốc cảm màu nâu: "Vậy Gia Mộc cầm vào cho nó nhé, dì bảo nó mai xin nghỉ một buổi mà nó không chịu, con nói giúp dì với."
"Vâng ạ."
Tống Gia Mộc nhận lấy cốc thuốc, gõ cửa phòng.
Tiếng gõ cửa vang lên, Vân Sơ Thiển đang nằm trên giường nghịch điện thoại cứ tưởng là mẹ đến, vội vàng quăng điện thoại sang một bên, ngoan ngoãn nhắm mắt nằm im.
Người thực sự không khỏe, nhưng điều đó không ngăn cản được việc nghịch điện thoại, tầm này bảo cô ngủ thì cũng chẳng ngủ được, dù sao trước khi ngủ vẫn còn một lần thuốc phải uống.
Đại não của thiếu nữ có một chức năng rất phiền phức, cô gọi đó là "chế độ chờ". Rõ ràng nghỉ ngơi nhiều sẽ giúp cảm nhanh khỏi hơn, nhưng khổ nỗi mười giờ mới đến giờ uống thuốc, điều đó có nghĩa là trước mười giờ cô không thể nào yên tâm nghỉ ngơi được, chỉ có thể nằm đợi đến mười giờ, uống thuốc xong mới ngủ.
Thấy trong phòng không có động tĩnh, Tống Gia Mộc nhẹ nhàng mở cửa bước vào.
Mèo nhỏ dường như cũng biết Vân Sơ Thiển bị cảm, không lao vù tới nhảy lên giường như mọi khi, mà chỉ thò đầu nhìn qua khe cửa, hít hà mùi vị trong không khí, rồi mới lẳng lặng chạy vào, nhảy lên giường, ghé sát mặt cô để ngửi hơi thở.
"Meo."
Niên Niên quay lại bảo với Tống Gia Mộc.
Ý là cô ấy vẫn còn sống.
Nhân lúc cậu quay người đóng cửa, Vân Sơ Thiển đang nằm trên giường hé mắt nhìn trộm cậu một cái.
Thấy cậu sắp quay lại, cô vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Tống Gia Mộc thấy cô đã ngủ thì động tác lại càng nhẹ hơn, cẩn thận đóng cửa lại, rón rén đi đến cạnh giường, đặt chiếc cốc còn đang rất nóng lên bàn, rồi chăm chú quan sát cô.
Tay thiếu nữ đặt bên ngoài chăn, cô nằm nghiêng, bên mũi nằm phía dưới bị tắc khiến hơi thở nghe không được thông suốt. Khuôn mặt nhỏ vốn trắng trẻo giờ ửng hồng nhạt, đôi môi nhỏ hơi chu ra, làn môi căng mọng có vẻ hơi khô.
Cậu cứ thế nhìn cô, không hề phát ra một tiếng động nào.
Khốn nỗi Vân Sơ Thiển đang giả vờ ngủ, bị cậu nhìn chằm chằm lâu như vậy, tim cô đập hơi nhanh, muốn lén hé mắt xem cậu đang làm gì mà lại sợ bị cậu phát hiện mình đang giả vờ.
Đang lúc nghĩ ngợi lung tung thì một bàn tay lớn ấm áp đặt lên vầng trán trơn nhẵn của cô.
Mí mắt cô khẽ run lên, cô thực sự rất thích hành động này, cảm giác cực kỳ an tâm và đầy sự quan tâm chân thành.
Cậu nhẹ nhàng sờ trán cô, rồi dùng mu bàn tay khẽ chạm vào má cô, cảm thấy hơi nóng.
Cậu cầm máy đo thân nhiệt trên bàn lên bấm một cái, hiển thị ba mươi bảy độ năm. Từ chiều cô đã có triệu chứng sốt nhẹ, không ngờ đến giờ vẫn chưa hạ nhiệt.
Tống Gia Mộc cau mày, cảm lạnh thì còn đỡ, phát sốt mới là lúc khó chịu nhất, người thì nóng hừng hực nhưng lại sợ lạnh, đầu óc quay cuồng, tinh thần lơ mơ.
Vân Sơ Thiển không nhìn thấy biểu cảm của cậu, cũng không nghe thấy tiếng lòng của cậu, nhưng cô cảm nhận được tiếng động nhẹ khi nệm giường lún xuống, cậu đã ngồi xuống cạnh giường.
Bỗng nhiên, bàn tay nhỏ đặt ngoài chăn của cô bị cậu nắm lấy.
Bất thình lình bị nắm tay như vậy, tay thiếu nữ vô thức run lên một cái.
Lòng bàn tay cậu thật ấm áp và dày rộng, được cậu nắm tay thế này rất dễ chịu.
Tay cô vừa nóng vừa nhỏ, cứ như tay em bé vậy. Cái người bình thường hở ra là nói lời châm chọc này, lúc ốm đau trông lại ngoan ngoãn đến lạ.
Lúc bị cảm sợ lạnh, người ta thường vô thức muốn tiếp xúc với thân nhiệt của người khác. Tống Gia Mộc cứ thế nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, dùng ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn mu bàn tay cô, đôi lông mày thanh tú đang hơi nhíu lại của thiếu nữ cũng dần giãn ra.
Nắm một lát, cậu vén góc chăn của cô lên.
Thiếu nữ đang giả vờ ngủ lại thấy căng thẳng, cậu vén chăn bệnh nhân lên định làm gì hả?!
May mà cậu không thò tay vào sờ bụng hay nhịp tim của cô, cậu chỉ vén chăn lên một chút, đặt bàn tay nhỏ của cô vào trong rồi đắp lại cẩn thận.
Thấy một bàn chân nhỏ của cô cũng thò ra ngoài chăn, cậu liền cúi người nắm lấy.
Bàn chân thiếu nữ thon nhỏ và xinh xắn, cậu nắm lấy gót chân mịn màng, cảm nhận được hơi ấm mềm mại.
Quả nhiên Tống đầu heo vẫn không nhịn được mà thừa lúc mình bệnh để chiếm tiện nghi sao!
Phải làm sao đây, có nên mở mắt bắt quả tang cậu ta ngay lập tức không?
Thiếu nữ đang giả vờ ngủ còn đang do dự thì Tống Gia Mộc đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để nghịch bàn chân cô, cậu chỉ làm giống như lúc nãy, vén chăn lên rồi đặt bàn chân nhỏ của cô vào trong.
Làm xong những việc này, cậu vẫn tiếp tục ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn cô ngủ, chờ đến mười giờ mới gọi cô dậy uống thuốc.
Được rồi, Vân Sơ Thiển thừa nhận, một Tống đầu heo ấm áp chu đáo thế này làm trái tim cô thấy ấm áp hẳn lên.
Hôn tớ đi chứ, cậu hôn tớ đi mà!
Thiếu nữ đoan trang nằm hồi lâu, nhưng cậu chẳng hề ghé lại hôn cô lấy một cái, cô cũng không giả vờ nổi nữa.
Đầu tiên cô nhíu mày, rồi phát ra tiếng rên rỉ như đang rất khó chịu, mượn động tác xoay người lăn về phía cậu, rồi "mơ màng" ôm lấy cậu, rúc đầu vào lòng cậu cọ cọ. Sau đó như mới tỉnh lại một chút, bàn tay nhỏ sờ soạng trên đùi và bụng cậu, rồi ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn cậu.
"Cậu... cậu sang đây từ lúc nào thế..."
"Vừa mới thôi, thấy cậu đang ngủ nên tớ không nỡ đánh thức, đỡ hơn chút nào chưa?"
Thấy cô tỉnh, Tống Gia Mộc cũng nói chuyện bình thường, nhưng giọng điệu vẫn dịu dàng chưa từng thấy, khiến tai thiếu nữ ngứa ngáy.
"Đau đầu..." Cô nói với giọng đầy vẻ khó chịu, cứ như đang làm nũng với cậu vậy.
"Cậu hơi sốt nhẹ đấy." Cậu lại đặt lòng bàn tay lên trán cô.
"Đau họng nữa..." Cô như con mèo nhỏ cọ cọ vào lòng bàn tay cậu.
"Viêm amidan rồi, giọng cậu khản cả đi kìa, bớt nói lại." Cậu bỏ tay khỏi trán cô, dùng mu ngón trỏ và ngón giữa nhẹ nhàng vuốt ve vùng cổ họng của cô, cảm nhận làn da ấm nóng và mịn màng.
"Xong rồi tớ còn thấy lạnh nữa..." Giống như mèo con mới sinh, cô chỉ muốn rúc vào nơi nào ấm áp.
"Vậy để tớ ôm cậu nhé."
"Cửa... cửa có khóa trái không?"
"..."
Lúc này rồi mà vẫn còn nhớ đến chuyện đó nữa hả?!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
