Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

479 74342

Toàn Văn - Chương 185: Cậu coi Tống Gia Mộc tớ là hạng người gì?

Chương 185: Cậu coi Tống Gia Mộc tớ là hạng người gì?

"Thật sự không cần tớ dạy à?"

"Không cần, cậu cứ ra ngoài đợi ăn là được rồi, đừng có coi thường tớ!"

"Chỉ cho một thìa muối thôi là đủ rồi, tuyệt đối đừng cho nhiều quá đấy."

"Tớ biết rồi, biết rồi, ra ngoài đi, lát nữa ngửi thấy mùi thơm là cậu thèm chết cho xem."

Vân Sơ Thiển muốn xem rốt cuộc cậu làm món ăn thế nào, nhưng Tống Gia Mộc không cho cô xem, nếu không cô chắc chắn sẽ lải nhải vài câu. Cậu muốn tự tay đạo diễn một bữa cơm cho cô ăn.

Đôi bàn tay ấn lên bờ vai mảnh dẻ của thiếu nữ, Tống Gia Mộc đẩy cô ra khỏi cửa bếp.

Vân Sơ Thiển đi một bước lại quay đầu nhìn lại một lần, vẻ mặt đầy sự không tin tưởng. Cô cũng không đi xa, Tống Gia Mộc không cho vào bếp, cô đành đứng ngay cửa, để xem cậu trổ tài ra sao.

Tống Gia Mộc để hành tây và thịt đã thái sẵn vào đĩa, tìm sẵn các loại gia vị cần dùng, suy nghĩ về các bước nấu ăn thường ngày của Vân Sơ Thiển, dáng vẻ nghiêm túc đó quả thực hiếm thấy.

Đầu tiên là bật lửa.

Vân Sơ Thiển định nói gì đó rồi lại thôi, cố nhịn không lên tiếng.

Nồi nóng được vài giây, Tống Gia Mộc hình như phản ứng lại, tắt lửa đi, nhấc nồi lên rửa qua một chút rồi để ráo nước.

Bật lửa lại lần nữa.

Tống Gia Mộc vụng về điều chỉnh độ lớn của lửa. Bình thường chỉ lo ăn thôi nên cậu chẳng chú ý cô dùng lửa to hay nhỏ. Cậu học theo dáng vẻ của cô, hơ tay lên trên nồi để cảm nhận độ nóng của không khí — rõ ràng hành động này hơi thừa thãi với cậu, vì dù có cảm thấy nóng thì cậu cũng chẳng biết đã đến nhiệt độ thích hợp chưa.

Cảm thấy chắc là được rồi, cậu bắt đầu đổ dầu, đổ một chút xíu, thấy không đủ lại thêm một tí, rồi lại thêm một tí nữa.

Nhìn dáng vẻ vụng về nhưng nghiêm túc của cậu, Vân Sơ Thiển cảm thấy cậu cũng thật đáng yêu. Cô khẽ tựa vào cửa, khóe miệng không tự chủ được mà nở một nụ cười nhàn nhạt.

Tống Gia Mộc bắt đầu xào thịt, cẩn thận đổ thịt vào nồi, trong nồi liền phát ra tiếng kêu xèo xèo náo loạn. Cậu cầm xẻng lật qua lật lại, cứ cảm thấy cái xẻng trong tay cô thì rất nghe lời, mà vào tay cậu lại chẳng chịu phục tùng.

Nhưng nhìn thoáng qua thì vẫn có dáng dấp của đầu bếp lớn, dù sao cũng có sự cộng hưởng từ tạp dề và nhan sắc, món ăn thế nào chưa nói, nhưng ít nhất thì nhìn cũng rất thuận mắt.

Tống Gia Mộc chợt nhớ đến mấy cái livestream hay lướt thấy, các nữ streamer đang nấu ăn, mặc váy hai dây vừa thanh thuần vừa gợi cảm, lộ ra đôi chân trắng nõn và vùng da trắng ngần trước ngực, món ăn làm ra sao thì không biết, nhưng chẳng ngăn được rất nhiều người vào "học nấu ăn".

Dần dần, cậu ngửi thấy mùi thịt thơm, mỡ trong thịt ba chỉ cũng đã chảy ra kha khá, cậu liền vội vàng đổ hành tây trong đĩa vào tiếp tục đảo.

Lạ thật, sao lúc cậu nấu ăn lại nhiều khói thế này nhỉ?

Đang mải suy nghĩ, bóng dáng kiều diễm ở cửa đã bước vào bếp. Sau lưng cậu, một cánh tay trắng ngần vươn tới, bật máy hút mùi phía trên bếp lên, làn khói dày đặc lập tức bị hút đi sạch sẽ.

"... Hơi run một chút, lỡ quên mất."

"Đồ đầu heo."

Tống Gia Mộc tập trung xào nấu, thiếu nữ vào bếp rồi cũng không ra nữa. Cô đứng ngay sau lưng cậu.

Cơ bụng Tống Gia Mộc khẽ gồng lên một chút khi một đôi tay mềm mại từ phía sau nhẹ nhàng đặt lên eo cậu.

Đầu tiên là ngón trỏ và ngón cái khẽ véo vào phần thịt nhạy cảm bên hông, sau đó các ngón tay khác cũng từ từ hạ xuống. Cánh tay đưa về phía trước, lòng bàn tay khép lại, luồn vào khe hở của tạp dề. Đôi bàn tay thon dài cân đối của thiếu nữ vòng qua eo cậu, mười ngón tay nhỏ nhắn đan chặt vào nhau, áp lên vùng bụng dưới săn chắc của cậu.

Phía sau truyền đến một tiếng thở dài khe khẽ, thong dong và thỏa mãn. Âm thanh phát ra từ cổ họng non nớt của thiếu nữ, nghe như có sợi lông vũ đang gãi vào tai.

Cô thỏa mãn "ừm" một tiếng, rồi Tống Gia Mộc cảm nhận được một cơ thể ấm áp, mềm mại và kiều diễm dán chặt vào lưng mình.

Dán rất chặt, như thể sẽ không bao giờ tách rời nữa. Cô nhắm mắt lại, khóe miệng mang theo nụ cười động lòng người, như một chú mèo nhỏ áp mặt vào lưng cậu cọ cọ.

Mùi hương cơ thể, mùi tóc của thiếu nữ từng chút một lan tỏa, cùng với hơi khói bếp quyện lấy cậu, khiến trái tim Tống Gia Mộc bỗng chốc lắng đọng đầy ấm áp.

"Vậy lần sau đợi lúc cậu nấu cơm, tớ cũng muốn ôm cậu như thế này." Tống Gia Mộc nói.

Chắc hẳn người đàn ông nào cũng từng ảo tưởng cảnh cô gái mình yêu đang nấu cơm, rồi mình từ phía sau ôm lấy cô ấy như thế này nhỉ? Có thể dán thật chặt, cảm nhận sự ngọ nguậy của cô ấy trong lòng mình, rồi đặt cằm lên vai cô ấy, vùi mũi vào cổ và làn tóc mây, nghĩ thôi đã thấy hạnh phúc, và cũng thật "dâm dê".

"Không được đâu." Vân Sơ Thiển không chút do dự từ chối cậu.

Nếu lúc cô nấu cơm mà cậu ôm cô kiểu đó thì còn ăn uống gì nữa? Có khi ăn cô luôn cho rồi.

"Tại sao cậu thì được?" Tống Gia Mộc phát ra âm thanh bất bình.

"Tớ là chủ tịch, với lại tớ không giống cậu. Đừng tưởng tớ không biết, mỗi lần cậu ôm tớ quá năm giây là cậu sẽ bắt đầu 'như thế' ngay..."

Vân Sơ Thiển lầm bầm chê bai, nhưng đôi tay cô lại không thành thật mà sờ loạn trên cái bụng phẳng của cậu.

Tống Gia Mộc cúi đầu nhìn, tay cô luồn bên trong tạp dề nên cậu không thấy tay cô đâu, nhưng có thể cảm nhận rõ đôi tay nhỏ nhắn đang nghịch ngợm bên trong. Cảm giác kích thích này mạnh hơn nhiều so với việc để tay bên ngoài tạp dề.

"Này, đừng sờ nữa, cậu chẳng lẽ không có à."

"Của con trai thì có sao đâu, cho tớ mượn sờ tí."

"Sẽ có phản ứng đấy."

Nghe cậu nói vậy, cơ thể thiếu nữ phía sau khựng lại một chút, bực mình nhéo cậu một cái, bấy giờ mới ngoan ngoãn ôm lấy, không sờ loạn nữa.

Đây là thanh mai trúc mã của cô, là Tống đầu heo của cô, sờ một chút thì đã sao, cái hời này không để cô chiếm thì chẳng lẽ để người phụ nữ khác chiếm chắc.

Dù đôi tay đã chịu nằm yên, nhưng được ôm cậu thế này vẫn là một chuyện cực kỳ thoải mái. Cảm giác mãn nguyện trong lòng không ngừng trào dâng, cô nhắm mắt nghe tiếng xẻng xào nấu, áp mặt vào lưng cậu ngửi mùi hương an tâm, cọ quậy đầy dễ chịu, bụng chẳng thấy đói chút nào nữa.

Vân Sơ Thiển cứ như một chú gấu túi treo trên lưng cậu như vậy. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy mình sắp ngủ thiếp đi đến nơi. Mãi đến khi Tống Gia Mộc nấu xong xuôi, cô vẫn chưa nhận ra, toàn bộ tâm trí đã chìm đắm trong sự thỏa mãn khi được ôm cậu.

Hóa ra đứng cũng có thể ngủ gật được thật.

Tống Gia Mộc trút món tôm hấp cuối cùng ra đĩa, lúc này mới luồn tay vào bên trong tạp dề từ hai phía, gỡ đôi tay nhỏ đang đan chặt ở bụng dưới ra.

Nắm lấy tay cô, cậu xoay người lại, ngón trỏ nhẹ nhàng véo vào sống mũi thanh tú của cô:

"Ăn cơm thôi, còn ngủ nữa à?"

"Tớ... tớ có ngủ đâu, đứng làm sao mà ngủ được?"

Khuôn mặt nhỏ của Vân Sơ Thiển đỏ ửng. Trạng thái lúc này thực sự giống như vừa tỉnh giấc, ý thức vẫn còn lửng lơ giữa mơ và thực.

Cô đi rửa tay rồi chạy lại xem món Tống Gia Mộc đã làm.

Tôm hấp thì trông cũng được, dù sao cũng chỉ là công đoạn luộc thôi.

Hành tây xào thịt... vẻ ngoài không được đẹp cho lắm, xào hơi lâu nên hành tây nhũn ra, không ít hành và thịt bị cháy cạnh, nhưng chưa đến mức khét.

Cô dùng ngón tay nhón một miếng hành tây nếm thử. Khách quan mà nói thì vị bình thường, hơi nhạt một chút; nhưng chủ quan thì có điểm cộng ấn tượng, dù sao đây là lần đầu Tống Gia Mộc làm, thôi thì tạm tính là ngon đi.

"Thế nào, có phải ngon đến mức phát khóc không?"

"Cũng tàm tạm, ngoại trừ việc xào quá lâu, cho ít muối, cho nhiều đường, cho nhiều dầu ra thì cũng chẳng có vấn đề gì khác nữa."

"..."

"Đừng có bộ dạng ảo não thế chứ, thực sự khá ngon mà. Nào, cậu tự nếm thử đi."

Vân Sơ Thiển lại nhón thêm một miếng hành tây, giơ cao đút tận miệng cậu.

Tống Gia Mộc liền ngậm lấy cả ngón tay cô, mút lấy một lúc.

"Ngon thật đấy."

"Đồ lưu manh..."

Vân Sơ Thiển bưng thức ăn ra ngoài. Ở nơi cậu không nhìn thấy, cô lại nhón một miếng thịt ăn vụng, rồi đưa ngón tay vừa bị cậu mút vào miệng.

Ơ? Chẳng lẽ đánh giá vừa rồi bị sai?

 Thiếu nữ cảm thấy lần này ăn lại ngon hơn lúc nãy một chút.

Không có người lớn ở nhà, hai người ăn cơm với nhau tự do không gì bằng. Hai đĩa thức ăn đặt trên bàn trà, cả hai cùng ngồi sát bên nhau trên sofa, khoanh chân cũng được, gác chân lên ngăn chứa đồ dưới bàn trà cũng xong, vừa ăn vừa xem tivi, chẳng ai quản lý.

Hồi nhỏ vẫn vậy, lúc ăn cơm ở nhà cậu, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đều không thích ngồi vào bàn, mỗi đứa bưng một bát gắp đầy thức ăn rồi cùng chạy ra trước tivi ngồi bệt dưới sàn mà ăn.

"Thịt mỡ cho cậu này..."

Vân Sơ Thiển cắn ăn hết phần thịt nạc, rồi gắp phần mỡ vào bát cậu.

"Gớm quá Vân Sơ Thiển, tớ thấy cậu liếm hết cả miếng thịt rồi mới lấy từ trong miệng ra đấy."

"Tớ không có!"

Tống Gia Mộc cũng gắp một con tôm, dùng miệng bóc vỏ, thịt tôm chấm gia vị rồi gắp vào bát cô. Cả hai đều ăn rất vui vẻ, bả vai thỉnh thoảng lại va chạm vào nhau.

Ăn xong dọn dẹp xong xuôi, Tống Gia Mộc liền về nhà, Vân Sơ Thiển cũng bắt đầu viết bản thảo.

Đến khoảng mười giờ rưỡi tối, Tống Gia Mộc tắm xong liền ôm Niên Niên sang. Cô cũng đã tắm xong, làn da hồng hào sạch sẽ, cả người tỏa ra hương thơm đặc trưng của thiếu nữ.

Tống Gia Mộc cầm máy sấy ngồi phía sau sấy tóc cho cô, cô chống hai tay xuống giường, đôi chân dưới chiếc quần đùi ngắn thư thái đung đưa qua lại. Thỉnh thoảng Tống Gia Mộc cũng tự hỏi, nếu cậu đặt tay vào giữa đôi chân săn chắc của thiếu nữ rồi bị cô kẹp lại, thì đó sẽ là loại trải nghiệm tuyệt vời thế nào nhỉ?

Tất nhiên, dù chẳng làm gì, chỉ cần nhìn đôi chân trắng trẻo mềm mại kia đung đưa cũng đã là một loại hưởng thụ rồi. Dù sao cảnh xuân này ngoại trừ cậu ra thì chẳng ai có cơ hội chiêm ngưỡng đâu.

Sớm muộn gì cũng là của cậu thôi, lúc đó cậu nhất định phải đặt nụ hôn lên đó mới được.

Giúp cô sấy khô tóc xong, Vân Sơ Thiển trèo lên giường nằm ngang ra, vớ lấy chiếc gối bên cạnh ôm trước ngực. Con gái khi nằm phẳng thế này, có cũng phải dùng gối chắn, mà không có thì càng phải dùng gối chắn.

Tống Gia Mộc cũng tựa bên cạnh cô, cùng nằm ngang trên giường. Mấy ngày nay hai người không có cơ hội ngủ cùng nhau, nên một tiếng buổi tối này chính là thời gian nằm cạnh nhau xem video, hoặc chơi mấy trò "sỉ nhục" lẫn nhau.

Chẳng biết đến mai khi bố mẹ cô về rồi, hai người sẽ tìm đâu ra chiếc giường thoải mái và thong dong thế này nữa. Trẻ con thích chơi trên giường, người lớn cũng thích chơi trên giường, đây dường như là một bản năng bẩm sinh.

Chiếc giường rộng một mét tám, khi nằm ngang thế này, Vân Sơ Thiển thì thoải mái, còn Tống Gia Mộc dù đầu đã chạm tường thì bàn chân vẫn phải treo lơ lửng ngoài mép giường.

"Vân Sơ Thiển, chúng mình chơi trò cưỡi ngựa không?"

"Tớ không cho cậu cưỡi đâu, giờ cậu nặng thế này."

Vân Sơ Thiển nhớ lại hồi trước mình thật ngốc nghếch. Lúc đó chiều cao thể hình hai đứa tương đương nhau, khi chơi trò cưỡi ngựa, cô luôn hào hứng làm ngựa, Tống Gia Mộc còn vỗ vỗ cô, học theo phim truyền hình hét: "Giá! Giá!".

"Thế cậu cưỡi tớ đi, coi như bù cho cậu."

"..."

Vân Sơ Thiển có chút xao động.

"Hửm? Thế nào, được không?"

"... Không đâu, dâm dê quá! Cậu... cậu chỉ muốn làm ngựa thôi đúng không!"

"Đi mà, đi mà, thử một chút xem."

Tống Gia Mộc nhanh nhẹn bò dậy, học theo dáng vẻ con ngựa, còn kêu "Bê~" một tiếng.

Vân Sơ Thiển bị cậu chọc cho cười nắc nẻ, bực mình lấy gối đập cậu.

"Ngựa làm gì kêu bê bê? Cậu rõ ràng là con dê núi!"

"Thế ngựa kêu thế nào?"

"Hí hí, chiu chiu, khì khì, hì hì, phì phò phì phò!"

"Vẫn là cậu học giống hơn đấy."

"Biến đi nha!"

Vân Sơ Thiển vừa cười vừa đánh cậu, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ của "con ngựa". Cô cười hi hi, đứng dậy trên giường, ngồi cưỡi lên lưng Tống Gia Mộc.

Niên Niên thấy thế cũng thấy vui, khẽ nhảy một cái cũng nhảy lên lưng Tống Gia Mộc.

Tống Gia Mộc thồ cả thiếu nữ và mèo đi vòng quanh giường hai vòng.

"Á..."

Vân Sơ Thiển cười khúc khích, bị cậu chọc cho vui hết biết. Hai tay nắm lấy vai cậu, đôi chân thu lại kẹp lấy eo cậu, nhưng vẫn ngồi không vững, kêu lên một tiếng rồi lăn khỏi lưng "ngựa".

Sau đó "ngựa" Tống liền kêu "Bê" một tiếng, chồm tới dùng ngón tay gãi nhột cô.

"Ngựa phản bội rồi!"

"Á, ghét quá! Ghét quá!"

Vân Sơ Thiển cười đến mức hụt hơi, tay nhỏ đập cậu, chân nhỏ đạp cậu. Sau một hồi nô đùa mập mờ, khuôn mặt nhỏ của cô hồng rực, đôi mắt to cũng ươn ướt.

Cả đời này chắc chẳng còn ai có thể dễ dàng chọc cô vui cười như Tống Gia Mộc nữa.

Cả hai đều đùa mệt rồi, nằm đối diện nhau, hơi thở của cả hai đều có chút gấp gáp, gương mặt cũng ghé sát thật sát. Tống Gia Mộc nhìn vào đôi mắt to của cô, cô liền nheo mắt, nhẹ nhàng ghé tới, rồi nhắm mắt lại, đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi cậu.

Lúc tách ra, cô lại cảnh giác hơn nhiều, kéo chăn chắn trước người, sợ "ngựa" Tống phát tác thú tính.

"Hơn mười một giờ rồi." Tống Gia Mộc đáng ghét nhắc nhở thời gian.

Vân Sơ Thiển thực sự tò mò, tại sao cứ cảm thấy một giờ này trôi qua nhanh thế nhỉ? Có phải có ai đó đang ác ý thao túng thời gian không?

"Tống Gia Mộc."

"Ơi?"

"Cậu..."

Cô định nói lại thôi, thôi rồi lại định nói, mãi đến khi mặt đỏ lựng lên, cô mới dùng giọng nhỏ như muỗi kêu mà bảo:

"Tối nay cậu có muốn giống như trước đây, ngủ ở phòng tớ không?"

"Ngủ 'mặn' à?"

"Mặn gì mà mặn?"

Cô ngẩn người ra, rồi mới phản ứng lại, bực mình lấy gối úp lên đầu cậu, "bốp bốp" tặng cho cậu hai đấm.

"Cậu đang nghĩ cái gì thế?!"

"Xin lỗi..."

Tống Gia Mộc biết, thực ra cô chỉ là muốn cậu ở bên cạnh, ôm cô ngủ thôi. Nếu không phải mấy ngày nay mẹ cậu dậy sớm quá thì thiếu nữ giữ kẽ này chắc đã chẳng nhịn được mà nói ra từ lâu rồi.

Nhưng cậu cũng không ngờ cô lại muốn cậu ngủ cùng đến mức này, dù sao chú Vân và dì Hứa ngày mai cũng về rồi.

"Được không?" Thấy Tống Gia Mộc không nói gì, cô lại nhịn không được hỏi thêm một câu, giọng nói hiếm khi mang theo chút nũng nịu, vừa mềm vừa ngọt, nghe mà lòng người cứ ngứa ngáy.

"Nhưng bố mẹ cậu chẳng phải ngày mai về rồi sao?" Tống Gia Mộc nói lại đúng lý do cô từng nói.

"Thì... thì họ cũng phải bốn năm giờ chiều mới về đến nhà mà. Tớ hỏi rồi, sáu giờ sáng họ mới kết thúc thời gian cách ly, sau đó phải đến công ty họp, tuyệt đối không về ngay đâu." Vân Sơ Thiển dùng đúng bài của cậu trả lời.

"Để tớ nghĩ xem nào." Tống Gia Mộc "hừm" một tiếng, bộ dạng rất khổ sở.

Thấy cậu như vậy, Vân Sơ Thiển sốt ruột, lặng lẽ rúc về phía cậu, giọng điệu càng mềm mỏng ngọt ngào hơn.

"Được không mà? Chỉ một tối này thôi, mai dì không có tiết, cuối tuần dì sẽ không dậy sớm thế đâu. Với lại bố mẹ tớ cũng chưa về nhanh thế, họ về rồi thì... thì không được thế này nữa đâu."

"Được không? Tống Gia Mộc?"

Tống Gia Mộc thầm nhủ khó đỡ quá, trong lòng chỉ muốn gào lên là "Được được được", kể cả ngủ "chay" cũng "Được được được". Dẫu sao đây cũng là chủ tịch đại nhân kiêu căng hống hách! Cô ấy đã bao giờ dùng giọng nũng nịu thế này để nói chuyện với cậu đâu?

"Ờ, tớ..."

Tống Gia Mộc còn định nói thêm, Vân Sơ Thiển đã ngồi dậy. Cứ tưởng cô giận, ai dè cô bò ra cuối giường, cúi người mở ngăn kéo tủ quần áo bên cạnh, lấy thứ gì đó ra.

"Tớ không ngủ không cậu đâu, cái này cho cậu."

Cứ tưởng là tiền, đến lúc cô ném qua, Tống Gia Mộc mới phát hiện thứ cầm trong tay là một chiếc tất của cô. Một chiếc tất trắng nhỏ rất đáng yêu, có viền hoa màu hồng phấn, cầm trong tay mềm mại, chất liệu rất tốt.

"Vân Sơ Thiển, cậu coi Tống Gia Mộc tớ là hạng người gì?!"

"Thích thì lấy không thích thì trả đây."

"... Có thể cho thêm một chiếc nữa được không?"

"…"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

kiểu ám chỉ việc quan hệ, còn ngược lại là ngủ chay