Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

(Đang ra)

Zettai ni Hatarakitakunai Dungeon Master ga Damin wo Musaboru made

Spanner Onikage

Keima có thể vượt qua tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" này không và đạt được cuộc sống lười biếng không cần làm gì của anh ấy.

479 74342

Toàn Văn - Chương 167: Tống đầu heo có thể ăn thật nhiều rau mùi

Chương 167: Tống đầu heo có thể ăn thật nhiều rau mùi

Buổi sáng, xe buýt chậm rãi dừng lại ở trạm dừng của trường học. Trên cành cây có mấy con chim sẻ bay vụt lên, làm rung rơi một chiếc lá, chiếc lá ấy tựa như một chú bướm nhỏ, xoay tròn nhẹ nhàng bay xuống, rơi trên tà váy hoa nhí của thiếu nữ vừa bước xuống xe, biến thành một cánh bướm lớn hơn.

"Nóng... nóng quá đi mất!"

Khuôn mặt nhỏ của Vân Sơ Thiển đỏ bừng lên. Vì da mặt mỏng nên chỉ cần máu dồn lên mặt một chút là cô nàng đã đỏ mặt ngay.

"Điều hòa của xe buýt hỏng rồi à, sao mà nóng dữ vậy không biết."

"..."

Tống Gia Mộc không dám lên tiếng mỉa mai. Cậu cũng cảm thấy khá nóng, dù sao giữa trưa hè thế này mà hai người còn ôm nhau suốt dọc đường trên xe buýt, không nóng mới là lạ.

Nếu là mùa đông thì tốt biết mấy, dù là đi xe điện hay xe buýt, có ôm chặt đến mấy cũng chẳng thấy nóng.

Tống Gia Mộc kéo kéo cổ áo, lúc này đã mười giờ sáng, bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lốm đốm dưới chân.

Trên trán Vân Sơ Thiển rịn ra chút mồ hôi thơm, cổ cũng hơi lấm tấm mồ hôi. Cô nhìn động tác kéo cổ áo của Tống Gia Mộc mà cũng muốn học theo quá, nhưng làm thế thì chẳng thục nữ chút nào! Một đứa con gái mà cứ kéo cổ áo phạch phạch để tản nhiệt, lỡ trên cây có ai nhìn thấy thì sao?

Vân Sơ Thiển lấy giấy ăn từ trong túi ra.

Tống Gia Mộc phản ứng nhanh lắm nhé, rõ ràng đang nhìn về phía trước, nhưng ngay khoảnh khắc cô bạn bên cạnh lấy giấy ra, cậu liền ghé đầu tới thấp giọng: "Đến lượt cậu rồi đấy, lau cho tớ với."

"Tớ không."

"Lau cho tớ một cái đi mà, cậu lau cho tớ một lần, tớ lau cho cậu mười lần."

"... Cậu nói đấy nhé!"

"Tớ nói."

Vân Sơ Thiển cảm thấy vụ làm ăn này khá hời, bèn giơ bàn tay nhỏ lên, vê tờ giấy ăn lau nhẹ mồ hôi trên trán và cổ cho cậu.

Vừa lau cô vừa lầm bầm mỉa mai: "Hôi chết đi được!"

Tống Gia Mộc chẳng thấy mình hôi tí nào. Vừa nãy trên xe buýt, rốt cuộc là ai đã rúc đầu vào lồng ngực cậu vậy hả?

"Chẳng lẽ là hiệu ứng đậu phụ thối? Tớ càng hôi cậu lại càng thích?" Tống Gia Mộc bừng tỉnh đại ngộ.

"Biết điều thì giữ thể diện tí đi."

Vân Sơ Thiển nhân cơ hội nhéo má cậu một cái. Má con trai nhéo vào cảm giác cũng bình thường, nhưng may là mặt Tống Gia Mộc không bị bóng dầu, nhéo xong ngón tay cũng không có cảm giác nhờn dính.

Một chàng trai có khuôn mặt sạch sẽ thanh tú thế này là một điểm cộng lớn cho nhan sắc. Chỉ cần sạch sẽ, ngũ quan cân đối một chút thì với con gái mà nói, phương diện mặt mũi đã không còn gì để chê rồi.

Là một cô nàng cần, kiệm, liêm, chính, mồ hôi của hai người cũng không nhiều lắm, một tờ giấy ăn dùng mỗi người một mặt là đủ. Thế là Vân Sơ Thiển cũng chẳng lấy giấy mới, mà lật mặt kia của tờ giấy vừa lau cho cậu để lau trán và cổ mình.

Lau mặt xong, Vân Sơ Thiển lại mở tờ giấy ra, lật vào phần khô ráo ở giữa để lau mồ hôi trong lòng bàn tay. Cô chắc chắn mồ hôi tay này không chỉ của mình cô, mà chắc chắn có một phần của Tống Gia Mộc nữa.

Lau xong mồ hôi tay trái, Vân Sơ Thiển lại chộp lấy tay phải của Tống Gia Mộc bên cạnh, mở lòng bàn tay cậu ra giúp cậu lau sạch mồ hôi.

Tỷ lệ tận dụng một tờ giấy ăn như thế này làm Tống Gia Mộc ngây người. Ước chừng cậu chỉ khi đi vệ sinh mà còn đúng một tờ giấy mới phải gấp đi gấp lại dùng nhiều lần như thế thôi nhỉ?

Cậu còn đang tò mò sao cô lại lau mồ hôi tay, thì Vân Sơ Thiển đã vo tờ giấy vào tay phải, bàn tay trái đã khô ráo chủ động luồn vào tay phải của cậu, mười ngón tay đan xen, giống như học sinh tiểu học nắm tay nhau, khẽ đung đưa qua lại.

Tay cô nhỏ nhắn, mềm mại, dù thời tiết nóng nhưng nắm vào vẫn rất thoải mái. Tống Gia Mộc thuận thế dịu dàng nắm chặt lấy tay cô.

Việc nắm tay đi bộ ngoài đường thế này đã trở nên cực kỳ tự nhiên. Đặc biệt là gần đây, số lần Vân Sơ Thiển chủ động đòi nắm tay còn nhiều hơn cả Tống Gia Mộc. Cô đặc biệt thích được cậu nắm tay, dù là mười ngón đan vào nhau hay chỉ là nắm nhẹ ba bốn ngón tay, tóm lại cứ hễ được kết nối với nhau là cô lại thấy trong lòng trào dâng cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện, cảm thấy mình như em bé của cậu vậy.

Đi ngang qua tiệm tạp hóa, Tống Gia Mộc dắt cô vào mua một chai nước đá. Tạm thời cũng không khát, chai nước đá này mua không phải để uống ngay. Tống Gia Mộc áp thân chai mát lạnh lên mặt và cổ, khoan khoái rùng mình một cái.

"Có muốn thử không? Phê lắm!"

"Không đâu, làm ướt hết cả người..."

"Lát nữa tớ lau cho cậu là được, thử một cái đi."

"Á...! Đáng ghét chết đi được!"

Tống Gia Mộc áp chai nước đá vào cổ cô một cái, Vân Sơ Thiển liền rụt cổ lại. Sau đó cậu lại áp vào bên cổ còn lại, thiếu nữ liền cười khúc khích, vừa lạnh vừa ngứa, cô hậm hực đánh cậu.

Nhưng đúng là cũng sảng khoái thật. Cô giật lấy chai nước đá trong tay Tống Gia Mộc, một tay cầm áp lên má, lên trán, rồi còn áp lên cả bàn tay đang nắm chặt giữa hai người. Tiếp đó, cô lại kiễng chân lên vừa cười hì hì vừa dùng chai nước đá "đóng băng" cổ Tống Gia Mộc, còn lén vén vạt áo phông của cậu lên, áp chai nước vào sau lưng cậu một cái thật kêu.

Tống Gia Mộc xuýt xoa kêu lên "Nóng chết đi được!", "Bỏng quá!", cô nàng thì cười vô cùng đắc chí, một bộ dạng nghịch ngợm thành công, đôi mắt cong tít lại như vầng trăng khuyết.

Chuyện này làm cô nhớ đến trò chơi phun nước hồi nhỏ. Hai đứa đục một cái lỗ trên nắp chai nước khoáng rồi phun nước vào nhau trong nhà, làm ướt sũng cả ghế sofa, sau đó Tống Gia Mộc bị ăn đòn vì đó là sofa nhà cậu ấy.

Vân Sơ Thiển chính là thích những khoảng thời gian ở bên Tống Gia Mộc như thế. Dù chỉ là đi bộ trên đường một cách chán ngắt, cô cũng có thể vui vẻ đến vậy.

...

Bối cảnh chính của phim Mảnh Giấy đều ở thư viện, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển bèn đi đến thư viện, tìm một vị trí ở tầng hai khá phù hợp với yêu cầu cảnh quay rồi ngồi xuống. Hôm nay là cuối tuần, cũng chưa đến tháng thi cử nên người tự học trong thư viện không đông. Phim lại không có lời thoại cần nói nên cứ thế yên tĩnh thực hiện, không sợ làm phiền người khác.

"Thấy chưa, tớ đã bảo Thải Y không đến sớm thế đâu mà, để tớ hỏi lại cậu ấy xem."

Vân Sơ Thiển và Tống Gia Mộc ngồi đối diện nhau qua bàn tự học. Dưới gầm bàn, chân hai người tự nhiên đan xen chạm vào nhau theo tư thế Tống-Vân-Tống-Vân.

Hôm nay Tống Gia Mộc mặc quần đùi túi hộp kiểu casual, Vân Sơ Thiển mặc váy hoa nhí dài trên gối, làn da chân của hai người có thể thân mật cọ xát vào nhau. Cảm giác này khác hẳn với nắm tay, chân gần phần thân dưới hơn, khi khẽ cọ vào nhau sẽ mang lại nhiều cảm giác ám muội và rung động hơn.

Chân thiếu nữ thon thả mềm mại, Tống Gia Mộc chuyên tâm cọ cọ. Cọ một hồi, cậu bỗng dừng lại, yết hầu chuyển động một cái, lén lút điều chỉnh lại tư thế ngồi. Tống Gia Mộc chính là thích cô như thế, thích tất cả mọi thứ thuộc về cô, thích đến mức muốn cùng cô trải qua mọi chuyện khiến trái tim xao xuyến.

【Thải Y, cậu đến đâu rồi? Vẫn chưa dậy à, bọn tớ đợi cậu nửa tiếng rồi đấy!】

【Vừa mới sạc pin cho máy ảnh xong, tớ đến đây, ba phút nữa!】

Diễn viên đến muộn thì đạo diễn nổi cáu, nhưng đạo diễn đến muộn thì phải làm sao bây giờ?

Vân Sơ Thiển lấy từ trong túi nhỏ ra một xấp giấy ghi chú màu vàng nhạt, đây cũng là đạo cụ chính trong cảnh quay lát nữa. Cô cầm bút lên, vừa viết chữ vừa nhẹ nhàng dùng chân cọ Tống Gia Mộc.

Chữ viết của thiếu nữ rất thanh tú. Khi cầm bút, ngón tay cô bóp vào quản bút ở vị trí rất thấp, chữ viết ra cũng nhỏ nhắn đáng yêu y như cô vậy. Cô viết xuống "lời thoại" đầu tiên của nữ chính:

【Chào cậu ^_^】

Sau đó gấp tờ giấy lại, ném đến trước mặt Tống Gia Mộc. Tống Gia Mộc không nói gì, cậu biết cô đang bắt đầu diễn tập thử. Cậu mở tờ giấy ra, cũng viết một câu.

Chữ của Tống Gia Mộc so với chữ của Vân Sơ Thiển thì cẩu thả hơn nhiều. Dáng chữ cũng giống người cậu, trông gầy cao, lúc viết cũng mạnh tay hơn cô, nét bút in hằn dấu vết ra mặt sau tờ giấy.

Viết xong, cậu theo nếp gấp cũ gấp lại rồi ném trả về trước mặt cô. Vân Sơ Thiển biết cậu định viết lời thoại gì, vì nhân vật nam cũng sẽ trả lời là 【Chào cậu】.

Nhưng khi cô mở tờ giấy ra, cô bỗng khựng lại một chút. Biểu cảm trông thì có vẻ không thay đổi gì, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy khóe miệng cô khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, đôi mắt to nhìn từng chữ một trên tờ giấy đến vài lần. Bởi vì trên tờ giấy không viết là 【Chào cậu】, mà viết một câu nằm ngoài dự liệu của cô:

【Tống đầu heo thực sự rất thích vợ heo, cực kỳ cực kỳ thích luôn.】

Rõ ràng vì câu nói này của cậu mà thấy vui sướng, thấy ngọt ngào, nhưng thiếu nữ vẫn giả vờ như kiểu "cậu lại quậy phá rồi". Cô mím cái miệng nhỏ, nhăn cái mũi thanh tú, cũng cúi xuống viết một dòng chữ rồi ném trả tờ giấy cho cậu.

Tống Gia Mộc không đợi được nữa mà mở tờ giấy cô vừa ném lại ra, nhìn dòng chữ đáng yêu đó, cậu không nhịn được mà bật cười.

【Tống đầu heo là đồ đáng ghét, là con heo thối, siêu cấp siêu cấp thối luôn!】

【Thế thì Tống đầu heo có thể ăn thật nhiều thật nhiều rau mùi, như vậy cậu ấy sẽ rất thơm thôi.】

Tống Gia Mộc gấp tờ giấy lại ném trả cho cô.

Bóng dáng Viên Thải Y đã xuất hiện trong tầm mắt, Vân Sơ Thiển liền không cùng tên đầu heo trẻ con này chơi trò truyền giấy nữa. Cô thu tờ giấy mà cả hai cùng viết lên tiếng lòng của mình vào trong túi, đặt ở ngăn bí mật sâu nhất.

"Trời ạ, hai người là siêu nhân đấy à? Hay là tối qua ngủ cùng nhau? Nên là được sạc đầy pin rồi?"

Viên Thải Y bộ dạng buồn ngủ muốn chết: "Tớ cũng một giờ mới ngủ, sao tớ lại dậy không nổi nhỉ."

"Cậu... sao cậu biết tối qua bọn tớ..."

Vân Sơ Thiển kinh hãi. Thái Y lẽ nào thật sự gắn camera trên người cô? Thậm chí ngay cả chuyện tối qua cô và Tống Gia Mộc ngủ cùng nhau cũng biết? Cô suýt chút nữa thì thốt ra hết, rồi vội vàng phanh lại, đổi giọng: "Sao cậu biết tối qua bọn tớ cũng m... một giờ mới ngủ?!"

Tống Gia Mộc đang uống nước, tí nữa thì sặc.

"Chẳng phải chính cậu nửa đêm còn gửi video đã quay xong cho tớ xem đấy thôi."

"Đúng nhỉ, đúng nhỉ..."

Nhìn Vân Sơ Thiển đang luống cuống, lại nhìn Tống Gia Mộc đang uống nước, Viên Thải Y trầm tư suy nghĩ, dường như nhận ra điều gì đó. Cô ngồi xuống bên cạnh Vân Sơ Thiển, ánh mắt mờ ám cười nói: "Hai người các cậu chắc không phải là lén tự thêm cảnh cho mình đấy chứ?"

"... Cảnh gì cơ?"

"Đêm hôm khuya khoắt ở trong phòng, còn có thể là cảnh gì nữa."

"KHÔNG! CÓ!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cần, kiệm, liêm, chính là bốn phẩm chất đạo đức nền tảng theo tư tưởng Hồ Chí Minh: Cần (siêng năng, chăm chỉ), Kiệm (tiết kiệm của cải/thời gian), Liêm (trong sạch, không tham ô), và Chính (thẳng thắn, chính trực, việc thiện dù nhỏ cũng làm, việc ác dù nhỏ cũng tránh). Đây là thước đo người tốt và là nền tảng của đời sống mới.