Chương 157: Có phải cậu muốn ăn tay tớ không?
Vì Viên Thải Y bảo muốn thảo luận kịch bản nên sau khi tan học buổi trưa, Tống Gia Mộc liền đi theo hai cô gái đi ăn cơm.
Trương Thịnh nhìn cậu với vẻ mặt "tình anh em chắc có bền lâu" đầy thất vọng. Cái tên này! Đi ăn với lớp trưởng đáng yêu thì thôi đi, giờ còn một lúc đi với tận hai cô nàng xinh xắn, cậu định để hội anh em độc thân tụi này sống sao?
Thật đáng ghét, chính vì có quá nhiều kẻ "đời sống viên mãn" như thế này nên tài nguyên mang tên con gái mới bị thiếu hụt đấy!
Tống Gia Mộc rất muốn giải thích, tưởng tượng thì đẹp đẽ nhưng hiện thực tàn khốc lắm nhé! Tuy là cậu đi ăn với hai cô gái xinh đẹp thật, nhưng cậu lại là người bị bỏ rơi, hiểu không!
Vân Sơ Thiển cứ như không quen biết cậu vậy, tay trong tay cười nói vui vẻ với Viên Thải Y. Hai cô nàng đi phía trước, Tống Gia Mộc lủi thủi phía sau. Thỉnh thoảng cậu muốn tiến lại gần nghe lén xem họ đang buôn chuyện gì, nhưng hễ cậu vừa tới gần là tiếng trò chuyện im bặt, đồng thời còn nhận thêm một cái lườm cháy mặt từ Vân Sơ Thiển.
Không có bàn tay nhỏ để nắm, Tống Gia Mộc đành thọc tay vào túi quần, đeo ba lô một bên vai, lững thững đi theo sau hai người. Thỉnh thoảng cậu cũng so sánh vóc dáng của hai cô gái.
Nhìn từ phía sau, chắc chắn Vân Sơ Thiển thắng thế. Hai người cao ngang nhau nhưng tỷ lệ đôi chân của Vân Sơ Thiển trông dài hơn hẳn, hơn nữa vòng eo lại cực kỳ thon gọn, mái tóc xõa sau lưng cũng đẹp hơn Viên Thải Y nhiều.
Tất nhiên nếu nhìn từ phía bên cạnh thì phải dùng đến một câu thơ: "Hoành khán thành lĩnh trắc thành phong" . Ở điểm này, Vân Sơ Thiển hoàn bại.
Lúc này vừa tan học nên nhà ăn rất đông, ba người cùng xếp hàng lấy đồ ăn. Tống Gia Mộc chủ động đi lấy ba đôi đũa, thìa và múc canh, còn hai cô gái đi tìm chỗ ngồi.
Tại một chiếc bàn bốn người trong góc, họ đã tìm được chỗ. Vân Sơ Thiển và Viên Thải Y ngồi cùng một bên, Tống Gia Mộc bưng canh tới, không cần suy nghĩ liền ngồi ngay đối diện Vân Sơ Thiển.
Cô nàng không nói gì, cũng không có biểu cảm gì, nhưng đối với việc Tống Gia Mộc chủ động ngồi đối diện mình, cô vẫn thấy hài lòng. Nếu cậu mà ngốc nghếch ngồi đối diện Viên Thải Y thì chắc chắn sẽ bị trừ điểm ngay lập tức.
"Nè, canh của cậu." Tống Gia Mộc bưng canh cho Vân Sơ Thiển.
"Cảm ơn." Vân Sơ Thiển khách sáo đáp.
"Viên Thải Y, canh của cậu này." Tống Gia Mộc đưa tiếp cho Thải Y.
"Cảm ơn nhé~" Viên Thải Y cười nói: "Tống Gia Mộc, chiếc áo T-shirt này của cậu trông ổn đấy."
"Thế à, một cô gái đáng yêu tặng tớ đấy, gu của cô ấy cũng khá được."
Vân Sơ Thiển không hề dặn dò cậu trước, nên trước mặt Viên Thải Y, Tống Gia Mộc cũng không dám nói thẳng là do cô tặng.
"Cô gái đáng yêu cơ đấy~" Viên Thải Y quay sang nhìn Vân Sơ Thiển, mỉm cười đầy ám muội.
Cái đồ đầu heo này! Thải Y thừa biết là tớ tặng rồi mà cậu còn nói thế, chẳng phải là mời gọi cậu ấy trêu chọc sao!
Vân Sơ Thiển đỏ mặt, dưới gầm bàn khẽ đá chân cậu một cái.
Chẳng lẽ mình nói sai chỗ nào?
Tống Gia Mộc cẩn thận đính chính: "Không chỉ đáng yêu, mà còn là cô gái tớ thích nhất nhất trên đời."
"Cô gái thích nhất nhất cơ đấy~" Viên Thải Y nhìn Vân Sơ Thiển, cười càng tươi hơn.
Vân Sơ Thiển đỏ bừng mặt, chân dưới gầm bàn bực bội giẫm lên chân cậu, cứ thế giữ chặt không cho cậu nói lung tung nữa.
Thế này mà vẫn chưa hài lòng sao?
Tống Gia Mộc suy nghĩ nát óc, lại mở lời: "Thực ra..."
"Thực ra cái gì, cậu mau ăn cơm đi, mau ăn!"
Vân Sơ Thiển hoảng rồi, sợ cậu lại nói ra mấy lời kỳ quái gì đó, vội vàng gắp mấy cọng rau xanh từ khay của mình bỏ sang khay của cậu.
Được rồi, thế giới của con gái thật phức tạp.
Tống Gia Mộc vùi đầu vào ăn.
Đôi chân Vân Sơ Thiển duỗi sang cũng không rút về nữa, Tống Gia Mộc cũng lén duỗi chân sang phía cô, hai đôi chân đan chéo, tì vào nhau dưới gầm bàn. Viên Thải Y đang mải ăn nên không phát hiện ra những hành động nhỏ nhặt này.
Có lẽ vì hai câu nói vừa rồi của Tống Gia Mộc khiến Vân Sơ Thiển rất hài lòng, bên ngoài cô vẫn ăn uống nhã nhặn nhưng đôi chân dưới bàn lại có vẻ vui sướng mà khẽ đung đưa, thỉnh thoảng va chạm với chân cậu.
Tống Gia Mộc biết biểu hiện này là cô đang vui. Thế sao nãy còn giẫm mình? Tóm lại là phức tạp lắm.
Tống Gia Mộc ăn khá nhanh, khi cậu ăn xong hai cô gái vẫn đang ăn, cậu liền đứng dậy đi mua hai chai nước cam cho họ, còn mình thì mua một chai Coca. Khi cậu quay lại, hai người cũng đã ăn xong, Vân Sơ Thiển dọn dẹp bàn một chút, Viên Thải Y lấy ra mấy tờ bản thảo đã in sẵn.
"Mảnh giấy"
Tống Gia Mộc nhìn tên kịch bản, rồi xem nội dung bên trong. Vân Sơ Thiển đêm qua đã nói với cậu rồi, hôm nay Viên Thải Y mang đến bản kịch bản hoàn chỉnh, hai người nghiêm túc xem xét.
Câu chuyện cũng rất đơn giản, dù sao cũng chỉ là phim ngắn thời lượng khoảng mười lăm phút. Kể về một nam chính hướng nội, cuộc sống thiếu động lực, tình cờ gặp một cô gái ở thư viện. Qua những mẩu giấy trao đổi, tình cảm nảy nở và làm thay đổi trạng thái sống của nam chính, giúp cậu trở nên tích cực hơn.
Nội dung phù hợp với các giá trị quan xã hội và văn hóa học đường, nhưng khác với phim truyền cảm hứng thông thường, đây là một câu chuyện về tình yêu làm thay đổi cuộc sống, giới trẻ rõ ràng sẽ hứng thú hơn.
"Không có lấy một câu thoại nào sao?" Tống Gia Mộc tò mò.
"Không có đâu."
"Thế à." Tống Gia Mộc hơi thất vọng.
"Tống Gia Mộc, cậu chỉ muốn hét mấy câu thoại kiểu 'Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây' thôi đúng không." Vân Sơ Thiển cứ như con sâu trong bụng cậu vậy.
Khi có người khác ở đó, cô không bao giờ gọi "Tống đầu heo", vì Vân Sơ Thiển cảm thấy xưng hô đó là bí mật giữa cô và cậu, không muốn để người khác nghe thấy.
"Kịch bản hai người cũng xem rồi, lại là dân viết tiểu thuyết, cho tớ xin chút góp ý đi!"
"Cách thể hiện của tiểu thuyết và phim ảnh vẫn có chút khác biệt." Tống Gia Mộc suy nghĩ rồi nói: "Với kiểu phim ngắn cốt truyện đơn giản thế này, tớ nghĩ sức căng của kịch tính rất quan trọng, chính là điểm này trong kịch bản: liệu nam chính có đủ dũng khí để hẹn gặp nữ chính hay không. Đây là cốt lõi cần thể hiện."
Vân Sơ Thiển cũng gật đầu: "Ừm ừm, tớ thấy chỗ này có thể thêm một bước ngoặt. Nam chính đã viết xong giấy hẹn rồi nhưng lại do dự, mà ngày hôm sau nữ chính lại không đến thư viện, khiến tâm trạng cậu ta trùng xuống, làm tiền đề cho cao trào ở cảnh sau!"
"Vậy chúng ta rà lại từ đầu nhé, từ việc giới thiệu cuộc sống của nam chính, đến lúc gặp gỡ cô gái, rồi sự phát triển của hai người, bước ngoặt mà Thiển Thiển vừa nói, cuối cùng là cao trào và kết thúc. Chúng ta làm một bảng phân cảnh, vạch rõ hành động từng phút một."
"Được."
Nội dung kịch bản thực ra chỉ có bấy nhiêu, dưới sự góp sức của cả ba, bảng phân cảnh nhanh chóng được hoàn thành. Ví dụ hai phút đầu thể hiện hành động nhân vật và bối cảnh gì, ba phút tiếp theo là gì, vân vân.
Sau khi xong bảng phân cảnh mười lăm phút, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển đã biết mình phải diễn thế nào, Viên Thải Y cũng có ý tưởng cho việc quay phim.
"Vậy thưa đạo diễn, khi nào chúng ta khai máy?" Vân Sơ Thiển hì hì cười. Trong phim cô sẽ đóng vai một nữ chính phóng khoáng, hài hước, chủ động và có chút tinh quái, cô khá là mong đợi.
"Hôm nay thứ Năm rồi, vậy thứ Bảy khai máy nhé!" Viên Thải Y tính toán: "Hai ngày nay tớ sẽ tìm vài bạn trong lớp xem ai hứng thú làm diễn viên quần chúng đóng người đi đường."
"Được, vậy buổi tọa đàm phim ngắn của hội viết lách kết thúc, giải tán!" Vân Sơ Thiển dõng dạc nói.
"Thiển Thiển, có muốn về ký túc xá ngủ với tớ không?"
"Không đâu, sắp đến giờ học rồi."
"Thế tớ về chợp mắt tí đây, bye bye~"
Viên Thải Y về ký túc xá ngủ trưa. Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cũng rời khỏi nhà ăn.
"Vậy xem ra cảnh đầu tiên chắc phải quay ở nhà cậu rồi." Vân Sơ Thiển nói.
"Viên Thải Y cũng đến nhà tớ à?"
"Không, tớ đã kiêm luôn chức quay phim và phó đạo diễn rồi! Cảnh ở nhà cậu cứ để tớ quay cho!"
Nghĩ đến việc mình có thể tùy ý điều khiển Tống Gia Mộc, cầm máy quay chĩa thẳng vào mặt cậu ta, Vân Sơ Thiển thấy phấn khích lạ thường.
"... Chẳng phải cậu là nữ chính sao? Sao lại chạy đi làm quay phim rồi?"
"Hai góc máy mà, tớ vừa là nữ chính, vừa là phó đạo diễn, quay phim, thợ trang điểm, vất vả lắm đấy."
"..." Nhìn vẻ hào hứng trên mặt cô, Tống Gia Mộc chẳng thấy cô vất vả chỗ nào.
"Thế trong cả đoàn phim tớ là người có địa vị thấp nhất à? Chỉ là một diễn viên bị sai bảo thôi sao?"
"Hừm hừm~"
"Không được, tớ cũng muốn làm phó đạo diễn, tớ đi nói với Viên Thải Y đây."
"Cậu nói với Thải Y cũng vô ích."
"Tại sao?"
"Vì câu lạc bộ Văn học mạng là đơn vị tổ chức, nên chủ tịch lớn hơn đạo diễn, đạo diễn lớn hơn phó đạo diễn, giờ cậu hiểu rồi chứ."
"... Chúng mình đã ngủ cùng nhau tận bốn đêm rồi, cậu cũng cho tớ làm chức phó đạo diễn gì đó cho oai đi mà."
"Cút."
Lúc này đã hơn một giờ chiều, khu bồn rửa tay không còn ai. Để hưởng ứng lời kêu gọi tiết kiệm nước dán bên trên, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển dùng chung một vòi nước.
"Thưa chủ tịch đại nhân, để tớ rửa giúp cậu, xin cứ tự nhiên mà 'quy tắc ngầm' tớ đi."
"Đồ không biết xấu hổ, bị người ta nhìn thấy bây giờ!"
"Có ai đâu."
Cậu luôn biết chọn thời điểm, luôn biết cách thay đổi chiêu trò để nghịch tay cô. Vân Sơ Thiển nũng nịu một chút, xác nhận không có ai mới để mặc cậu rửa tay giúp. Việc gì cũng có lần đầu tiên và vô số lần sau đó, kể từ khi cậu rửa tay giúp cô lúc rửa bát ở nhà hôm qua, tính chất của việc cùng nhau rửa tay đã khác hẳn rồi.
Dòng nước nhẹ nhàng xối qua bàn tay hai người, rửa sạch lớp mồ hôi dính dấp. Tống Gia Mộc mở lòng bàn tay cô gái, tỉ mỉ kỳ cọ từng ngón tay mềm mại giúp cô. Bàn tay cậu rất ấm, nhưng dòng nước lại mát lạnh, mang lại cho cô gái một cảm giác đặc biệt trong những ngày đầu hè này.
Khi động tác đan xen giữa hai bàn tay dần trở nên mập mờ, khuôn mặt xinh đẹp của Vân Sơ Thiển cũng dần ửng hồng, cô trầm tư.
"Tống Gia Mộc."
"Hửm?"
"Cậu... có phải cậu bị biến thái không? Sao lúc nào cũng thích nghịch tay tớ thế."
"Tay cậu là của tớ mà, tớ sờ một chút thì có làm sao."
"Ai là của cậu chứ, đừng có mà tự dát vàng lên mặt." Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái: "Hơn nữa cậu chỉ thích mỗi tay thôi à?"
"Thế tớ muốn chạm vào chỗ khác cũng không được mà! Với lại, rốt cuộc ai mới là người biến thái đây?"
Nhưng đôi bàn tay này của cô thật sự rất đẹp, trắng trẻo mềm mại, lại nhỏ nhắn, sờ vào thấy hơi đầy đặn, đến kẽ móng tay cũng không tìm thấy một chút bụi bẩn nào, mười ngón tay như những búp măng xuân ngon mắt. Đôi tay đẹp thế này, cậu không những đã chạm qua, mà còn đã hôn qua, dù chưa được "dùng" nhưng vẫn yêu không buông tay.
Sân trường buổi trưa yên tĩnh, Vân Sơ Thiển ngoan ngoãn đứng bên cạnh không nói gì. Cậu thử dò xét, từ từ nâng bàn tay nhỏ của cô lên. Trên mu bàn tay trắng nõn đọng lại từng giọt nước lung linh, trông như trái cây vừa mới rửa xong. Rõ ràng tay cô không có mùi gì, nhưng khi Tống Gia Mộc cúi đầu sát lại, cậu lại ngửi thấy một mùi hương thanh khiết như kẹo sữa.
"Có thể ăn không?"
"Không cho ăn." Vân Sơ Thiển nói: "Nhưng tớ cho phép cậu lén hôn một cái như tối qua đấy."
"Lén thế nào?"
"..." Cô gái nhắm mắt lại.
Được rồi, Tống Gia Mộc thừa nhận, khoảnh khắc Vân Sơ Thiển đỏ mặt cúi đầu nhắm mắt, trái tim cậu như muốn tan chảy vì sự đáng yêu của cô.
Nâng bàn tay phải trắng nõn còn đọng nước của cô lên, Tống Gia Mộc cúi đầu hôn một cái vào ngón trỏ, một cái vào ngón giữa, một cái vào ngón vô danh, một cái vào ngón út, và hôn ba cái lên mu bàn tay.
"Cậu hôn hơi bị nhiều rồi đấy!"
"Xin lỗi, tớ không kìm lòng được..."
"Thế... thế bên này nữa, cũng phải hôn nhiều như vậy."
Vân Sơ Thiển vẫn nhắm mắt, lại giơ bàn tay trái lên. Những lời cậu nói về chiếc áo lúc ăn cơm làm cô thấy rất vui. Chỉ là tay thôi mà, dù sao mấy ngày nay cũng bị sờ đến nhẵn cả da rồi. Việc chủ động đưa tay cho cậu hôn thế này, Vân Sơ Thiển nghĩ chắc chắn Viên Thải Y cũng từng bắt bạn trai làm rồi, thế nên cô cảm thấy việc này cũng bình thường thôi.
Bờ môi ấm áp dịu dàng, ẩm ướt mát lạnh chạm vào tay mang lại cảm giác tê tê ngứa ngứa. Tâm trạng của Vân Sơ Thiển cũng giống như ánh nắng đầu hè này, ấm áp và rạng rỡ.
Hay là lần sau cho phép cậu ta "ăn" tay luôn nhỉ? Có... có biến thái quá không? Không đâu, vì Thải Y chắc chắn cũng từng làm thế rồi.
Nghĩ vậy, Vân Sơ Thiển bỗng thấy lòng thật thanh thản.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(nguyên văn: hiện sung - riajuu) Dịch: Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh. ae tự hiểu nhé! hmmmm (ghi chép)