Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 15: Định nghĩa cho một mối quan hệ

Chương 15: Định nghĩa cho một mối quan hệ

Tiết học buổi sáng có chút tẻ nhạt.

Do chứng "buồn ngủ mùa xuân" hay tại thầy giáo giảng bài không hay đây?

Dù cả ngày đấu khẩu với Vân Sơ Thiển, nhưng lúc này Tống Gia Mộc thực sự muốn tìm ai đó để nói chuyện. Có điều cậu thừa hiểu, cô nhất định sẽ bảo: "Cậu không chỉ buồn ngủ mùa xuân đâu, mà còn lười biếng mùa hạ, mệt mỏi mùa thu, gật gù mùa đông nữa. Cậu mà dám ngủ, tớ sẽ mách dì Lý Viên cho xem."

Hồi cấp ba, Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển ngồi cùng bàn suốt ba năm. Nhờ phúc của cô, dưới sự đe dọa mách lẻo thường nhật, cậu chẳng dám lười biếng và cũng thi đỗ vào Đại học Tô Châu.

Nhưng kể từ khi lên đại học, cậu chưa bao giờ ngồi cùng bàn với cô thêm lần nào nữa.

Khu vực cuối lớp mới là căn cứ địa của cậu, còn Vân Sơ Thiển luôn ngồi ở ba hàng đầu. Trong lớp chỉ có cậu và cô là ở ngoại trú, nên cũng chẳng ai đoán được cậu và Vân Sơ Thiển là hàng xóm, lại còn quen biết nhau từ đời thuở nào.

Nếu không phải hôm nay hàng ghế sau bốc mùi kinh khủng, Tống Gia Mộc cũng chẳng ngồi lên phía trên. Phong cảnh phía trước khác hẳn phía sau, mặt thầy giáo trông to hơn, mà chơi điện thoại cũng chẳng còn thuận tiện nữa.

Lúc rảnh rỗi, Tống Gia Mộc lại quan sát Vân Sơ Thiển ở phía trước.

Cô nghe giảng rất nghiêm túc.

Lưng ngồi thẳng tắp, đôi chân cũng giữ tư thế thục nữ. Tống Gia Mộc có thể nhìn thấy cuốn sổ ghi chép của cô, viết kín hết trang này đến trang khác, nét chữ ngay ngắn đẹp đẽ, một số kiến thức trọng tâm còn có phần phân tích bổ sung.

Dường như từ hồi cấp hai, cô ghi chép bài đã nghiêm túc thế này rồi, chẳng lẽ là chuyên môn để cho mình mượn sao?

Tống Gia Mộc nghĩ thầm, cậu mượn vở cô chẳng phải một hai lần.

Hầu như mỗi lần sắp đến kỳ thi, cậu đều mượn vở cô. Vân Sơ Thiển cũng chẳng mấy sảng khoái, lúc nào cũng mỉa mai một trận rồi quay ngoắt đi, nhưng ngày hôm sau, cuốn vở của cô kiểu gì cũng xuất hiện trên bàn Tống Gia Mộc.

Thực ra Tống Gia Mộc cũng biết, Vân Sơ Thiển là người khá tốt, mỗi tội là có cái miệng "hơi độc".

Cậu mà dịu dàng hơn một chút thì đâu có đến nỗi ế tới tận bây giờ?

Tống Gia Mộc có linh cảm, Vân Sơ Thiển chắc phải ế thêm ít nhất là tám đến mười năm nữa, chẳng biết sau này gã đen đủi nào sẽ rước cô về nhà đây.

Cậu tự nhẩm lại mối quan hệ với Vân Sơ Thiển, thanh mai trúc mã? Chắc chắn là không phải rồi, người ta dùng từ đó để chỉ những cặp nam nữ tình thâm ý trọng từ bé, còn cậu và Vân Sơ Thiển thuộc loại chỉ hận không thể trù ẻo đối phương vừa bước ra đường là vấp ngã dập mặt.

Vậy là bạn thân? Nhà ai có kiểu bạn thân suốt ngày cãi lộn, hận không thể đánh nhau từ dưới đất lên tận trên giường thế này không?

Nhưng bảo là ghét thì cũng không hẳn... chỉ là cứ hễ cô mở miệng là huyết áp cậu lại tăng vọt không kiểm soát được.

Vì vậy, nếu để định nghĩa cho mối quan hệ này, Tống Gia Mộc thấy nó nên là thế này: Một người bạn khác giới cực kì bình thường, cực kỳ quen thuộc nhưng cứ hễ mở miệng là khiến đối phương khó ở toàn thân.

Gió tháng Ba thổi vào lớp học, làm lay động mái tóc thiếu nữ. "Người bạn khác giới cực kì bình thường cực kỳ quen thuộc nhưng cứ hễ mở miệng là khiến đối phương khó ở toàn thân" kia đang khẽ cong ngón tay thon nhỏ, vén lại lọn tóc bị gió thổi loạn ra sau tai.

Mỗi khi như vậy, chàng thiếu niên đang lơ mơ buồn ngủ vì tiết trời dễ chịu này lại làm rơi cây bút đang xoay trên tay. Tiếng "lạch cạch" vang lên, bút rơi xuống đất.

Vân Sơ Thiển giữ nguyên đầu không nhúc nhích, mắt liếc xuống dưới, nhìn thấy cây bút nằm ngay cạnh đôi giày trắng nhỏ của mình.

Cô chẳng có phản ứng gì, coi như không thấy, tiện thể mắng thầm trong lòng một câu "đồ ngốc".

Đây là lần thứ bao nhiêu rồi? Từ cấp hai đến cấp ba, số bút cô nhặt giúp cậu nếu nối lại chắc cũng đủ dài để chọc tới tận bờ bên kia eo biển luôn rồi!

Quả nhiên, chưa đầy một lúc sau, lưng cô đã bị ai đó cẩn thận chọc chọc.

"... Gì thế?"

"Cái đó, nhặt hộ tớ cây bút với..."

"..."

Vân Sơ Thiển lườm cậu một cái, rồi mới cúi xuống nhặt cây bút bên chân lên. Cô chẳng buồn quay đầu lại, đưa tay qua vai đưa cho cậu. Cho đến khi cậu đón lấy bút, cô mới tiếp tục nghe giảng và ghi chép.

Tống Gia Mộc thở phào nhẹ nhõm, thật là nguy hiểm, suýt chút nữa cây bút của cậu đã bị cô tịch thu rồi. Thường thì trong cùng một ngày, nếu để cô nhặt bút quá ba lần, thì đến lần thứ ba, cây bút đó sẽ "không có ngày trở về". Nhờ vậy mà suốt ba năm cấp ba, Vân Sơ Thiển chẳng tốn một xu nào để mua bút cả.

Đúng là trình thì kém mà cứ thích thể hiện, kỹ thuật xoay bút của Tống Gia Mộc còn cần phải cải thiện nhiều, lúc này cậu đành phải thu liễm lại một chút, chỉ dám xoay ở biên độ nhỏ thôi.

Có lẽ vì bài giảng của thầy giáo hôm nay thực sự quá chán, một bạn nữ ngồi phía sau đưa cho cậu một mảnh giấy.

Tống Gia Mộc tò mò quay lại, thấy ánh mắt đầy vẻ hóng hớt của hai bạn nữ phía sau.

Mở tờ giấy ra: [Cậu có ý với lớp trưởng đúng không?]

Lớp trưởng đương nhiên là Vân Sơ Thiển rồi.

Tống Gia Mộc múa bút thành văn: [Đùa cái gì thế?]

[Trông hai người có vẻ thân thiết lắm mà!]

[Thế thì chắc chắn là các cậu nhìn nhầm rồi.]

Tống Gia Mộc tiếp tục hồi đáp, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc là sai ở đâu? Sao từ tiểu học đến tận bây giờ vẫn có người nghĩ cậu và Vân Sơ Thiển "có gì đó" với nhau nhỉ? Rõ ràng cậu và cô sắp lao vào cắn xé nhau đến nơi rồi.

[Thiển Thiển rất xinh đẹp mà.]

[Tớ bị mù mắt.]

[Thế có phải cô ấy có ý với cậu không?]

[Cái này lại càng không có cơ sở suy luận nào...]

[Cảm giác thôi, cô ấy đối xử với cậu khác hẳn những bạn nam khác.]

Tống Gia Mộc nghĩ thầm, tất nhiên là khác rồi, thái độ với tớ tệ hơn hẳn chứ sao.

Cứ bảo giác quan thứ sáu của con gái chuẩn lắm, hóa ra toàn là giả dối.

Tống Gia Mộc không trả lời mảnh giấy đó nữa. Vừa mới bước chân vào giảng đường đại học, chuyện yêu đương được nới lỏng, đối với những cô gái mười chín đôi mươi mà nói, hóng hớt ghép cặp, đẩy thuyền chắc chắn thú vị hơn học tập nhiều.

Nghĩ một lát, cậu lại cầm mảnh giấy lên viết thêm: [Thế sao cậu không đi mà hỏi cô ấy?]

[Bọn tớ hỏi lâu rồi, Thiển Thiển bảo ghét cậu nhất, hi hi, xem ra cậu quả nhiên đã làm điều gì có lỗi với người ta rồi.]

[?]

Tống Gia Mộc cảm thấy thật bi ai, đúng là giáo dục có vấn đề mà.

Vân Sơ Thiển thích cậu? Đây quả là bài đọc hiểu vô lý nhất lịch sử! Đến Nữ Oa cũng chẳng vá nổi cái lỗ hổng não bộ này!

Thanh mai trúc mã nhất định không địch lại được "thiên giáng" đâu.

Tống Gia Mộc đang mong chờ sự xuất hiện của Ở nhà lâu tự nhiên ngốc, đến lúc thoát ế rồi, cậu sẽ nói lời tạm biệt tử tế với Vân Sơ Thiển.

...

Giờ ra chơi.

Lớp học lại trở nên náo nhiệt. Thầy giáo có lẽ cũng ngửi thấy mùi vị kỳ quái ở nửa cuối lớp nên suốt cả tiết chẳng mấy khi đi xuống dưới.

Tống Gia Mộc gục xuống bàn chơi điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn lên bục giảng, Vân Sơ Thiển đang cầm sổ lên hỏi bài thầy giáo.

Hồi cấp ba, cô từng bị gán cho cái danh "giả vờ nghiêm túc", lúc đó Tống Gia Mộc còn đứng ra nói giúp cô. Cô thực sự học hành rất chăm chỉ chứ không phải kiểu làm màu làm mè, điểm này Tống Gia Mộc hiểu rõ hơn ai hết.

Tất nhiên là Vân Sơ Thiển chẳng thèm quan tâm người khác đánh giá mình thế nào, nên cô cũng chẳng biết chuyện cái tên đáng ghét Tống Gia Mộc kia từng tranh cãi kịch liệt để bảo vệ mình.

Ngoại trừ Tống Gia Mộc ra, cô cũng lười "mách lẻo" chuyện của người khác.

Về điểm này, Tống Gia Mộc thấy mình ấm ức vô cùng...

Đúng là kiếp trước nợ cô ta mà.

Đang buồn chán lướt diễn đàn trường, quả nhiên xuất hiện rất nhiều bài đăng tuyển thành viên của các câu lạc bộ.

Một loạt cái tên hiện ra nhưng cậu chẳng thấy hứng thú, cho đến khi một bài đăng ở góc khuất thu hút sự chú ý của cậu.

[CLB Nghiên cứu Văn học mạng tuyển thành viên mới!]

Hả, thế mà cũng có người lập ra thật à?

Tống Gia Mộc lập tức tinh thần hẳn lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

tình yêu từ trên trời rơi xuống