Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Toàn Văn - Chương 125: Xuất phát thôi! Tống đầu heo!

Chương 125: Xuất phát thôi! Tống đầu heo!

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, Tống Gia Mộc thức dậy lúc sáu giờ sáng.

Có lẽ là ông trời ưu ái, thấu hiểu cho lần hiếm hoi họ rời thành phố để đi lấy cảm hứng sáng tác, dự báo thời tiết vài ngày trước còn nói mùng 1 tháng 5 sẽ có mưa, nhưng đến hôm qua xem lại, điểm đến Tô Châu - Hàng Châu đều là mây rải rác và trời nắng.

Kể cả tính cả thời thơ ấu, đây cũng là lần đầu tiên Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển cùng nhau rời khỏi Tô Nam, hơn nữa chỉ có hai người bọn họ.

Vé tàu cao tốc đặt lúc chín giờ rưỡi sáng. Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển không để chú Tống lái xe đưa đi. Cảm giác đó giống như hồi tiểu học, sau khi đã biết đường từ nhà đến trường, hai người không bao giờ để người lớn đưa đón nữa, mà thích cùng nhau đi học và tan làm hơn. Họ cứ thong dong chơi đùa trên đường, gom góp tiền lẻ trong túi mua chung một cây kem, rồi người một miếng, ta một miếng, đoạn đường đó bỗng trở nên vô cùng vui vẻ. Nếu người lớn đưa đón, coi như mất đi một đoạn thời gian riêng tư bên nhau rồi.

"Tớ đi chạy bộ đây, cậu vẫn chưa chịu dậy à."

Tống Gia Mộc ghé sát vào điện thoại, nói với âm lượng như đang thì thầm bên tai.

Thiếu nữ đang trùm chăn kín đầu trên gối khẽ hừ hừ hai tiếng, xoay người chui sâu vào trong chăn không thèm để ý đến cậu.

Khi sự tự giác đã trở thành thói quen, ngay cả khi sắp đi xa, Tống Gia Mộc cũng không lấy đó làm cớ để gián đoạn việc chạy bộ của mình. Đối với cậu, rèn luyện thân thể đã trở thành việc phụ, quan trọng là bản thân có thể kiên trì đến cùng hay không. Đây cũng chính là quyết tâm đối với mối quan hệ với cô, không thể vì tình cảm của hai người bắt đầu trở nên thân mật mà trở nên lười biếng.

Lần trước cậu nói với Vân Sơ Thiển đều là lời thật lòng. Ý nghĩa quan trọng nhất của hồi ức là để cậu bắt đầu phản tỉnh. Cậu nhớ rõ từng giai đoạn chung sống với Vân Sơ Thiển, nhớ rõ làm sao để trở nên như bây giờ, cho nên phải học cách kiểm soát bản thân để làm những việc đúng đắn.

Ra khỏi cửa, hôm nay vẫn là lộ trình mới đó: đi qua cầu cảnh quan, bến tàu cũ, cuối cùng đến khu du lịch Lâm Giang Hồ, rồi từ đó chạy thẳng về, toàn bộ hành trình dài bảy cây số.

Bảy giờ, Tống Gia Mộc xách theo bữa sáng nhấn chuông cửa nhà Vân Sơ Thiển.

Vân Sơ Thiển mới vừa ngủ dậy, tay vẫn còn ôm gối, dụi dụi mắt với vẻ mặt ngái ngủ, tóc tai rối bù tạo thành kiểu "mái thưa" khiến người ta ghen tị, trên khuôn mặt xinh xắn vẫn còn vài vết hằn đỏ do gối ép vào.

"Mới ngủ dậy à? Tớ đã chạy được bảy cây số rồi đấy!"

"Tối qua mãi mới ngủ được mà."

"Chẳng phải ngủ cùng tớ sao?" (ý nói qua video call)

"Cậu còn dám nói! Cậu vừa nằm xuống năm phút đã ngủ say như chết! Tớ nói chuyện cậu còn chẳng thèm thưa!"

"Tớ ngủ rồi thì thưa kiểu gì..."

Vì cứ nghĩ đến việc hôm nay sẽ cùng cậu xuất phát đi Tô Châu - Hàng Châu lấy cảm hứng, Vân Sơ Thiển kích động đến mức cả đêm mất ngủ, cứ trằn trọc nghĩ về chuyện đi chơi. Lúc thì nghĩ đi đâu chơi, lúc lại nghĩ về việc ở chung một phòng với cậu, thậm chí còn lên Baidu tìm kiếm rất nhiều "những điều lưu ý khi nam nữ ở chung phòng", thậm chí đã mấy lần do dự định ấn nút hủy phòng đôi đã đặt nữa.

Thế mà cái tên này lại ngủ như đầu heo, để mặc một mình cô ngồi đó suy nghĩ vẩn vơ.

"Mau đánh răng ăn sáng đi, bảy giờ bốn mươi mình xuất phát. Cậu dọn đồ xong hết chưa?"

"Chuẩn bị xong từ lâu rồi, của cậu thì sao?"

"Vạn sự đã sẵn sàng!"

"Bye bye."

Vân Sơ Thiển đóng cửa, để bữa sáng lên bàn, quẳng gối về phòng, vội vàng đánh răng rửa mặt, cầm chiếc lược nhỏ chải lại tóc. Hai tay vỗ vỗ vào má, đôi má cô có một chút nọng sữa , thuộc loại đặc biệt dễ hôn.

Cô thay một chiếc váy dài phong cách dịu dàng. Gần đây, hễ đi chơi với cậu, cô đều mặc váy.

Cô chạy vào phòng mẹ, dùng chì mài chân mày đơn giản một chút, lại thoa thêm chút son tông màu nhạt, bặm môi cho màu đều, thế là coi như trang điểm xong. Còn về kem che khuyết điểm hay phấn phủ, cô cũng không dùng tới, vốn dĩ chất da đã cực tốt, có đánh phấn hay không cũng chẳng khác biệt mấy, dù sao cậu cũng chẳng nhìn ra được.

Vấn đề là ngủ dậy muộn quá. Nếu dậy sớm hơn một tiếng, Vân Sơ Thiển nhất định sẽ trang điểm thật kỹ lưỡng. Còn tại sao ngủ muộn ư, chẳng phải đều tại cậu ta sao. Cho nên trách cậu ta, tất cả là tại cậu ta hết.

Xong xuôi, Vân Sơ Thiển kiểm tra hành lý lại một lần nữa. Tối qua cô cũng dọn dẹp rất lâu, vốn định mang vali nhưng cuối cùng quyết định đi nhẹ cho khỏe. Đồ đạc so với nhiều cô gái khác thì không tính là nhiều, nhưng cũng đầy một chiếc balo lớn. Máy tính để ở ngăn đệm, ở giữa là quần áo này nọ, còn có một chiếc túi nhỏ để đeo chéo hàng ngày, chứ không thể đi đâu cũng vác cái balo to đùng thế này được.

Người ta thường chỉ khi đang đi trên đường mới nhớ ra mình quên mang gì, nên Vân Sơ Thiển đã kiểm tra kỹ từ sớm. Lúc ăn sáng, cô cũng tỉ mỉ nghĩ xem còn thiếu gì không. Tối qua lúc tra Baidu, không ít cô gái nói tốt nhất nên mang theo một bao "ô nhỏ" an toàn, dù sao cũng là ở chung với con trai, phòng hờ vạn nhất.

Cô mới không thèm mang! Vạn nhất bị Tống Gia Mộc phát hiện, chẳng phải sẽ ngượng chết sao? Thiếu nữ đoan trang làm sao có thể đồng ý chuyện đó!

Tối qua lúc video call, hai người cũng đã đối chiếu hành lý, rất nhiều thứ có thể dùng chung cậu đã mang, vậy cô không cần mang nữa. Ví dụ như dây sạc laptop, cậu mang rồi thì máy cô cũng dùng được, không cần mang thêm.

Ăn sáng xong, thời gian đã là bảy giờ bốn mươi. Vân Sơ Thiển thay một đôi giày sneakers trắng, đeo chiếc balo hành lý lớn, nhấn chuông cửa nhà Tống Gia Mộc.

Người mở cửa là Lý Viên.

"Dì buổi sáng tốt lành ạ."

"Thiển Thiển dọn đồ xong nhanh thế à? Vào nhà ngồi một lát đã, không cần thay dép đâu, tí nữa dì cũng phải lau nhà."

Vân Sơ Thiển ngồi xuống sofa đợi cậu, đặt balo xuống, ôm Niên Niên chơi một lát.

"Moa~ Niên Niên, tụi chị phải đi ra ngoài làm việc đây, ở nhà phải ngoan nghe chưa."

"Meo u meo."

Niên Niên rất hiểu chuyện, nghĩ đến việc Tống Gia Mộc và Vân Sơ Thiển phải nỗ lực làm việc để kiếm cá khô cho nó, nó liền ngoan cực kỳ.

Chẳng đợi bao lâu, Tống Gia Mộc cũng đeo balo từ trong phòng đi ra, Vân Sơ Thiển cũng xách balo đứng dậy.

"Mẹ, tụi con đi đây."

"Trên đường chú ý an toàn, đến nơi nhớ gọi điện về nhé."

"Con biết rồi ạ."

"Chăm sóc Thiển Thiển cho tốt đấy!"

"Biết rồi mà."

Tống Gia Mộc cũng bế Niên Niên lên hôn một cái, đúng ngay vị trí Vân Sơ Thiển vừa hôn xong. Thiếu nữ liếc xéo cậu một cái nhưng không thèm nhắc.

Hai người bước ra khỏi nhà, xuống lầu, đi ra khu chung cư. Ánh nắng ban mai đã buông xuống, chiếu lên người ấm áp rất dễ chịu.

"Bác Lưu, đang rửa rùa ạ?"

"Hì hì, hai đứa sáng sớm thế này đi đâu đấy?"

"Bọn cháu đi Tô Châu - Hàng Châu chơi ạ."

"Ồ, đi ngắm Tây Hồ đấy à?"

"Vâng ạ."

Tống Gia Mộc cười nói chuyện phiếm với bác Lưu bảo vệ vài câu, Vân Sơ Thiển cũng ngoan ngoãn chào "Ông Lưu buổi sáng tốt lành".

Rời khỏi khu chung cư, từ đây trở đi, coi như chuyến hành trình đã bắt đầu. Những chú chim không tên nhảy nhót bay lên từ dải cây xanh, bầu trời rất xanh, ánh nắng rất đẹp, tâm trạng của thiếu nữ cũng rất rạng rỡ.

"Đưa balo cho tớ nào."

"Làm gì?"

"Tớ đeo hộ cậu chứ sao." Tống Gia Mộc vừa đi vừa nói.

Thiếu nữ vốn dĩ nhỏ nhắn, chiếc balo hành lý của cô có họa tiết hoa nhí, nhìn cái là biết đồ con gái dùng, nhưng kích thước cũng không nhỏ. Cô đeo sau lưng trông như một chiếc mai rùa dày cộm, cộng thêm việc cô mặc váy dài, trông càng thêm vẻ yểu điệu, mà cái balo lại nặng như núi Ngũ Hành Sơn vậy.

"Không cần, tớ tự đeo được."

"Đưa đây cho tớ, có lời mà không hưởng, còn dám bảo mình tinh ranh." Tống Gia Mộc dừng lại trước mặt cô, hai tay nắm lấy quai đeo balo, nhấc nó ra khỏi bờ vai thon thả của cô.

Cổ áo váy của thiếu nữ bị kéo lệch một chút, lộ ra làn da trắng ngần trên vai và xương quai xanh tinh tế.

"Là cậu tự muốn đeo hộ tớ đấy nhé, tớ không có 'quy tắc ngầm' với cậu đâu."

"Vâng vâng vâng, được cầm túi cho đại tiểu thư là vinh hạnh của tiểu nhân."

Tống Gia Mộc cũng đang đeo một chiếc balo đen lớn sau lưng, cậu bèn quàng chiếc balo hoa nhí của cô ra trước ngực. Thế là trông cậu rất cồng kềnh, còn cô gái bên cạnh thì nhẹ nhõm hẳn, giống như tà váy bị gió thổi bay, tràn đầy cảm giác phiêu bồng.

"Thế cậu có thấy nặng quá không?"

"Cõng thêm cả cậu tớ cũng không thấy nặng, tớ khỏe lắm."

"Đừng có nổ, lát nữa là cậu nặng đến mức không chịu nổi cho xem."

Không có sức nặng của balo, Vân Sơ Thiển biến thành một chú chim nhỏ, ngay cả bước chân đi cũng như đang tung tăng nhảy nhót, linh động và tự tại. Cô rất tận hưởng cảm giác được cậu chăm sóc như thế này, đứng cũng rất gần cậu.

Trạm tàu điện ngầm không xa, đi bộ khoảng một cây số là thấy biển báo trạm.

"Khẩu trang."

"Cậu để đâu rồi?"

"Để tớ lấy." Tống Gia Mộc dừng bước. Cô đứng trước mặt cậu, kéo khóa balo của mình, lấy ra hai chiếc từ túi khẩu trang ở ngoài cùng.

Tống Gia Mộc cúi đầu, cô ngẩn người một lát rồi giúp cậu đeo khẩu trang lên, rõ ràng là hai tay cậu cũng đang rảnh.

Đeo khẩu trang xong, kiểm tra mã sức khỏe, hành trình, balo đi qua máy soi an ninh. Cô đứng ở lối ra của máy soi, nhanh tay lẹ mắt kéo hai chiếc túi nặng trịch ra, Tống Gia Mộc đón lấy, lại đeo lên vai.

Vân Sơ Thiển ít khi đi tàu điện ngầm, lúc này người khá đông, đa phần đều mang túi lớn túi nhỏ như họ, đặc biệt là tuyến đi ra ga tàu cao tốc, người xếp hàng chờ đợi rất nhiều. Hai người đứng song song, khi tàu chưa đến, tấm kính chắn như một tấm gương, phản chiếu lại dáng vẻ của hai người.

Cũng chỉ lúc này Vân Sơ Thiển mới nhận ra khi nhìn từ góc nhìn thứ ba, cậu cao thật đấy.

"Tống Gia Mộc, đứng thẳng lên."

"Làm gì?"

"Để so một chút."

Tống Gia Mộc đứng thẳng lên, cô cũng đứng thẳng. Lúc này Tống Gia Mộc mới phát hiện ra cô đang "soi gương". Cô cao mét sáu lăm, vừa vặn đứng đến vai cậu. Cô diện chiếc váy dài hoa nhí dịu dàng, mái tóc xõa sau lưng, còn Tống Gia Mộc bên cạnh đeo balo của cả hai người, rạng rỡ và đẹp trai, đứng sừng sững bên cạnh cô, tràn đầy cảm giác an toàn.

Vân Sơ Thiển lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh qua hình phản chiếu trên kính.

(Du lịch, xuất phát!)

Chụp ảnh xong, đoàn tàu cũng vào trạm, ánh sáng và bóng tối đan xen. Cô chỉ cảm thấy bàn tay nhỏ bị một bàn tay lớn ấm áp, rộng dày bao bọc lấy, Tống Gia Mộc đã nắm lấy tay cô.

"Đi thôi."

"Ồ ồ..."

Có Tống Gia Mộc bảo vệ, ngay cả quá trình chen chúc vào tàu điện ngầm, Vân Sơ Thiển cũng cảm thấy trở nên rất thông thoáng. Cậu tự nhiên nắm lấy tay cô để tránh bị đám đông làm lạc mất, dắt cô chen vào bên trong.

Ghế ngồi chắc chắn là không còn rồi, hai người đi đến giữa toa tàu. Tống Gia Mộc tay phải nắm lấy tay cô, tay trái vịn vào cột trụ bên cạnh. Trong suốt quá trình đó, thiếu nữ ngoan ngoãn không nói một lời nào.

Mãi đến khi cửa tàu đóng lại, tàu bắt đầu chuyển động, cô hơi loạng choạng một chút nhưng tay Tống Gia Mộc chỉ cần dùng lực nhẹ là cô đã dễ dàng đứng vững.

Khi tàu dần ổn định, Vân Sơ Thiển cũng cảm thấy bàn tay đang nắm bắt đầu nóng dần lên, cuối cùng lại có cảm giác bỏng rát. Lòng bàn tay cô rịn mồ hôi, tà váy hoa nhí khẽ đung đưa theo nhịp tàu, thân hình mảnh mai săn chắc cũng dán sát bên cạnh cậu. Tay kia của cô nắm chặt thành nắm đấm nhỏ, tim đập thình thịch, gò má cũng đỏ bừng, may mà có khẩu trang che nên cậu không nhìn ra.

"Cậu... cậu còn chưa buông tay..."

"Cái gì?" Tống Gia Mộc giả vờ ngây ngô.

"Tay."

"Ồ, tớ sợ cậu lạc mất." Tống Gia Mộc lúc này mới lưu luyến buông bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay mình ra.

Thật sự phải khâm phục cách miêu tả của người xưa, bàn tay thiếu nữ chẳng phải giống như mầm cỏ non sao, vừa thon vừa mềm, lại như một miếng ngọc ấm, mịn màng hơi mát.

"Tớ có phải trẻ con đâu."

Thấy cậu buông tay, Vân Sơ Thiển cũng thở phào nhẹ nhõm. Cái cảm giác được cậu nắm tay khiến cô vừa căng thẳng lại vừa tận hưởng, chỉ là hiện tại, sự căng thẳng và bất an vẫn chiếm phần lớn cảm xúc. Cô muốn vịn vào cái gì đó, nhưng xung quanh không còn cột hay tay vịn nào nữa, trừ phi cô chấp nhận bước ra một bước, rời xa Tống Gia Mộc.

"Vịnh tớ không phải được rồi sao."

"Không hay lắm đâu..."

"Có gì đâu mà, có ai quen tụi mình đâu, lại còn đang đeo khẩu trang nữa."

Tống Gia Mộc lại nắm lấy tay cô, đặt lên eo mình. Vân Sơ Thiển ngượng ngùng một lát, sau khi cậu buông tay ra, tay cô đặt trên eo cậu không thu về nữa, cũng không dám đặt hoàn toàn lên mà chỉ dùng mấy đầu ngón tay níu lấy vạt áo cậu.

Đến ga tàu cao tốc không cần đổi tuyến nhưng cũng có một đoạn đường, mất khoảng hơn nửa tiếng. Bây giờ mới hơn tám giờ sáng, vé tàu cao tốc là chín giờ rưỡi, thời gian rất dư dả.

Từ ban đầu chỉ là níu lấy vạt áo cậu, đến khi tàu dừng và khởi động giữa chừng khiến tàu bị xóc, tay thiếu nữ đã ôm hoàn toàn lên eo Tống Gia Mộc, đứng sát bên cậu hơn. Hai người đứng nghiêng nhưng phần thân giữa gần như dán chặt vào nhau.

Liệu có khả năng nào, thực ra cô có thể vịn vào cái balo?

Để che giấu sự thiếu đoan trang của mình, cô xòe lòng bàn tay hướng về phía Tống Gia Mộc.

"Gì thế? Muốn nắm tay à?"

"Cút. Cậu chẳng phải mang kẹo cao su sao, cho tớ một miếng."

"..."

Thôi xong! Làm gì có kẹo cao su! Tớ có mang kẹo cao su đâu! À có nhưng mà cho cậu là tớ chết chắc!

"À, sáng nay tớ lấy ra ăn quên không cất vào rồi. Trong túi tớ có kẹo trái cây cậu lấy không?"

Vân Sơ Thiển nghi ngờ nhìn cậu một cái, gật đầu: "Được thôi."

"Tự lấy đi."

Tống Gia Mộc tay trái vịn cột, tay phải cầm điện thoại, hơi nghiêng đùi phải về phía cô, ý bảo kẹo ở trong túi quần. Bàn tay nhỏ của Vân Sơ Thiển liền luồn vào, mò mẫm trong túi quần cậu. Cơ đùi Tống Gia Mộc lập tức căng cứng, cảm giác như có một con lươn vàng nghịch ngợm chui vào vậy.

"Không có mà..."

"Chẳng lẽ ở bên trái?"

"Cái thanh này là cái gì thế..."

"Sạc dự phòng nhỏ, cậu đừng mò nữa, đừng mò nữa! Để tớ lấy cho."

Vân Sơ Thiển lúc này mới phản ứng lại hành động này hình như hơi kỳ quặc, hành khách xung quanh đều nhìn hai người với vẻ kinh ngạc. Cô kéo khẩu trang lên cao thêm chút nữa, hung dữ lườm cậu nói: "Cậu có phải cố ý không?"

"Trời đất chứng giám, thật sự không phải cố ý!"

Tống Gia Mộc lấy kẹo từ túi quần bên trái ra. Vân Sơ Thiển nhận lấy kẹo, xé một viên bỏ vào miệng, lại xé thêm viên nữa. Những ngón tay nõn nà kẹp lấy viên kẹo, Tống Gia Mộc cũng phối hợp kéo khẩu trang xuống, cô liền nhét kẹo vào miệng cậu.

Ngón tay chạm vào môi cậu, cảm giác ấm nóng và ẩm ướt. Cô ngẩn người, thu tay lại. Vỏ kẹo vừa bóc ra bị vò thành một cục, lại nhét ngược vào túi quần cậu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

baby fat