Chương 104: Tớ và mèo đến nhà cậu
Cho đến khi Vân Sơ Thiển nhắc nhở, Tống Gia Mộc mới cảm nhận được một tháng này trôi qua nhanh đến thế nào!
Một tháng trước hai người vẫn còn là "oan gia" trong mắt nhau, mà hôm nay đã có thể coi là quan hệ thân thiết. Không chỉ ở cùng một câu lạc bộ, cùng thảo luận về sách mới, mà còn cùng nhặt một chú mèo nhỏ, dạo gần đây ngày nào cũng cùng nhau đạp xe điện về nhà.
Mượn từng chuyện nhỏ nhặt như thế, cả hai đang từng bước xích lại gần nhau. Không có cái rung động kiểu tình yêu sét đánh, chỉ có cảm giác chân thực và ấm áp khi gạt bỏ hiềm khích để lại gần nhau thêm lần nữa.
Tống Gia Mộc thừa nhận, ngoài việc muốn làm hòa với cô, theo đà thân thiết của hai người, cậu ngày càng có nhiều những suy nghĩ kiểu "nói ra sẽ bị cô đấm cho một trận, rồi cô sẽ quay lưng chạy mất".
Cậu bắt đầu yêu việc ngắm nhìn khoảnh khắc cô đỏ mặt, dù cho vì thế mà phải ăn đòn.
Hồi nhỏ hai người thân thiết nhưng cậu cũng chưa từng thấy cô đỏ mặt. Lớn lên quan hệ xấu đi, đỏ mặt đều là do tức giận. Gần đây, qua những lời nói hay va chạm cơ thể vô tình, Tống Gia Mộc phát hiện cô vậy mà lại biết thẹn thùng, và lúc đỏ mặt thì đặc biệt đáng yêu.
Khi gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo trắng bóc kia ửng lên một vệt hồng đào, luôn khiến người ta cảm thấy nó thuần khiết như tuyết, giống như nước tuyết của cả một mùa đều tan chảy trong đôi mắt cô, khiến người ta chỉ muốn ôm lấy cô gái này mà cưng nựng một phen.
Cô có chút ngang ngược, có chút tự cho mình là đúng, có chút bạo lực nóng nảy, nhưng cô cũng chỉ là một cô gái biết thẹn thùng đỏ mặt. Có lẽ đây mới là con người thật của cô. Quen biết hơn mười năm, Tống Gia Mộc mới nhận ra mình dường như chưa từng thực sự hiểu cô.
Đến nước này, chỉ có thể nói là cái sai của sự ấu trĩ. Năm đó Vân Sơ Thiển bám cậu biết bao nhiêu, nhưng cậu lại không cho cô bám, thế là cái tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, bắt đầu đối đầu gay gắt với cậu, đưa đẩy qua lại mới thành ra như trước kia.
Tống Gia Mộc không vội, cậu biết Vân Sơ Thiển là kiểu người chậm hiểu, tính tình lại cực kỳ bướng, phải từ từ mài giũa, để cô nhìn rõ quyết tâm của cậu mới được.
Một tháng không đủ thì hai tháng, hai tháng không đủ thì một năm, một năm không đủ thì ba năm.
Cậu nhất định phải xem xem môi cô khi hôn vào thì có cứng như những lời cô nói ra hay không. Kiểu gì cũng có ngày mài cho cô mềm nhũn cả người ra mới thôi.
Tống Gia Mộc rất tự tin. Trước khi điều hòa trên xe buýt được bật lên, cậu phải khiến Vân Sơ Thiển nói ra câu: "Tống Gia Mộc, cậu đưa tớ đi học đi".
Đây cũng là một quá trình cậu thử thách lòng quyết tâm của chính mình.
"Cậu đang nghĩ gì thế?" Bên tai vang lên giọng nói của cô.
Ngẩng đầu lên nhìn, Vân Sơ Thiển đang nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quái.
"Không có gì."
Tống Gia Mộc thu hồi tâm trí, dùng thìa xúc cơm đưa vào miệng. Chiều nay cậu cùng cô ăn cơm ở nhà ăn, hai người trốn ở một góc khuất, dưới gầm bàn hai đôi chân đan chéo tì vào nhau.
"Tớ cứ cảm thấy cậu đang nghĩ cái gì đó không tốt, khiến tớ thấy rất nguy hiểm. Cậu tốt nhất là khai báo thành khẩn đi."
"?"
Giác quan thứ sáu của con gái đều chuẩn thế sao!
Tống Gia Mộc đành thành thật: "Đang nghĩ về cậu."
"..."
Vân Sơ Thiển ngẩn người, ánh mắt thoáng bối rối, sau đó liền giẫm một cái lên giày của cậu.
"Đừng có suốt ngày chẳng ra dáng chính nhân quân tử gì cả. Định bụng bắt nạt tớ à? Thế thì nằm mơ đi nhé."
"Ơ cậu nói đúng rồi đấy, tớ đang nghĩ cách bắt nạt cậu đây."
"Đi chết đi đồ đầu heo họ Tống."
Vân Sơ Thiển hừ một tiếng, lần này lại không giẫm cậu nữa, đôi chân duỗi về vị trí cũ, khẽ đung đưa qua lại, va chạm nhẹ nhàng với chân cậu.
Cô thích những va chạm cơ thể như thế này, nó mang lại cảm giác thoải mái. Ví dụ như đôi chân không nhìn thấy dưới gầm bàn, ví dụ như tấm lưng không nhìn thấy khi tựa vào nhau. Chỉ cần không nhìn thấy là được, cô có thể đánh lừa chính đôi mắt mình.
Nếu nhìn thấy, cô sẽ xấu hổ, sẽ thấy có một loại cảm giác tội lỗi kỳ quặc — quen thuộc với cậu như thế mà cô còn thế này... Đại khái là loại cảm giác tội lỗi đó.
Nhưng đồng thời lại thấy cực kỳ kích thích — quen thuộc với cậu như thế mà cô còn thế này... Đại khái chính là cái sự kích thích đó.
Thanh mai trúc mã gì đó vốn dĩ luôn là đề tài quen thuộc trong các câu chuyện, dựa chính vào cái cảm giác vừa quen thuộc lại vừa bí ẩn này.
Vân Sơ Thiển hơi liên tưởng một chút liền ngẩn người ra y như Tống Gia Mộc lúc nãy. Cô xúc từng miếng cơm nhỏ bỏ vào miệng, mặt cũng đỏ lên đôi chút, chẳng biết đang nghĩ gì. Cô âm thầm thu lại đôi chân đang đan chéo, ngồi ngay ngắn đoan trang trên ghế.
"Cậu đang nghĩ gì thế?"
Tống Gia Mộc nhìn cô với vẻ mặt kỳ quái. Cô giống như bị "ping cao", ngẩn ra một lúc mới ngẩng đầu nói: "Hả?"
"Tớ hỏi cậu đang nghĩ gì."
"... Tớ chẳng nghĩ gì cả, tớ đang ăn cơm."
"Nè, miếng sườn này thơm lắm, cho cậu nếm thử."
Tống Gia Mộc gắp một miếng sườn cho cô, rồi lại từ trong đĩa của cô gắp đi một cái cánh gà.
Vân Sơ Thiển oán hận lườm cậu một cái, gắp miếng sườn của cậu đưa vào miệng.
Thế này thì rất tự nhiên. Nếu Tống Gia Mộc chỉ gắp thức ăn cho cô mà không gắp gì từ phía cô đi, cô sẽ thấy kỳ kỳ.
"Niên Niên ở nhà tớ quen rồi, hay là cứ để nó ở đó đi, đừng bắt nó chuyển qua đây nữa." Tống Gia Mộc vừa ăn vừa nói.
Những ngày qua, nhờ có Niên Niên, Vân Sơ Thiển gần như tối nào cũng sang xem mèo, rồi tiện thể vào phòng cậu, cùng mèo chơi đùa trên giường cậu.
Nếu đưa Niên Niên cho cô rồi, chẳng phải cô sẽ không sang nữa sao?
"Niên Niên ở với tớ vài ngày cũng sẽ quen thôi mà."
"Khác chứ, tớ thấy vẫn nên hỏi ý kiến của Niên Niên, xem nó muốn ở với ai."
"Không được, chúng ta đã giao kèo rồi."
Tống Gia Mộc hơi đau đầu, một lúc sau mới đưa ra gợi ý: "Hay là thế này đi, dù sao ban ngày cậu cũng không ở nhà, Niên Niên ở một mình chỗ cậu cũng buồn, ở nhà tớ nó còn có thể ngắm cá vàng."
"Cho nên mỗi tối tớ sẽ bế Niên Niên sang nhà cậu. Cậu cũng không cần ngày nào cũng chạy sang xem nó nữa, tớ và Niên Niên cùng sang thăm cậu, cậu thấy thế nào?"
"Cậu cũng cùng sang à..."
"Đúng, nếu cậu thấy tớ làm phiền thì để Niên Niên sang thôi, trước khi đi ngủ tớ sang đón nó về là được."
"Ồ..."
Vân Sơ Thiển trả lời mập mờ, cũng không bảo "cậu có thể đến", mà cũng chẳng nói "cậu không được đến".
Dù sao nhà cậu có người lớn, tuy giờ sang xem mèo đã quen rồi nhưng mỗi lần sang vẫn thấy hơi ngượng.
Hơn nữa bố mẹ cô cũng không có nhà, nếu cậu và Niên Niên cùng qua nhà cô thì sẽ náo nhiệt hơn nhiều, không còn thấy vắng vẻ nữa.
"Tớ thấy cũng được, vậy chốt thế đi. Nhưng tháng này, Niên Niên phải gọi là Vân Niên Niên!"
"Được được được, Vân Niên Niên."
Ăn xong ở nhà ăn, Vân Sơ Thiển thuần thục leo lên ngồi ghế sau xe điện, hai tay ôm lấy eo cậu, hai người cùng nhau đạp xe về nhà.
Về đến nhà, lôi chú mèo nhỏ đang nằm phơi nắng đến mức sắp "tan chảy" ở ban công vào trong, đặt lên cân điện tử cân thử.
"Meo?"
Niên Niên lười đến mức chẳng buồn động đậy, cái đuôi còn thõng cả ra ngoài bàn cân.
Tống Gia Mộc nhặt cái đuôi nó lên đặt lên người nó, buông tay ra, nhìn con số hiển thị trên cân: 1.9 kg.
Khá khen cho con mèo này.
Lúc mới mang Niên Niên về cũng có cân cho nó, khi đó mới có 1 kg, thế mà mới hơn một tháng đã béo lên gần gấp đôi! Là do thức ăn quá tốt, hay là mèo con lười đi rồi? Tống Gia Mộc cũng không biết mèo nhà người ta có béo nhanh thế này không, có lẽ Niên Niên đang trong giai đoạn phát triển, béo nhanh chút cũng bình thường.
Cậu gãi đầu, mèo nhỏ lại tới cọ cọ.
"Muốn ăn vị thịt bò hay vị thịt gà nào?" Tống Gia Mộc lấy ra hai túi thức ăn cho mèo.
"Meo u meo." Niên Niên đưa cái nanh nhỏ cào cào vào túi vị thịt bò.
Tống Gia Mộc liền đổ cho nó một bát, rồi ra bể cá múc ít nước làm "canh" cho nó.
"Thế con ăn đi, ăn xong ba đưa con sang nhà hàng xóm chơi."
"Meo."
Tống Gia Mộc về phòng đi tắm.
Tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, sấy khô tóc, thay một bộ áo thun mặc nhà rộng rãi và quần đi biển, cậu xỏ dép lê, ôm theo máy tính xách tay, lại bế thêm "con mèo béo" Niên Niên.
"Muộn thế này rồi còn đi đâu?" Mẹ cậu đang cắn hạt dưa tò mò hỏi.
"Con đưa Niên Niên sang chỗ Vân Sơ Thiển, tháng này Niên Niên là mèo của cô ấy." Tống Gia Mộc nói xong đã ra khỏi cửa.
"Cái gì mà tháng này tháng sau, mẹ nghe cứ lùng bùng lỗ tai."
"Chuyện của người trẻ tuổi mẹ không hiểu đâu, con đi đây." Tống Gia Mộc đóng cửa lại.
"Ơ này con mang chìa khóa chưa..."
Lý Viên vừa mới dứt lời đã nghe thấy tiếng chuông cửa nhà mình vang lên. Mẹ cậu mặc kệ cậu luôn, tự tìm chỗ mà ngủ đi con trai.
"Mở cửa ra đi mà."
Tống Gia Mộc cạn lời, ấn chuông cửa mà mẹ cũng không mở. Cậu mặc quần đùi hoa và áo thun, ôm máy tính, Niên Niên ngồi xổm dưới chân, một người một mèo trông cứ như bị đuổi ra khỏi nhà vậy.
Mẹ không mở cửa cho cậu, nhưng cô gái lương thiện nhà bên cạnh thì có.
"Cậu đang làm cái gì thế..."
Vân Sơ Thiển nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quái. Cô vừa hay ra cửa lấy đồ, nghe thấy tiếng động bên ngoài nên mở cửa xem thử.
"Ồ, không có gì, tớ đang định bế Niên Niên sang tìm cậu đây."
Tống Gia Mộc lập tức thu lại biểu cảm, không để cô nhận ra việc mình quên mang chìa khóa. Nếu không mẹ không mở cửa, Vân Sơ Thiển cũng không cho vào thì cậu chỉ có nước đứng phơi sương ngoài này.
"Niên Niên đi thôi, chúng ta sang nhà kia chơi!"
"Meo u."
Niên Niên lon ton chạy qua chân Vân Sơ Thiển vào trong, Tống Gia Mộc cũng mặt dày lách người vào theo.
"Ấy ấy, cậu vào làm gì thế!"
"Tớ sang xem mèo mà, nhường đường chút, nhường đường chút."
Tống Gia Mộc gạt bàn tay đang chắn cửa của Vân Sơ Thiển ra, đến lúc cô định ngăn cản thì cậu đã vào hẳn bên trong rồi.
Nhà Vân Sơ Thiển chỉ có mỗi mình cô, không có người lớn ở đó, Tống Gia Mộc và mèo hoàn toàn "bung xõa" chính mình.
Mục tiêu rõ ràng, chạy thẳng vào phòng ngủ của thiếu nữ.
"Vân Sơ Thiển, cậu còn bảo ở một mình thì sợ, tớ thấy ở một mình không biết sướng thế nào đâu!"
"Cậu... cậu đừng có vào phòng tớ!"
"Có gì đâu mà, cậu chẳng vào phòng tớ suốt là gì. Vừa hay tớ cũng qua đây rồi, đêm nay hai đứa mình cùng nhau đua chữ đi, quyết chiến đến sáng."
"Meo~"
Niên Niên đã nhảy lên giường Vân Sơ Thiển, Tống Gia Mộc ôm máy tính cũng nhanh nhảu leo lên giường cô, rũ đôi dép lê ra rồi bò tót vào phía trong giường.
Vì đã có "tiền lệ" biểu hiện của Vân Sơ Thiển ở phòng mình, Tống Gia Mộc làm rất hiên ngang, chẳng thèm biết ngượng là gì, học theo cô kéo chăn che chân lại.
Chăn vừa kéo ra, bộ đồ lót của thiếu nữ vốn đang tạm thời giấu trong chăn ở cạnh giường liền lộ ra ngoài.
Đó là màu xanh lam khói, giống như màu nước biển pha thêm kem rồi tan chảy vậy, lại còn có những đường ren dễ thương, trông rất mềm mại.
Niên Niên còn ngậm lấy nó, lon ton chạy vào lòng Tống Gia Mộc, đưa bộ đồ lót vào tay cậu.
"Meo u oa~"
Tống Gia Mộc cầm bộ đồ lót của cô, chỉ thấy nó như một củ khoai lang nóng bỏng tay, đầu ngón tay khẽ cử động, cảm giác cầm nắm đặc biệt mượt mà và mềm mại, đây là loại chất liệu thần tiên gì thế này!
Vân Sơ Thiển đuổi tới cửa thì đứng hình. Thấy cậu vậy mà lại cầm đồ lót của mình trên tay quan sát, gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ đỏ bừng lên, cô lao tới giật phắt lại từ tay cậu.
"Cậu... vừa định đi tắm à?"
"..."
Bộ ngực thanh xuân của thiếu nữ phập phồng liên hồi.
"Tớ bảo là Niên Niên ngậm đưa cho tớ, cậu có tin không? Tớ thề đấy!"
Tống Gia Mộc nhìn ánh mắt như muốn giết người của cô, giờ chỉ có chú mèo nhỏ trong lòng mới cho cậu chút hơi ấm.
"Tống Gia Mộc, cậu muốn chết thế nào."
"Có thể không chết được không... Chỉ là đồ lót thôi mà, cậu cũng từng thấy của tớ rồi, thậm chí cậu còn chạm..."
"Câm miệng! Cậu xuống ngay cho tớ, Niên Niên ở lại, cậu đi về!"
Yết hầu Tống Gia Mộc khẽ chuyển động, cẩn thận túm chặt lấy chăn, nói cho cô biết một sự thật.
"Đại khái là tớ không về được nữa rồi. Lúc nãy cậu cũng thấy đấy, tớ quên mang chìa khóa."
"???"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
hóa ra tính hết r à:))