Chương 2.7 Câu chuyện tình yêu bất chợt thấp thoáng mùi hương
Tôi nhận ra Sakura đã về.
Tiếng mở cửa ra vào. Tiếng cởi giày, tiếng bước chân đi dọc hành lang, rồi tiến về phía phòng khách.
"Em về rồi đây, Onii-chan. À, ừm, về cái chuyện mà kẻ hèn mọn này đã gây ra hôm nay, em xin phép được tạ lỗi một lần nữa..."
Giọng Sakura đột ngột khựng lại khi mở cửa phòng khách.
Lý do… là tôi.
Tôi đang ngồi trên sofa, cúi gằm mặt xuống. Hai khuỷu tay chống lên đùi, hai tay đan vào nhau như đang cầu nguyện.
“Phạt thôi…”
“P… phạt!?”
Sakura giật bắn cả người trước câu nói chẳng lành thoát ra từ miệng tôi.
“Không, phải trừng phạt mới đúng…”
“Trừng phạt!?”
Sakura hốt hoảng ôm lấy cơ thể mình. Cặp sách rơi cái “bộp” xuống sàn. Cả căn phòng chìm vào im lặng.
Một lúc sau, chính Sakura là người mở lời…
“Hôm nay em sai thật mà. Cho nên…”
Sakura tiến lại gần tôi đang ngồi trên sofa.
“…Anh muốn làm gì thì làm đi.”
Cô dang hai tay ra. Tôi ngẩng mặt lên. Ánh mắt chạm nhau, Sakura xấu hổ đến mức nhắm chặt mắt lại.
Tôi nhẹ nhàng đứng lên.
Như vừa linh cảm được điều gì, Sakura rùng mình.
“Đấm anh một phát đi.”
“…Hả? Tại sao!?”
Đôi mắt đang nhắm hí mở bừng ra. Nhìn vào khuôn mặt tôi… chính xác hơn là biểu cảm mệt mỏi, kiệt quệ của tôi.
“Anh… anh có sở thích kiểu đó à? Em chưa nghe bao giờ đấy. Kiểu như anh đã chịu đựng từ lâu lắm rồi nhưng không kìm được nữa! ấy?”
“Không phải!”
Tôi lắc đầu thật mạnh, rồi lấy hết can đảm thú nhận…
“Anh… đã bị bật cái công tắc “nói bóng gió” rồi!”
Phòng khách lại chìm vào im lặng.
Sakura trợn tròn mắt, chẳng hiểu gì cả.
“Cái nhìn đó là sao hả Sakura… Khoan, em không nghe nghiêm túc đúng không!”
Lần này Sakura cúi đầu, đến lượt cô suy nghĩ. Nhưng rồi rất nhanh, cô nhận ra mình có nghĩ nữa cũng vô ích.
“Trước tiên, công tắc “nói bóng gió” là cái gì?”
Câu hỏi hay lắm. Cảm ơn em.
“Cái đôi khuyên Anastasia mà hôm nay em lỡ đeo tới trường ấy.”
“À, cái đó…”
Sakura cúi xuống nhặt sách, lục lọi bên trong.
“Cái này đúng không?”
Cô mở hộp khuyên tai ra, đưa đôi Murder’s Pierce ra trước mặt tôi.
“Gu… guaaaAAAAAA!!”
“Onii-chan!?”
Tiếng thét của tôi khiến Sakura cũng hoảng.
Tôi bắt đầu giải thích mọi chuyện cho Sakura nghe.
Rằng khi tôi xem lại tập phim Spy Darling lúc nãy… một tập vốn chẳng mấy thích… tự nhiên lại thấy kích động lạ thường.
Rằng tôi nhận ra nguyên nhân có lẽ bắt nguồn từ “vụ việc” hôm nay.
Rằng việc Sakura lỡ mang đồ anime đến trường, sự căng thẳng khi nhận ra điều đó, rồi cảm giác nhẹ nhõm khi sự cố được giải quyết… tất cả có thể đã ghi sâu vào não tôi như một loại khoái cảm.
Tôi lo rằng ngày mai, tôi sẽ muốn nói bóng gió về Sakura trong lớp. Không cưỡng lại được.
Rằng trong tôi… đã bật lên thứ gì đó không thể dừng lại được nữa.
“Đó chính là… công tắc nói bóng gió.”
“Ờ… nghe rồi mà em vẫn không hiểu.”
Đôi mắt Sakura bình tĩnh trở lại… không, chính xác hơn là… như thể đang nhìn kẻ lừa đảo vậy.
Sakura rời khỏi tôi, bước vào bếp và bắt đầu lục mở tủ lạnh. Có vẻ cô đang tìm nước uống.
Thấy Sakura không coi chuyện này đủ nghiêm trọng, tôi càng thêm cuống. Giờ không phải lúc thư giãn! Còn lâu mới được thảnh thơi!
Sakura quay lại phòng khách.
Tôi lập tức quỳ xuống, ôm lấy hai đầu gối cô.
“Làm ơn Sakura! Hãy tắt giùm anh cái công tắc đó đi! Nếu để nguyên mà đến trường ngày mai, chắc chắn anh sẽ làm chuyện cực kỳ ngu ngốc mất!”
“Lúc trên đường về em cứ nghĩ không biết sẽ bị mắng kiểu gì… nhưng diễn biến này vượt ngoài mong đợi thật sự…”
Tôi nắm lấy tay trái Sakura… chính xác hơn là nắm luôn cả hộp khuyên mà cô đang cầm.
“Anh muốn cái này! Thật sự muốn lắm! Cho anh đi! Anh không chịu nổi nữa rồi!”
“Tại sao anh lại muốn khuyên tai hả!?”
“Anh muốn treo nó lên cặp đi học. Rồi để Tsunakichi với Kikutarou hỏi “Ủa cái gì vậy?” rồi Anh sẽ đáp: “À… có người đưa cho. Bảo là từ mai không thể đeo ở trường nữa vì một số lý do.” Rồi anh sẽ cười đầy ẩn ý! Để hai đứa nó tự suy luận rằng cô gái đó rất quan trọng với anh! Và rồi… chúng nó sẽ nhớ ra rằng hôm qua Sakura… cô gái hot nhất lớp… cũng đeo đôi y hệt! Rồi sẽ kiểu… “Không lẽ…”!”
“Đây hoàn toàn không phải anh ngày bình thường! Sao giờ!? Em phải làm sao đây!?”
Sakura luống cuống nhìn quanh tìm cứu viện. Nhưng tất nhiên, trong nhà chỉ có hai anh em.
Bí đường.
Tôi cũng hiểu rõ trong đầu rằng không được để bản thân bị cái ham muốn ngớ ngẩn này dắt đi.
Nhưng… thật sự khó kiềm chế.
Nếu cứ thế này, lỡ tôi bật luôn công tắc nói bóng gió trong Sakura thì… biết đâu cả hai chúng tôi sẽ cùng nhau bước vào con đường “cặp đôi mờ ám” đầy hạnh phúc...
Ọt…
Một âm thanh vang lên.
Quá không hợp với không khí căng thẳng này… hoặc nói đúng hơn, cực kỳ hợp với cái sự lố bịch của hoàn cảnh.

Tiếng bụng Sakura kêu.
Tôi đứng hình.
Một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu óc đang quá nhiệt của tôi.
Còn Sakura thì chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra… bản thân tôi cũng chưa hiểu nổi.
Tôi lẩm bẩm…
“…Thịt để oyngoài.”
“Hả? Anh nói gì?”
“Thịt để ở ngoài đó!”
Tôi bật dậy, chạy vào bếp. Trên bàn là khay thịt ba chỉ mà tôi lôi ra từ tủ lạnh trước đó… vẫn nằm chình ình.
“Chết rồi! Anh chưa chuẩn bị xong bữa tối!”
“Ơ, anh ới, ấy chuyện đó…”
“Xin lỗi Sakura! Chuyện còn lại nói sau! Giờ phải nấu ăn ngay!”
Tháng năm, trời vẫn còn mát nhưng để thịt ngoài lâu thế này thì hơi nguy.
“Tốt quá, anh lúc nãy đã bấm nút nấu cơm rồi! Cảm ơn tôi-của-ba-mươi-phút-trước! Người đã để lại hy vọng cuối cùng cho chúng ta!”
Tôi bắt tay vào chuẩn bị.
Tôi chuẩn bị thớt, đầu tiên thái ớt chuông thành sợi nhỏ rồi để sang một bên. Tiếp theo thái cải thảo, rồi đến thịt ba chỉ. Cho tất cả cải thảo và thịt vào nồi, thêm miso, nước cốt mì, rượu nấu ăn và gia vị mirin.
Đun lửa vừa cho đến khi chín tới. Tôi phân vân có nên cho thêm khoảng một cm tỏi tuýp vào không, nhưng rồi quyết định bỏ qua. Mai còn phải đi học, tôi thì không sao chứ Sakura thì nên tránh mùi. Vì món này sẽ ra nhiều nước nên không cần nấu thêm canh.
Tôi cho ớt chuông đã thái lúc đầu vào chảo, thêm chút dầu ăn rồi xào lên. Khi ớt chín thì tắt bếp tạm thời, cho một lượng rất nhỏ tương đậu cay doubanjiang và hai thìa lớn rượu nấu ăn vào rồi bật bếp lại để bay hơi cồn. Cuối cùng tắt bếp, trộn với một thìa tảo bẹ muối là xong món phụ.
Tôi nhìn sang nồi chính. Thấy phần cọng trắng của cải thảo bắt đầu trở nên trong suốt, tôi lại cảm thấy cái cảm giác chinh phục khó hiểu như mọi khi… "Cuối cùng mày cũng chịu khuất phục rồi sao".
Sakura đứng nhìn tôi nấu ăn, rồi nhẹ nhàng nói…
“May quá… đúng là Onii-chan của mọi ngày rồi.”
Tôi mải nấu nên nghe không rõ.
Khi tôi gần xong bữa tối, Sakura đã về phòng thay đồ xong xuôi, ra bàn ăn đúng lúc mọi thứ được dọn ra.
Bữa tối bắt đầu.
“À, lúc về với đám bạn, bọn họ có nói chuyện về anh đó.”
“Ừm, chuyện anh dắt em ra ngoài giờ nghỉ trưa chắc sẽ bị hỏi rồi.”
“Ban đầu em định nói dối là em bị bạn lớp khác tỏ tình.”
“Này, này.”
“Vì em nghĩ như vậy còn an toàn hơn! Anh biết không, trong trường mình, giờ ai lọt vào cái danh sách “các nam sinh từng tỏ tình với em” thì sẽ dần trở thành một nhóm đông chẳng ai nhớ rõ nữa.”
“Nghe đáng sợ thật… Mới vào học một tháng mà thành ra vậy rồi.”
“Nhưng nếu vậy thì gây rắc rối cho anh. Hai người bạn thân của anh mà nghe anh tỏ tình với em thì không hiểu nổi đâu.”
“Ừ, chắc vậy.”
“Cho nên em chọn cách khác. Em bảo là ban đầu đi theo Kazami, nhưng giữa chừng bị bạn lớp khác gọi, thế là bỏ Kazami lại đó luôn.”
“Ha ha, tàn nhẫn phết.”
“Đám bạn của em cũng cạn lời với em luôn.”
Sakura vừa ăn vừa trò chuyện, tâm trạng rất vui.
Cuộc trò chuyện trong lúc lấp đầy cái bụng đói khiến Sakura vui vẻ hẳn lên. Khi cắn miếng cải thảo mềm mại quyện cùng phần mỡ thịt ba chỉ còn chút độ dai sần sật, cảm giác trong miệng thật tuyệt vời. Món ớt chuông xào làm món phụ cũng rất đưa cơm nhờ vị mặn của tảo bẹ muối và chút hương cay nồng của tương đậu.
"Nhắc mới nhớ Onii-chan. Vụ cái công tắc “nói bóng gió” sao rồi?"
"A..."
Được nhắc tôi mới nhớ ra.
Tôi đưa tay trái lên vuốt ngực thăm dò.
"...Chẳng thấy gì nữa. Hình như ổn rồi."
"Cách chữa cứ như chữa nấc cụt ấy nhỉ."
Phải chăng thói quen nấu nướng thường ngày đã cứu tôi thoát khỏi cái khoái cảm phi thường mang tên "nói bóng gió" đang chực chờ nuốt chửng lấy tôi?
"Lúc nãy em bảo anh muốn làm gì cũng được... nhưng nếu anh có ý định trừng phạt em thật, thì làm gì cũng được trừ việc cắt cơm nhé."
"Vậy thì, để mở màn..."
Tôi nở một nụ cười đầy nguy hiểm.
"Nên phạt thế nào với kẻ dám mua kem Haagen-Dazs về nhà trong khi hôm nay không phải ngày giảm giá ở siêu thị Shiroboshi đây nhỉ."
"Á, anh nhìn trong ngăn đá rồi hả?"
"Thấy em vừa về đã lục lọi trong bếp nên anh tò mò thôi."
"Tại lúc trưa nói chuyện với anh xong em thèm quá mà! Có cả phần của anh đấy. Ăn cùng nhau đi."
Tôi chấp nhận lời đề nghị đó. Sau khi ăn thịt ba chỉ mà có thứ gì đó thanh mát tráng miệng thì cũng không tệ.
Vừa mơ màng nghĩ đến vị ngọt lạnh của món tráng miệng, tôi vừa gắp miếng thịt bỏ vào miệng.
Và tôi thầm nghĩ, quả nhiên không cho tỏi vào là quyết định sáng suốt…
loại sốt ớt đậu lên men, một nguyên liệu cốt lõi trong ẩm thực Tứ Xuyên, được làm từ đậu tằm (fava beans), ớt, muối, và bột mì, tạo nên hương vị mặn, cay nồng và đậm đà umami