Chuyện Tôi Nhặt Được Một Cô Gái Ở Ngõ Hẻm, Người Vốn Là Nữ Chính Của Một Trò Chơi Otome Sau Kết Thúc Tồi Tệ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

WN — Vol 1 - Chương 10: Quyết Đấu (1)

Chương 10: Quyết Đấu (1)

“Này này này, Ash! Cậu nghiêm túc đấy à!?”

Giờ nghỉ trưa, khi tôi đang ngồi ăn suất cơm ngày gồm mì ý, salad và súp tại nhà ăn dành cho quý tộc hạ cấp như thường lệ, Ian đã lao đến chất vấn với vẻ mặt hốt hoảng tột độ.

“À, cậu đang nói về chuyện quyết đấu hả?”

“Còn chuyện gì khác nữa đâu! Cậu thực sự nghĩ mình có thể thắng được Tứ Hiệp Sĩ đó sao!? Mà tại sao lúc đó cậu lại đứng về phía tiểu thư Fine hả!?”

Giọng nói lớn của Ian tất nhiên đã lọt vào tai những học sinh xung quanh vốn đang giữ khoảng cách với tôi, và tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía này.

Có lẽ nếu tôi ở vị trí của họ thì cũng làm thế thôi, nên tôi chẳng buồn bận tâm.

“Trước hết, vì thấy có khả năng thắng nên tớ mới giơ tay. Tớ không thích đánh bạc mà không chắc ăn đâu.”

Nghe câu đó, một vài quý tộc hạ cấp thốt lên “Ồ!”, trong khi những người khác ném về phía tôi cái nhìn khinh bỉ như thể đang nghe một kẻ ngốc nói sảng.

“Này nhé, có thể vì chưa từng học chung nên cậu không biết, nhưng Điện hạ Alberich và ba người còn lại đều là những thiên tài mà đến cả cận vệ kỵ sĩ hay pháp sư cung đình cũng phải kiêng nể đấy! Đồng ý là cậu cũng thuộc dạng mạnh, nhưng so với những người đó thì——”

“Chuyện đó tớ biết rõ. Chính vì biết, nhưng vẫn xác tín rằng mình chắc chắn thắng nên tớ mới nhận lời quyết đấu.”

“Ư, thế thì tại sao cậu lại giúp tiểu thư Fine!? Cậu thừa biết vị thế của cô ấy ở học viện này mà!?”

...Hừm, câu này nên trả lời thế nào cho phải đây.

Tôi không thể kể chuyện mình bị cảm rồi được cô ấy chăm sóc, và đây cũng chưa phải lúc thích hợp để tiết lộ việc tiểu thư Fine bị Điện hạ Alberich đe dọa.

“Có lẽ là vì đức tin ‘đã nhúng tay vào thì phải lo cho đến cùng’ của tớ chăng?”

“...Hả, cái gì cơ?”

“Chuyện chi tiết tớ sẽ kể sau khi trận quyết đấu kết thúc. À, nếu có ai tổ chức cá cược xem tớ hay Điện hạ Alberich thắng, tớ khuyên cậu nên đặt cửa tớ nhé.”

Nói xong, tôi đặt nĩa xuống rồi đem khay thức ăn đi trả.

Nói năng bặm trợn đến mức này, chắc chắn tin đồn “thằng Ash đang ảo tưởng sức mạnh” sẽ lan rộng khắp Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia. Như vậy, tâm điểm chú ý sẽ dồn vào tôi thay vì Fine, giúp cô ấy có thể hành động tự do hơn.

Tôi đã dặn Fine những bài huấn luyện cần thiết phải làm từ nay cho đến ngày quyết đấu.

Trong lúc đó, bản thân tôi cũng phải dốc hết sức làm những việc cần làm.

Vừa suy nghĩ, tôi vừa hướng về phía sân giữa học viện để tham gia tiết thực hành kiếm thuật buổi chiều.

——Và ba ngày sau, ngày quyết đấu.

“Ồ, đông người tập trung quá nhỉ...”

Khán đài đấu trường của Học Viện Ma Pháp Hoàng Gia kín chỗ bởi học sinh, giáo viên, và cả những người trông có vẻ là quý tộc hoặc kỵ sĩ từ bên ngoài học viện.

Có lẽ vì hôm trước ngày quyết đấu, một bài báo với tiêu đề “Thứ nam nhà nam tước Leben vô danh tiểu tốt thách thức Nhị hoàng tử” đã xuất hiện, khiến sự tò mò của mọi người tăng cao. Nhưng dù vậy, tôi cũng không ngờ lại đông đến mức này.

Song, điều này lại vô cùng thuận lợi cho tôi.

“Fine. Như tôi đã nói trước đó, trong trận chiến này cô chỉ cần làm đúng những gì tôi dặn, tuyệt đối không được bước ra khỏi sau lưng tôi dù chỉ một bước.”

“Tôi hiểu rồi. Nhưng nếu lỡ có chuyện gì xảy ra thì đó sẽ là ngoại lệ đấy nhé?”

“Được. Cứ vậy đi.”

Thật lòng tôi muốn bảo cô ấy tuyệt đối đừng tới gần, hay đúng hơn là tôi đã nói thế rồi nhưng Fine nhất quyết không nhượng bộ.

Cô ấy bảo “Tôi không thể bỏ mặc người đang bị thương ngay trước mắt mình được.”

Nghĩ lại thì trong game, Fine cũng nhờ tinh thần này mà cứu giúp bọn Alberich rồi mới có mối liên hệ với họ, nên có lẽ đây là điều thuộc về niềm tin cốt lõi của cô ấy.

Nhận ra không thể xoay chuyển được ý chí đó, tôi đưa ra phương án thỏa hiệp “Ngoại trừ trường hợp tôi bị chém bị thương”, lúc đó Fine mới chịu đồng ý.

(Mà, chuyện đó thì vạn phần cũng không xảy ra đâu.)

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa bước vào giữa sàn đấu nơi trọng tài đang đứng. Một lúc sau, nhóm Alberich với vẻ mặt khó chịu cũng tiến về phía này.

“Ash Leben. Nghe nói ngươi đã lớn lối tuyên bố ‘chắc chắn thắng’ nhỉ. Ngươi có hiểu ý nghĩa của câu nói đó không!?”

“À vâng, cũng hiểu sơ sơ. Nhưng tôi không có ý định rút lời đâu.”

“Hừ, ngươi nhìn thấy trang bị của bọn ta mà vẫn còn nói được câu đó sao!?”

À, nhìn kỹ thì trang bị của bọn Alberich đã đổi thành những món vốn chỉ nhận được ngay trước khi đi tiêu diệt Ma Vương.

Như vậy thì mình phải chú ý ra đòn chí mạng kỹ hơn một chút rồi.

Tuy nhiên...

“Vâng, trông các ngài có vẻ đã mang ra những món tuyệt phẩm đấy, nhưng tôi vẫn có thể khẳng định là mình ‘chắc chắn thắng’.”

Sự thật đó không hề thay đổi. Khi tôi khẳng định như vậy, khuôn mặt nhóm Alberich đỏ bừng lên vì giận dữ.

“V-Vậy thì, tôi xin xác nhận lại luật quyết đấu. Kết quả chỉ được định đoạt khi một bên đầu hàng hoặc tôi nhận thấy trận đấu không thể tiếp tục. Hình thức quyết đấu là đấu cặp 2 chọi 2, có nghỉ giữa hiệp, bên nào thắng 3 trận trước sẽ——”

“Không cần đâu, cứ để cả bốn người họ cùng lên một lúc cũng được.”

Dường như không thể chịu đựng thêm bầu không khí căng thẳng này, vị nữ kỵ sĩ kiêm giáo viên hướng dẫn kiếm thuật đóng vai trò trọng tài bắt đầu giải thích luật lệ với đôi mắt hơi rơm rớm.

Nhưng dù thấy hơi có lỗi, tôi vẫn tiếp tục tung ra lời khiêu khích “Để tôi xử hết cả đám một lượt”.

“Này, thật đấy à...”

“Thằng đó ngu đến mức nào vậy?”

“Không, nhưng tự tin đến mức đó thì chắc hẳn phải có phần thắng nào đó chứ…”

Khán giả bắt đầu bàn tán xôn xao trước tuyên bố của tôi.

Trái lại, nhóm Alberich dường như đã chạm đến giới hạn của sự giận dữ, họ bắt đầu thủ thế với vũ khí của mình mà không thèm đợi lệnh bắt đầu của trọng tài.

“Đ-Điện hạ! Tôi vẫn chưa tuyên bố bắt đầu! Xin hãy đợi một chút!”

“Thế thì tuyên bố ngay đi!”

“V-Vâng ạ!”

Tôi không biết tại sao vị giáo viên này lại bị đẩy vào cái vai trọng tài đen đủi này, nhưng tôi thực sự thấy có lỗi với cô ấy.

…Lát nữa chắc phải mang hộp bánh đến xin lỗi mới được.

“Alberich, để tôi lên trước. Loại rác rưởi này chưa cần đến thanh bảo kiếm của cậu đâu.”

“...Được thôi. Eugene, hãy cho hắn nếm mùi vì dám coi thường chúng ta.”

“Vậy, nhờ cô như mọi khi nhé.”

“V-Vâng!”

Tiên phong của phe bên kia là Eugene, và trên tay hắn là danh thương 【Gae Bolg】 truyền đời của gia tộc.

“Ta có cả núi chuyện muốn nói với ngươi. Nhưng trước hết, ta sẽ đập tan cái thái độ ngông cuồng đó của ngươi!”

Vừa dứt lời, hắn nhảy vọt lên cao rồi nhắm thẳng vào tôi mà đâm thương xuống với sát ý rõ rệt.

“【Hào Quang Phòng Ngự】!”

“Lại dùng cái ma pháp gớm ghiếc đó à! Nhưng bấy nhiêu đó không thể ngăn cản được ngọn thương này đâu——!”

Đáp lại, Fine thi triển Thánh Ma Pháp tăng phòng ngự 【Hào Quang Phòng Ngự】, nhưng Eugene cho rằng nó vô dụng và vẫn tiếp tục đòn tấn công.

Còn tôi, không hề nhúc nhích dù chỉ một bước, rút thanh kiếm một tay khỏi bao sau lưng và...

“...C-Cái gì!?”

Ngọn danh thương lừng danh thiên hạ 【Gae Bolg】, đã bị chém nát vụn thành từng mảnh nhỏ ngay tại mũi thương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!