Chương 6: Phúc lành và lời nguyền, ranh giới mong manh
Enjoy!
---------------------------------
Phúc lành và lời nguyền, ranh giới mong manh
Tôi đã từng sống đến cuối quãng đời trung học, rồi chết đi và được tái sinh.
Dù đã một lần nếm trải cái chết, rồi nhận lấy sinh mệnh thứ hai, nhưng những giá trị trong tôi dường như chẳng hề đổi khác… Tôi vẫn ghét việc nhìn thấy người thân đau khổ, và chỉ cần họ mỉm cười thôi, tôi đã thấy lòng mình nhẹ nhõm.
“Chúng tôi… đã làm hết sức rồi.”
Đó là một câu nói tàn nhẫn.
Vị bác sĩ, người không giấu được sự day dứt vì không thể cứu lấy sinh mạng trước mắt, đứng đó để mặc cha mẹ của Rion bật khóc, quỳ gối van xin trong tuyệt vọng.
“Xin hãy… xin hãy cứu con bé!”
“Con bé là hy vọng của chúng tôi… làm ơn, xin ông!”
“……Tôi rất xin lỗi.”
Khi vị bác sĩ lắc đầu, thừa nhận rằng đã không còn cách nào, Takuma-san và Kurumi-san khuỵu xuống nền nhà.
Tôi chỉ lặng lẽ đứng nhìn tất cả.
Phía sau lưng, tiếng nấc nghẹn của cha mẹ tôi vang lên khe khẽ, vậy mà trên gò má tôi, chẳng có lấy một giọt nước mắt.
Tôi không khóc được.
“Rion…”
Này, cậu ngủ cái gì vậy chứ… bên này mọi người rối tung cả lên rồi, sao cậu có thể ngủ yên bình đến thế hả?
Rion nằm trên giường bệnh, nhắm chặt mắt, hơi thở yếu ớt. Tôi chợt nghĩ, nếu lỡ tay gõ nhẹ lên đầu cậu ấy, chắc sẽ bị mắng nhỉ… Nhưng biết đâu khi tỉnh lại, cậu sẽ bật dậy càu nhàu: “Cậu làm cái gì vậy?”
… Ha, đúng là ngu ngốc thật.
“……Con ra ngoài một lát. Nếu Rion tỉnh thì gọi con nhé.”
“Nagisa…”
“Đừng đi xa quá.”
“Con biết rồi.”
Tôi không định ra khỏi bệnh viện, nên cứ yên tâm.
Nói vậy xong, tôi rời phòng bệnh. Nơi tôi đến chỉ là chiếc ghế đặt ở một đoạn hành lang hơi khuất.
“……Ha…”
Tôi ngồi phịch xuống, thở ra thật sâu.
Khi tách khỏi sự hỗn loạn xung quanh, chỉ còn lại một mình, tôi mới thật sự cảm nhận được… rằng có lẽ, khoảnh khắc chia tay với Rion đã rất gần rồi.
“……Chúng ta bắt đầu quen nhau cũng đột ngột thật nhỉ.”
Lần đầu gặp Rion khi còn bé, ấn tượng đầu tiên của tôi chỉ có một suy nghĩ ngốc nghếch: Sao lại có một cô bé dễ thương đến thế này?
Cô bé được cha mẹ dắt tới, tròn mắt nhìn tôi một lúc, rồi như thể lập tức mất hứng thú, quay mặt đi chỗ khác. Hình ảnh đó đến giờ tôi vẫn nhớ rất rõ.
“Rion-chan… tớ gọi cậu là Rion được không?”
Những cuộc đối thoại như thế, giờ nghĩ lại thấy thật hoài niệm.
Tôi từng nói rồi, tôi quả thật xem Rion là một cô bạn thanh mai trúc mã đáng yêu, nhưng đồng thời, trong lòng tôi, cô ấy cũng giống như một đứa em gái.
Có lẽ vì tôi đã sống qua hai kiếp người, tâm trí trưởng thành hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa… dù vậy, mỗi lần cãi nhau với Rion, người thua thảm hại luôn là tôi.
“Tại sao cậu cứ quan tâm tới tớ thế?”
“Vì bố mẹ bảo phải chơi thân với cậu.”
“……………”
“Đừng nhìn tớ bằng ánh mắt đáng sợ thế—Này! Đừng ném thước! Đau lắm đó!”
Người bạn thuở nhỏ đầu tiên của tôi… Một cô bạn vừa xinh xắn, vừa dịu dàng.
Tôi thực sự rất vui vì được ở bên cô ấy. Thành thật mà nói, tôi cứ nghĩ mình sẽ làm phiền đến mức bị ghét bỏ, nên việc cô ấy dần thân thiết với tôi—dù miệng lưỡi vẫn chẳng hề bớt cay nghiệt—là điều khiến tôi bất ngờ… và đến tận bây giờ, tôi vẫn vậy.
“Hà… hà…”
“Cơ thể yếu thì đừng có gắng sức quá.”
“Cậu đang coi thường tớ à?”
“Không có. Tớ chỉ lo cho cậu thôi.”
“Vậy sao… khụ khụ!”
“Này! Rion! Cậu ổn chứ!?”
Từ nhỏ, thể trạng của cô ấy đã rất yếu, tôi chẳng thể rời mắt dù chỉ một khắc.
Điều kỳ lạ là, chưa một lần nào tôi thấy điều đó phiền phức.
Dù bị cô ấy cằn nhằn, dù bị mắng mỏ, tôi vẫn chưa từng nghĩ rằng ở bên cô là điều khó chịu.
Có lẽ—tôi đã nói điều này rất nhiều lần—bởi vì Rion vừa là thanh mai trúc mã, vừa là một đứa em gái đặc biệt trong lòng tôi.
“Vậy là… kết thúc thật sao? Chỉ đơn giản thế này thôi à…”
Tôi biết chứ… tôi biết mà.
Không ai sai cả… cũng chẳng thể trách cứ ai. Rốt cuộc, mọi thứ đều có thể bị gom gọn lại trong hai chữ lạnh lùng mang tên định mệnh.
Này… chuyện này thật sự không phải là một giấc mơ sao?
Nếu đây chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ, thì khi tỉnh dậy, Rion sẽ đứng đó, mỉm cười nhìn tôi từ trên cao, rồi cau mày gõ nhẹ lên trán tôi và nói: “Cậu còn ngủ đến bao giờ nữa vậy?”
Phải thế chứ… đúng không?
“Nagi-kun, cậu nhất định phải sống thật khỏe mạnh nhé.”
Tôi bất giác tưởng tượng ra hình ảnh ấy—Rion mỉm cười, dịu dàng dặn tôi đừng trở thành như cô ấy. Chỉ nghĩ đến thôi, tim tôi đã đau nhói, buộc phải lắc đầu xua đi.
Rồi tôi lại nghĩ như thế này—
Ông trời ơi, xin hãy cứu Rion.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ… đó là một lời cầu nguyện vô nghĩa.
À… rốt cuộc thì thần thánh—
“Cậu đang nghĩ rằng… ta là kẻ vô dụng sao?”
“……Hả?”
……Ai vừa nói vậy?
Khi tôi quay đầu sang bên, đôi mắt tôi mở to—ở đó, rõ ràng có một ai đó ngoài tôi.
Một người phụ nữ xinh đẹp, khoác lên mình bầu không khí huyền bí đến mức khó gọi tên.
“……Cô là ai?”
“Ufu~ ♪”
Trong khoảnh khắc ấy, tôi quên mất cả Rion.
Không phải vì tôi vô tâm—mà bởi vì người phụ nữ trước mắt tỏa ra một thứ gì đó quá dị thường.
Không, quan trọng hơn là… từ khi nào cô ta đã ở đó?
Dù tôi có đang mải suy nghĩ đến đâu, thì việc để một người tiếp cận gần đến vậy mà không hề hay biết là điều không thể.
Và sự bất thường… không chỉ có thế.
“Chuyện quái gì… đang xảy ra vậy?”
Màu sắc xung quanh đang dần biến mất.
Là tôi rơi vào một thế giới xám xịt, hay là thị giác của tôi đang phát điên?
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự muốn tin rằng đây chỉ là mơ.
Nhưng rồi ánh mắt tôi lại quay về phía người phụ nữ—người vẫn đang khúc khích cười.
Cô nhìn thẳng vào tôi và cất tiếng.
“Mới mười lăm tuổi mà không hề hoảng loạn… đúng là đứa trẻ đã từng trải nghiệm cái chết một lần. Thế nào, thế giới này ấy?”
“—!?”
Tim tôi đập mạnh đến mức như muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Toàn thân tôi nóng bừng lên.
Tôi bật dậy theo phản xạ, đứng ở vị trí nhìn xuống cô, nhưng người phụ nữ ấy không hề tỏ ra khó chịu—trái lại, cô vẫn thản nhiên tiếp tục.
“Ngạc nhiên là điều dễ hiểu. Nói theo cách đơn giản nhất cho cậu hiểu—ta không phải con người. Ta chính là… thứ mà lúc này cậu khao khát nhất.”
“……Thần linh sao?”
“Một tồn tại gần như thế. Rokudou Nagisa… hay đúng hơn là—XXX?”
Âm thanh bị nhiễu loạn che phủ.
Thế nhưng tôi hiểu.
Cái tên vừa rồi—đó chắc chắn là tên của tôi ở kiếp trước.
Có quá nhiều điều tôi không hiểu.
Vậy mà cơ thể tôi đã tự động cúi đầu trước cô ấy.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi thấy cô khẽ nín thở—nhưng tôi không còn tâm trí để để ý đến những điều đó.
“Xin hãy… xin hãy cứu Rion.”
Tôi đã nói ra điều ấy.
Người phụ nữ đột ngột xuất hiện, thế giới bị tước đi màu sắc, thời gian như ngừng trôi—và hơn hết, cô ta biết những điều mà chỉ mình tôi biết.
Không cần nghi ngờ nữa.
“Không hề do dự mà cầu xin… quả nhiên, cậu là người có trái tim rất dịu dàng.”
“……Không phải dịu dàng gì cả. Tôi chỉ… chỉ muốn cô ấy được sống.”
Nếu có dù chỉ một khả năng nhỏ nhoi để cứu lấy thanh mai trúc mã của mình, thì việc bấu víu vào nó—dù có thảm hại đến đâu—cũng là điều hiển nhiên.
Quyết định của tôi quá nhanh.
Chẳng ai giải thích gì về tình huống phi khoa học này.
Nhưng có lẽ, chính vì tôi đã từng chết và tái sinh—trải qua một điều không tưởng—nên mới có thể giữ được sự bình tĩnh đến vậy.
“Thú thật, ta rất bất ngờ. Dù cậu là một tồn tại đặc biệt, nhưng việc cậu có thể tin vào hoàn cảnh này chỉ vì một người bạn thuở nhỏ…”
“…………”
“Hừm… trong lòng không hề có chút vẩn đục nào. Chỉ cầu mong cô ấy bình an—chỉ duy nhất một điều đó thôi. Ra là vậy…”
Cô ta đang tự ý hiểu cái gì thế…?
Người phụ nữ gật gù một mình, đôi mắt đẹp đẽ ánh lên như đang lấp lánh niềm vui.
Rồi cô nói—
“Được thôi. Ta sẽ cứu thanh mai trúc mã của cậu.”
“Thật sao!?”
“Ừ. Đổi lại—hãy dâng hiến thời gian của cậu.”
“Thời gian…?”
Thời gian… là sao?
Cô tiếp tục.
“Cậu nghĩ rằng việc cứu một sinh mệnh lại không đi kèm với cái giá nào sao?”
“……Không. Chuyện tốt đẹp đến thế làm gì có. Tôi không biết ‘thời gian' của tôi nghĩa là gì—nhưng cứ lấy đi. Làm ơn, nhanh lên.”
“Hiểu rồi. Ta đâu có lấy mạng cậu, nên không cần phải căng thẳng đến thế.”
“Cô nói—”
Đó là tất cả những gì tôi kịp nói.
Thế giới bỗng nhiên lấy lại màu sắc.
Âm thanh ồn ào xung quanh tràn về như chưa từng biến mất.
Và người phụ nữ trước mắt—biến mất, như thể chỉ là một giấc mộng.
……Không lẽ mình mệt quá nên sinh ảo giác?
Ngay khi nỗi bất an ấy vừa lóe lên, từ phòng bệnh của Rion vang lên những tiếng gọi hoảng hốt.
“Rion!”
“Rion!?”
Giọng của Takuma-san và Kurumi-san—không lẽ!?
Tôi lao về phía phòng bệnh.
Và thứ đập vào mắt tôi—là một cảnh tượng không thể tin nổi.
Người con gái mà họ nói rằng đã không còn hy vọng…
Rion—đang tự mình ngồi dậy trên giường.
“A… Nagi-kun?”
Giọng nói mà tôi tưởng sẽ không bao giờ còn được nghe nữa—
Rõ ràng, ấm áp, run rẩy—
Và nó khiến màng nhĩ tôi rung lên dữ dội.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
