Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web novel (Chương 61 ~ 90) - Chương 88: Mối liên kết không ngờ tới

Chương 88: Mối liên kết không ngờ tới

Enjoy!

--------------------------------------

Mối liên kết không ngờ tới

Dù đã chính thức hẹn hò với Rion, không có nghĩa là tôi sẽ dành toàn bộ thời gian sau giờ học cho cô ấy… Thế nhưng, điều khiến tôi khổ sở ở chỗ, trong thâm tâm lại luôn muốn được ở cạnh cô ấy mọi lúc mọi nơi.

“Sao thế?”

“Để xem nào… chắc lại đang nghĩ về công chúa chứ gì?”

“Trúng phóc.”

“Thấy chưa, bọn này hiểu cậu quá còn gì. Hai người đúng là ghê thật.”

Vừa bước ra khỏi cổng trường, đám bạn thân quen đã tụ lại quanh tôi.

Chỉ vì tôi im lặng suy nghĩ một chút mà đã bị đoán ngay là đang nghĩ về Rion… Haiz, mệt thật, nhưng vì bị nói trúng tim đen nên tôi chỉ còn biết gật đầu.

“Thì đương nhiên phải nghĩ đến bạn gái chứ.”

Đã vậy thì tôi thẳng thắn luôn.

Tôi đâu có chủ động khoe khoang gì, chính bọn họ đoán trúng còn gì… Ừ, chắc chắn là thế.

“Dù sao hai cậu cũng mới quen nhau thôi mà.”

“Xin lỗi nhé, người ở cạnh cậu lại là bọn này.”

“Nhưng mà… tớ cũng muốn một lần nói được câu như vậy.”

Akihiro và Takeshi cười cợt đầy thích thú, còn Wada-kun thì nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa pha chút khát khao.

“Wada-kun không có ai để ý à?”

“Nếu tớ có bạn gái chắc giáo rơi từ trên trời xuống mất.”

“…Bi quan vừa thôi.”

“Không phải bi quan đâu. Tớ chỉ thích đứng ở vị trí nhân vật phụ, lặng lẽ ngắm nhìn những cặp romcom thôi. Cậu – người bạn mà tớ thân được, với Tousaka-san – cô bạn thanh mai trúc mã… Nếu không gặp hai người, chắc tớ chẳng bao giờ được chứng kiến một bộ romcom ngoài đời thực thế này.”

“…Wada-kun, cậu đúng là khác người thật.”

“Khác người thì đã sao! Đây là phong cách sống của tớ!”

Wada-kun ưỡn ngực đầy tự hào.

Nghe vậy, tôi cũng hiểu cậu ấy không hẳn là tự ti. Cậu ấy thật sự chấp nhận vai trò “nhân vật phụ” ấy một cách vui vẻ.

Nhưng… dường như trong sâu thẳm, cậu ấy vẫn có chút mong mỏi.

“Nhưng mà… tớ vẫn muốn có bạn gái lắm chứ. Ít nhất một lần trong đời học sinh. Chỉ là… vì chưa từng trải qua nên chẳng biết phải cư xử thế nào.”

“Lúc này phải nhờ Nagisa-sensei rồi.”

“Đúng đó! Không chỉ Wada-kun đâu, tụi này cũng sẽ nhờ cậu tư vấn luôn!”

“Thế thì trước hết bọn này phải có bạn gái đã!”

“Có được mới hay!”

“Chuẩn luôn!”

“Ha ha ha!”

Tự dưng cười ầm lên làm tôi cũng giật mình.

Nhưng mà… vì tôi có bạn gái nên được phong làm “chuyên gia tư vấn” sao? Tôi cũng chỉ có thể kể lại trải nghiệm của mình thôi. Cách đối xử với một người con gái vốn dĩ chẳng có đáp án chuẩn mực nào cả.

…Dù vậy, nếu họ thật sự cần, tôi vẫn sẽ cố gắng trả lời theo cách của riêng mình.

“Vậy bọn tớ rẽ đây.”

“Mai gặp lại nhé~”

“Ừ.”

“Gặp lại sau!”

Đi thêm một đoạn, chỉ còn tôi và Wada-kun.

Chúng tôi chẳng có kế hoạch gì đặc biệt, chỉ là Wada-kun muốn ghé hiệu sách mua light novel, còn tôi cũng tiện thể tìm vài cuốn.

“Này này, Rokudou-kun có thích thể loại chuyển sinh không?”

“Chuyển sinh à… không ghét. Nói đúng hơn là cũng thích.”

“Thế à… Tớ mê lắm. Được chuyển sinh sang thế giới khác, có sức mạnh bá đạo, rồi được yêu mến khắp nơi! À mà… cũng muốn thử đứng ngoài quan sát một thế giới kiểu ‘ác nữ’ xem sao.”

Đúng là Wada-kun đậm chất otaku thật.

…Mà nói vậy chứ tôi trước kia cũng chẳng khác mấy.

“Wada-kun này, hôm nào tớ sang nhà chơi được không?”

“Ơ!? Tất nhiên rồi! Học sinh mà, ngoài học ra thì chơi với bạn bè mới là quan trọng nhất chứ!”

“Ha ha, cũng đúng.”

Nhìn Wada-kun háo hức nói về chuyển sinh, tôi chợt tự hỏi—

Nếu cậu ấy biết sự thật về tôi thì sẽ phản ứng thế nào?

Với tôi, thế giới này thực sự là kiếp sống thứ hai.

Chính tôi là người đã trải qua điều mà cậu ấy hằng ao ước—chuyển sinh.

Và cũng chính nhờ kiếp sống thứ hai này, tôi mới có thể nắm giữ những điều quý giá mà ở thế giới trước, tôi vĩnh viễn không thể chạm tới.

…Dù vậy, giờ nghĩ lại, tất cả cũng đã trở thành chuyện của quá khứ rồi.

“À này… nãy giờ giờ nghỉ trưa cậu đi đâu với Tousaka-san thế? Chuyện đó là sao vậy?”

“…À, cũng không phải chuyện phải giấu… có lẽ nói lúc nhóm Akihiro ở cùng cũng được.”

Dù sao, khi tới lúc bầu cử hội học sinh, tôi cũng muốn nhờ Wada-kun giúp đỡ. Tôi kể với cậu ấy về việc Rion đang nhắm tới vị trí hội trưởng, không biết liệu có đáp ứng được ánh mắt háo hức sáng rực của Wada-kun hay không.

Ngay lập tức… Wada-kun hít một hơi thật sâu, phấn khích đến mức mũi căng ra, rồi hét lên như trong manga:

“Tousaka-san làm hội trưởng, Rokudou-kun làm phó hội trưởng! Tớ nhất định phải được chứng kiến cảnh tượng đó! Theo tìm hiểu của tớ thì ở Joushou chưa có nữ sinh nào làm hội trưởng, và chưa từng có lớp hai nào đảm nhận… Ôi trời, có thể tớ sẽ được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này! Mà lại là hai cậu cơ, tớ sắp chết vì phấn khích mất rồi!!”

“Sao lại vậy chứ…”

Mà khoan, cậu ấy tìm hiểu mấy chuyện này từ đâu ra vậy? Thật sự tôi rất tò mò về nguồn tin của cậu ấy. Dẫu vậy, tôi vẫn cố trấn an Wada-kun.

“…À, vậy thôi, có lẽ khi tới bầu cử tớ sẽ nhờ cậu giúp đỡ. Khi đó—”

“Nhất định cứ giao cho tớ! Trời, vui quá đi mất!”

…Thật sự, cậu ấy phấn khích quá mức rồi.

Nhưng dù sao thì, sự nhiệt tình muốn hợp tác của Wada-kun cũng rất đáng quý… chắc tối nay tôi sẽ kể cho Rion nghe.

Và có lẽ chính vì Wada-kun vẫn còn hừng hực tinh thần, trước khi đi hiệu sách, chúng tôi lại vướng một rắc rối nho nhỏ.

“À… ừm…”

“….”

Trước mặt tôi, Wada-kun lúng túng đứng bần thần.

(…Rắc rối thật rồi đây.)

Trên đường đến hiệu sách, cậu ấy cứ nhìn tôi mà trò chuyện, thế rồi bất ngờ va phải một nhóm du côn.

“Haha, thằng này yếu đuối thật nhỉ.”

“Bảo vệ bạn mà tưởng ngầu lòi à?”

…Quá phiền phức.

Khoảng năm tên đang đứng trước mặt, dù Wada-kun va phải trước nhưng bọn chúng liền giáng một cú đá. Tôi lập tức đỡ cho cậu ấy và bị trúng một cú vào sườn, thở không ra hơi nên mới thành ra thế này.

“À, tôi xin lỗi rồi mà! Sao… sao…!!”

“Cái gì? Mày coi thường tao à?”

“Hức!?”

Wada-kun nước mắt lưng tròng, nhưng tuyệt nhiên không nhúc nhích.

Mà đám người này, dường như không nhận ra xung quanh có người nhìn, đang nổi bật quá. Có lẽ cảnh sát sẽ đến sớm thôi, nhưng cũng chưa chắc.

(…Hy vọng Rion không biết được chuyện này…)

Cô ấy chắc sẽ không giận, nhưng sẽ lo lắng thôi.

Khi tôi vừa thở dễ hơn đôi chút, bất ngờ có một người chen vào.

“Dừng tay ngay.”

Đó là giọng nói quen thuộc… không lẽ là người mà tôi từng gặp sao?

“C-cái… gì thế?”

Những tên du côn trước mặt bỗng sợ hãi lùi lại khi người đàn ông ấy xuất hiện. Người xuất hiện trước mặt tôi và Wada-kun… chính là người với vết sẹo trên mặt mà tôi từng gặp nhờ sự giới thiệu của Mana-san.

“…Onii-chan…?”

“…Ừ?”

Hả? Onii-chan…?”

Đó là lời thốt ra từ Wada-kun, còn tôi chắc chắn lúc đó trông chẳng khác gì một kẻ hết sức ngớ ngẩn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!