Chuyển Sinh Với Cheat Ngôn Ngữ Học - Cô Bé VTuber Cứu Cả Thế Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11297

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel - Chương 02: Lần đầu tiên đi học.

“Ah, đau đầu quá.”

Tôi mang cặp sách trên lưng và loạng choạng đi đến trường.

Đầu tôi giờ chẳng khác gì một đống hỗn độn.

Tôi chắc chắn rằng mình đã chết. Bản ngã của tôi từng là một người đàn ông.

Nhưng tôi không thể nhớ nổi tên của mình hay mình đến từ đâu. Trí nhớ của tôi cũng thiếu nhiều thứ khác.

Mặt khác, tôi có thể dễ dàng nhớ lại những ký ức lúc là con gái.

Tôi không thể nhớ cảm giác khi là một cô gái, nhưng tôi có thể nhớ cảm giác khi là một người đàn ông.

Cảm giác như là tôi đã mơ một giấc mơ dài vậy, dài tới mức không thể phân biệt nổi thực với ảo nữa.

Tôi chẳng hiểu tại sao mình lại ở trong tình trạng này.

Không lẽ tôi đã trở thành một hồn ma và chiếm hữu thân xác của cô bé này?

"Mà kệ đi, đó không phải vấn đề cần phải làm rõ ngay."

Tôi đeo tai nghe không dây và để nhạc phát.

Đây là danh sách các bài hát của VTuber.

"Ah, thật hạnh phúc làm sao. Ai mà tin được mình lại có thể xem VTuber lần nữa chứ. Miễn là vẫn có thể nghe nó, mình sẽ cân tất mấy chuyến tàu đông đúc vào buổi sáng, tăng ca vào ban đêm hay thậm chí là cái tình huống khó hiểu hiện tại!"

Tôi tiếp tục đi bộ khi đang nghịch cái điện thoại trên tay.

Mà tôi không ngờ rằng học sinh tiểu học cũng có điện thoại đấy.

Theo những gì tôi nhớ, chuyện này là để thuận tiện cho việc gọi phụ huynh.

"Với mình thì chuyện này thật tuyệt vời... Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt. Mấy cái video mình đã xem mất hết rồi, giờ đề xuất toàn mấy thứ gì đâu. Aaaaah! Quảng cáo! Mình không có đăng ký premium!"

Tôi vừa hét vừa cố sấp xếp lại ứng dụng “MyTube” của mình.

Vì không nhớ tên tài khoản mình từng dùng nên tôi phải đăng ký lại từ đầu. Rắc rối thật sự.

Tôi phải mua premium để có thể lấy lại quyền con người, quảng cáo khó chịu quá.

Nhưng tôi đang học tiểu học! Tôi không có thẻ tín dụng!

Chắc phải xin mẹ nạp chút tiền lì xì mới được.

"Nếu mình nhớ được tài khoản thì ngon rồi."

Tại sao ký ức của tôi lại mất chỗ này được chỗ kia thế này? Giờ tôi chỉ nhớ mỗi lúc mình sắp chết thôi.

Hình như cái này được gọi là mất trí nhớ phân ly thì phải?

Trong khi quay đi quay lại mấy dòng suy nghĩ như vậy, tôi tiếp tục di chuyển các ngón tay của mình với tốc độ cao.

Tôi vẫn đang cố sắp xếp lại các kênh đăng ký, mục yêu thích và trang đề xuất MyTube của mình.

Ngay lúc đó, một giọng nói vọng tới từ xa.

"Chào buổi sáng, Iroha-chan! Vừa đi vừa nghịch điện thoại nguy hiểm lắm đó ~" Một nữ sinh tiểu học chạy đến chỗ tôi và nói.

"Um,...? Ah, chào buổi sáng, Mai-chan.”

"Khoan, sao cậu lại dừng lại một khoảng lâu thế? Lúc nãy cậu quên mất mình là ai à?"

"Mình nhớ mà, mình nhớ mà. Nếu không nhầm thì cậu là cái người giỏi lộn nhào với xoay người phải không?"

"Nè! Mình có làm được vậy đâu! Mình là bạn thuở nhỏ của cậu đây, Mai! Đừng có mà quên!"

Mái tóc nâu bồng bềnh đó làm tôi liên tưởng đến một chú chó xù. Nó làm tôi muốn bảo vệ cậu ấy.

Mai bám lấy tôi với vẻ mặt ủ rũ.

Hm, dù chuyện này khá là bình thường với con gái, nhưng suy nghĩ của tôi lại khác, dù sao thì tôi cũng từng là nam, bản năng của một tên trai tân khiến tôi muốn giữ khoảng cách với gái, đấy là vấn đề muôn thuở rồi.

“Cứ gọi là Mai như thường lệ đi~!”

“Ồ, xin lỗi, Mai.”

"Vào trường nhanh lên nào, mọi người đều ở đây cả rồi."

Sau khi được nhắc, tôi nhìn ra sau lưng mình. Ở đó có một cô bé còn nhỏ hơn cả Mai, tên là Hinofumi.

"Huh? Chuyện gì đã xảy ra với mấy lá cờ rồi ~? Mà hôm nay Iroha-chan trực phải không?”

“Cờ?”

"Sao mặt cậu lại đờ ra vậy? Mai và những người khác đã học lớp sáu rồi phải không? Cậu là người lớn nhất, nên lo mà làm đi!"

"Ahh, lá cờ là thứ đó…”

Tôi lục lọi ký ức của mình và nhận ra.

Chà, tôi quên béng mất chuyện này. Những người khóa trên phải cầm một lá cờ vàng và dắt những người khóa dưới đi học thành từng nhóm.

"Không phải cứ 'ah' là được đâu!"

"Mình quên mất, mà thôi kệ đi, cứ vào như thường thôi."

“Hả~! Nhưng, Iroha-chan, thầy cô sẽ giận đấy!"

“Không sao đâu, không sao đâu mà.”

Mai rón rén đi theo tôi với vẻ mặt kinh hoàng như thể cậu ấy đã phạm phải một tội ác khủng khiếp nào đó.

Tôi mỉm cười khi nhìn cái vẻ mặt đáng yêu đó.

Tôi hiểu mà, lúc nhỏ thì chỉ một tội nhỏ thôi cũng được tính là sai lầm lớn, nhưng nếu muốn trở thành người lớn thì phải tự vạch ra ranh giới giữa những thứ có thể cho qua và những thứ không thể đụng vào.

Tuy nhiên, trên đời làm gì có thứ lỗi lầm không thể sửa chữa.

Tôi, với kinh nghiệm chết đi sống lại một lần sẵn sàng ra mặt kiểm chứng điều đó.

"......"

"Cậu hôm nay trông lạ lắm Iroha-chan. Chẳng lẽ..."

Một cái nhìn tò mò đang soi thẳng vào tim tôi.

Trẻ em đúng là có nhận thức khác với người lớn, người bình thường không ai thèm tin chuyện có một tên otaku 30 tuổi trong thân xác của một bé gái cả, nhưng còn một đứa nhóc thì sao?

Mai ghé miệng vào tai tôi và thì thầm.

"Chẳng lẽ nào cậu bị táo bón? Em gái tớ có vẻ mặt y hệt vậy khi em ấy mãi không ra khỏi phòng vệ sinh."

"......"

"Nếu cậu cảm thấy không ổn thì có thể nói với mình. Không sao đâu."

Trẻ nhỏ không có nhận thức đặc biệt gì cả, chúng chỉ ngu thôi.

***

Đúng là tiểu học có khác, các buổi học thật đơn giản.

Môn thể dục là khó nhất, và bữa trưa là thời gian thú vị nhất. Với đống ấn tượng đó, tôi có thể tự nhận rằng mình là một học sinh tiểu học bình thường.

"Sao chúng ta còn chưa được về nhà nữa?"

"Giờ là lúc để tổ chức nhóm đi về nhà mà? Sao giáo viên vẫn chưa tới?"

Một lúc sau, cuối cùng giáo viên chủ nhiệm cũng xuất hiện.

"Hôm nay chúng ta sẽ chuyển sang cơ cấu nhóm khác. Mọi người nhanh xếp hàng ở sân trường theo từng nhóm nhé. Gần đây có vài người khả nghi lảng vảng xung quanh đây, nên các em đừng đi về một mình."

Và đó là lý do cho việc này.

Thế giới thật nguy hiểm, và tôi không thích điều đó.

***

Ngày hôm sau, tôi mang theo cả hai lá cờ mình có và trả một cái lại cho trường.

Lúc về nhà, tôi cầm theo lá cờ trên tay và dẫn đầu nhóm.

"Không biết đi về như này có ổn không nữa, người xấu chắc sẽ không xuất hiện đâu, phải không?"

"Đừng lo lắng quá như thế, nếu bọ người xấu thực sự ra mặt thì ta chỉ cần kéo còi và hét lên thôi. Mai sẽ lo chuyện đó nếu nó thực sự xảy ra."

"Mai không có khỏe thế đâu!"

Dù sao thì cơ hội để gặp phải một tên khả nghi khá là mong manh.

Cảnh sát hay tuần tra khu vực này, và họ sẽ tìm thấy tôi nhanh thôi, nên không có gì phải sợ cả. Đúng lúc đó, một bóng đen tự nhiên đổ xuống trước mặt tôi.

<Cô bé à, tôi có thể nói vài lời được không? Nếu được thì tôi muốn mượn điện thoại của em, ùm... em có biết điện thoại là gì không? Điện thoại ấy.>

<?>

Tôi ngước lên nhìn người đó. Đù, anh ta cao thật.

Cao tới mức tôi không thể nhìn thấy mặt anh ta, vì lưng anh ta đã che hết ánh sáng luôn rồi. Nhìn cứ như một vị thánh vậy.

Tôi đã hoảng hốt đôi chút nhưng lại đổi ý khi nghe thấy giọng anh. Anh ấy thực sự đang gặp rắc rối.

<Well, is something wrong?> (Có chuyện gì sao?)

<Ồ, cô bé hiểu tôi đang nói gì à? Mà em hỏi có chuyện gì là sao? Rõ ràng ý tôi muốn nói là muốn có một cuộc điện thoại mà thôi, gọi điện ấy!>

<Gọi điện thì biết rồi, nhưng còn chi tiết vụ việc thì sao? Rốt cuộc thì tại sao anh lại cần gọi điện?>

<Oh, phải rồi, tôi bị lạc mất bạn và rơi mất cả điện thoại. Khi đang lọ mọ đi tìm nó thì tôi xém nữa bị cảnh sát bắt dù chẳng làm gì sai, nên tôi phải chạy đi chạy lại nãy giờ.>

<Vậy nên anh cần gọi cho bạn mình, phải không?>

<Đúng vậy đó.>

<Hiểu rồi, em sẽ đến đồn cảnh sát với anh, lúc đó chúng ta sẽ hỏi tìm chiếc điện thoại. Dù sao thì ta cũng phải gạt bỏ sự hiểu lầm này đi. Đừng lo, em sẽ giúp anh giải thích mọi thứ.>

<Thật sao? Cảm ơn em rất nhiều! Em đúng là thiên thần của tôi!>

Dù vậy, để tránh bị hiểu lầm lần nữa, tôi quyết định sẽ đi chệch khỏi lộ trình xung quanh trường.

Lúc chuẩn bị đi, tôi nhận thấy gấu váy mình bị giật mạnh.

Và người đang làm điều đó là Mai với hàm răng đang va vào nhau lập cập.

“Iroha-chan, không sao chứ? Anh ta không đáng nghi sao?"

"Huh? Anh ấy mới nói rồi mà? Chỉ là hiểu lầm thôi, và vì anh ấy có vẻ như đang gặp rắc rối nên mình sẽ đưa anh ấy đến đồn cảnh sát."

"Iroha-chan, cậu hiểu anh ta nói gì sao?"

"Heh? Không hẳn, ít nhất thì mình biết anh ta làm mất cái điện thoại."

Cậu ấy không hiểu chữ 'điện thoại' à? Chẳng lẽ tôi phải nói thẳng là “smartphone” cậu ta mới hiểu?

"Không, không phải chuyện đó. Anh ta rõ ràng là người nước ngoài mà, phải không?”

"Huh?"

Có lẽ vì đã yên tâm hơn khi nói chuyện với tôi, người đàn ông kia ngẩng mặt lên, để lộ một khuôn mặt phương tây không lẫn vào đâu được.

<Hmm? Có chuyện gì vậy?>

<Không có gì đâu.>

Khoan... tôi vừa mới nói 'It’s nothing' đúng không? Thật luôn?

Bằng một cách thần kỳ nào đó (lần nữa), tôi đã có thể hiểu và nói tiếng Anh như thể đó là tiếng Nhật.

Tham gia Hako Discord tại

Theo dõi Fanpage