Chuyển sinh vào một bộ manga bị hủy bỏ giữa chừng, tôi cho nữ phụ bất hạnh vài lời khuyên, ai ngờ cô ấy lại thức tỉnh, hóa thành mỹ thiếu nữ xinh đẹp tuyệt thế, rồi cứ thế mà bám lấy tôi không rời khiến nam chính bắt đầu hoảng loạn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2484

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

WN - Chương 79 - Trông như đang ngoại tình nhỉ?

Chương 79 - Trông như đang ngoại tình nhỉ?

「Ể. Ra giữa sân luôn à, trời nắng vậy mà cậu không thấy nóng sao? Tớ không muốn bị rám nắng đâu?」

Chỉ là tôi đề xuất ăn trưa ở sân trong như mọi khi thôi mà đã bị nói vậy.

Thế thì ngay từ đầu nói thẳng ra luôn đi chứ. Tôi cảm thấy việc bắt tôi phải nghĩ ra làm gì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

…Hay là cô ta có sở thích phủ định lời tôi nói nhỉ, chắc chỉ là kiểu “gu” như vậy thôi.

Nghe nói Minai-san khá thích bị đối xử cực đoan nữa. Từ sau chuyện đó, tôi đã cố cư xử nhẹ nhàng hơn theo lý trí thay vì cảm xúc. Dù mục tiêu là không muốn làm cô ta vui, nhưng dạo gần đây tôi lại bị cái tính hỗn láo của cô ta xoay vòng.

「Hay là ăn luôn trong lớp A đi?」

「Tớ sẽ rất khó xử đấy」

「Còn tớ với Fuuko thì là lớp mình nên không sao」

「T-tớ cũng thấy khó xử mà…」

「Fuuko này, cậu thì nên cố hòa nhập với lớp đi chứ. Đây này, có cả Sato ở đây nữa, chẳng phải vừa hay sao?」

「…Cũng đúng! Nếu có Sato-kun thì vậy cũng được」

Giá mà cô ấy nghĩ luôn xem tôi có ổn không thì tôi sẽ vui hơn.

Tất nhiên, được ở cùng Mogami-san thì tôi rất vui. Với lại, nói gì thì nói, tôi cũng không cần phải quá để ý Minai-san nên cũng không thấy khó xử khi ở cùng. Nhưng với tư cách là người thuộc lớp khác, cảm giác như mình đang xâm nhập vào một cộng đồng bên ngoài thì vẫn khó mà xóa bỏ.

Còn nói thẳng ra thì, lớp A là lớp của Sanada.

Nếu tên đó có mặt trong lớp thì sao đây. Tôi nghĩ đến khả năng sẽ có chuyện rắc rối xảy ra nên thấy hơi phiền… nhưng cuối cùng vẫn bị Minai-san ép, và quyết định ăn ở lớp A.

Thực lòng thì tôi không hứng thú lắm.

Nhưng hôm nay may mắn là không thấy bóng dáng Sanada.

「Are, Saiga đâu mất rồi」

「…Không có ở đây. Tuyệt♪」

Có vẻ Mogami-san cũng để ý đến chuyện đó. Cô ấy còn tỏ ra vui khi không thấy hắn.

Nghĩ vậy thì cũng thấy tội cho Sanada… nhưng thôi, chắc tôi nghĩ nhiều. Chuyện của hắn không quan trọng.

「Này, đồ u ám. Saiga đi đâu rồi hả?」

「Phụt. M-Misuzu-chan, tớ đang ngủ mà, đừng đánh thức tớ đột ngột chứ…」

Người bị Minai-san khều dậy rồi ngẩng đầu lên là Negura Iino-san.

Tôi cũng đã nhận ra cô ấy từ nãy, nhưng vì cô ấy đang úp mặt xuống bàn nên định để yên… vậy mà Minai-san lại không chút do dự đánh thức.

「Cậu ngủ cả trong giờ học rồi thì giờ thức một chút có sao đâu. Nhưng mà, Saiga đâu rồi?」

「…Không biết. Saiga-chan đâu có lý do gì phải nói cho tớ biết cậu ấy đi đâu đâu. Fuhihi」

「Vậy à. Thế thôi. Cứ nằm đó mà ngủ một cách thảm hại đi」

「Ừm. Ngủ ngon… nhớ bỏ chất hút ẩm vào quan tài nhé」

Nói xong, Negura-san lại úp mặt xuống bàn mà ngủ tiếp.

Vẫn chết với tư cách một nữ chính như mọi khi. Ngủ ngon nhé.

「Hôm nay Negura-san trông vẫn có vẻ không khỏe nhỉ」

「Lúc nào chẳng thế. Tớ chưa bao giờ thấy con u ám này tràn đầy năng lượng cả」

「N-nhưng mà… lúc ở cùng Oze-san thì cậu ấy hoạt bát hơn một chút mà?」

「Nói mới nhớ, “tiểu thư” đang bị cảm nhỉ… thật là, có chút động lực nào không vậy?」

À, giờ mới nhớ ra là không thấy cô gái tóc xoăn ấy ở đây.

Thì ra Oze-san nghỉ học vì bị cảm. Mà cách gọi “tiểu thư” này nghe cứ như con gái của tổ chức xã hội đen vậy, có ổn không nhỉ. Tôi thấy không ổn lắm đâu.

「Hà. Kể mà có Saiga ở đây chắc sẽ vui hơn nhỉ」

Đúng như tôi nghĩ.

Có lẽ Minai-san định để tôi chạm mặt với tên đó.

May mà mọi chuyện không diễn ra theo ý đồ của cô ta, nhưng khi tôi vừa kịp thở phào thì.

「Xin lỗi nhé. Cho tớ đi qua được không?」

Chắc vì tôi đứng gần cửa lớp.

Một nữ sinh từ phía sau lên tiếng, nên tôi vội vàng tránh sang một bên.

「Xin lỗi. Mời cậu…」

Vừa xin lỗi, tôi vừa nhìn về phía người đó.

Ngay khoảnh khắc ấy, tôi suýt nữa thì hoảng hốt. Dù cố gắng kiềm chế để không lộ ra trên mặt, nhưng vì đã lỡ phát ra tiếng rồi nên coi như muộn.

「Cảm ơn… ơ?」

Người đứng sau tôi là một cô gái có mái tóc bạc.

Là Himuro Hinata.

(Nguy rồi. Bị lộ sao…?)

Ít nhất thì mỗi lần gặp ở bờ sông, tôi đều đeo kính râm.

Tóc cũng vuốt ngược ra sau, tạo cho cô ấy ấn tượng khác hẳn bình thường.

Nhưng giọng nói thì không đổi, chiều cao và vóc dáng cũng vậy.

「Hửm~?」

Có lẽ vì nghe giọng tôi mà thấy gì đó không ổn.

Himuro-san lại chăm chú nhìn thẳng vào mặt tôi.

「Này, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi à?」

「…」

Giờ phải làm sao?

Dù chưa hoàn toàn nhận ra, nhưng cô ấy cũng không coi tôi là người xa lạ.

Himuro-san nheo mắt quan sát tôi.

Tôi không muốn bị lộ thân phận.

Lý do là… tôi không muốn cô ấy nghi ngờ những chuyện kỳ quái.

「…Sato-kun?」

Thấy tôi lúng túng, Mogami-san dường như cũng nhận ra điều gì đó.

Cô ấy nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

T-tình huống này… không ổn rồi.

Cứ như sắp bị phát hiện ngoại tình vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!