Chương 44 - Tiến về Tổng Bộ Giáo Hội
Sau khi được chữa trị, Nguyệt Hoa Phong Vân đứng dậy, cử động chân tay. Lạc Vũ Tích biết hình tượng của mình giờ đã nát bươm như tương bần. Thủ phạm chính, Tiểu Vân, đang hóng hớt drama với vẻ thích thú, thậm chí còn bắt chước động tác của mèo.
"Meo, meo~ Chị gái ơi, em dễ thương không nè~? Chị có muốn xoa bụng em không~?"
Lạc Vũ Tích tức muốn xì khói. Nếu không phải có mặt Nguyệt Hoa Phong Vân ở đây, cô đã lôi Tiểu Vân ra phát cho mấy cái vào mông nữa rồi.
Trong khi Lạc Vũ Tích đang vắt óc nghĩ lời giải thích, một nhóm ma sơ bước vào. Nguyệt Hoa Phong Vân nhìn họ mà chẳng buồn mở miệng. Lạc Vũ Tích nhận thấy trang phục của họ khác hẳn bộ đồ đen trắng truyền thống của cô. Họ mặc một đồ đồng phục trắng toát.
"Ma sơ Trừng Phạt Bình Nguyệt (Ping Yue), kính chào Giám mục..."
"Các cô chậm quá đấy. Cứ đà này thì Phù Thủy chạy mất dép rồi."
Nguyệt Hoa Phong Vân lạnh lùng. Bình Nguyệt chỉ gật đầu rồi đi về phía khối băng đang phong ấn Herolise. Nghe cái tên này, Lạc Vũ Tích sực nhớ ra một chuyện quan trọng: trong game, chính Bình Nguyệt là người đã phát hiện ra nhân vật chính có sự bảo hộ của Nữ thần trong lúc đi tuần tra và đưa cô ấy về Giáo Hội.
"Nếu mình hỏi cô ta, mình có thể gặp được nhân vật chính! Sau đó mình có thể đùn đẩy hết mấy rắc rối Phù Thủy này cho cổ, còn mình thì kê cao gối ngủ rồi!"
Lạc Vũ Tích định tiến lại gần Bình Nguyệt thì bị Nguyệt Hoa Phong Vân chống hông chặn đường.
"Này, định làm gì đấy?"
"Tôi... tôi muốn hỏi cô ma sơ kia chút chuyện..."
"Hỏi cái gì? Đồ đạc dọn xong rồi, đi thôi. Ở đây để họ lo..."
Nguyệt Hoa Phong Vân nắm cổ tay Lạc Vũ Tích, rõ ràng là không muốn cô nói chuyện với Bình Nguyệt, hay bất kỳ ma sơ nào khác. Lạc Vũ Tích nhìn bả đầy khó hiểu. Chỉ hỏi một câu thôi mà, sao phải vội vã về Tổng bộ thế?
"Chỉ một câu thôi, rồi tôi đi ngay! Này! Giám mục, đừng có đẩy chứ..."
Chưa kịp nói hết câu, Lạc Vũ Tích đã bị gói gọn và ném lên xe ngựa đi tới ga tàu ma pháp. Tiểu Vân thấy vui cũng nhảy tót lên theo. Tiểu Vũ ngoan ngoãn hơn, chỉ gật đầu chào Nguyệt Hoa Phong Vân rồi leo lên xe.
"Đến ga ma pháp, đi Tuyến 14, nó chạy thẳng đến Apal. Tổng bộ Giáo Hội ở đó. Cứ đọc tên cô là được."
"Nhưng tôi còn chưa hỏi xong mà...!"
"Hỏi làm gì? Khi cô về thì mọi thứ vẫn y nguyên thôi, đừng lo..."
"Ý tôi không phải thế!"
Lạc Vũ Tích nhoài người ra khỏi xe ngựa, nhưng không kịp hỏi về nhân vật chính nữa. Nếu cốt truyện cơ bản không thay đổi thì nhân vật chính chắc đang làm ma sơ tập sự ở Tổng bộ.
"Vậy thì mình có thể bám càng cổ! Với kiến thức game của mình và hào quang nhân vật chính của cổ, thu phục mấy mụ Phù Thủy kia dễ như ăn kẹo~"
Lạc Vũ Tích suýt cười thành tiếng. Game có nhắc đến khả năng thu hút người khác bẩm sinh của nhân vật chính. Cổ có thể lập dàn harem Phù Thủy của riêng mình, còn Lạc Vũ Tích thì đi tìm chân ái đời mình. Một kế hoạch hoàn hảo! Tiểu Vân thấy nụ cười nham hiểm của Lạc Vũ Tích liền huých tay Tiểu Vũ.
"Này~ Tiểu Vũ, em có nghĩ bà chị mình bị đánh trúng đầu nên hâm dở rồi không?"
"Em... em không nghĩ vậy đâu. Chắc chị ấy đang nghĩ đến chuyện gì vui thôi..."
Khi chiếc xe ngựa chở Lạc Vũ Tích đi khuất, Nguyệt Hoa Phong Vân nhìn Lâm Gian, rồi nhìn sang Bình Nguyệt, người vừa vẽ xong ma pháp trận trên mặt đất.
"Một Phù Thủy còn sống sao? Tuyệt vời~~"
Bình Nguyệt nhìn khối băng phong ấn Herolise, thái độ khác hẳn vẻ điềm tĩnh ban nãy. Nguyệt Hoa Phong Vân nhìn cô ta lôi ra những dụng cụ giam giữ hạng nặng từ trong túi, ma pháp trận dưới chân Herolise sáng lên, băng bắt đầu tan chảy.
"Lại thêm một vật mẫu thí nghiệm. Hỡi Nữ thần vĩ đại, con sẽ tiến gần hơn đến Người~"
Bình Nguyệt nhìn Herolise đầy phấn khích. Phù Thủy mà ai cũng khiếp sợ, trong mắt cô ta chỉ là vật thí nghiệm. Nguyệt Hoa Phong Vân huých tay Lâm Gian đang mặt lạnh tanh, thì thầm:
"Ma sơ Trừng Phạt của cô ai cũng thế này à...?"
"Không, cô ấy cá biệt..."
…
Đứng trên đỉnh tháp cao, Alice dõi theo chiếc xe ngựa đang rời đi, đôi mắt đỏ rực lóe sáng. Cô cảm thấy răng nanh dài ra, khuôn mặt ửng hồng vì phấn khích, như thể vừa ngửi thấy mùi rượu vang thượng hạng.
"Thời kỳ thèm máu của mình lại sắp đến rồi. Đang định lẻn qua đó tối nay, mà bỏ trốn là không ngoan đâu nha~"
Alice nheo mắt nhìn theo chiếc xe ngựa, rồi tan biến vào bóng tối. Trong một căn phòng rộng lớn, cô bước ra từ bóng tối. Đám người hầu thấy cô cũng chẳng lấy làm lạ.
"Người đâu, đặt vé đi Apal cho ta. Ta phải có mặt ở đó vào ngày mai..."
"Em không được đi đâu hết, em gái... của chị..."
Alice trừng mắt nhìn Isabelle, người chị gái trên danh nghĩa, vừa lao tới kiểm tra cơ thể cô. Isabelle xem xét Alice kỹ lưỡng, thấy vết đỏ nhẹ trên tay do tiếp xúc ánh nắng, liền ra lệnh cho người hầu mang thuốc tới ngay.
"Thiệt tình, đã bảo đừng có chạy lung tung rồi mà, bên ngoài nguy hiểm lắm~"
"Cút ra, tôi không cần sự quan tâm giả tạo của cô. Vết thương cỏn con này vài giây là lành."
Isabelle không hề nao núng trước sự lạnh lùng của Alice, đón lấy băng gạc và thuốc mỡ từ người hầu, cẩn thận bôi lên tay Alice. Alice cũng không rụt tay lại.
"Cái băng gạc xấu xí, không cần thiết..."
Alice xé toạc băng gạc ném xuống đất, dẫm đạp lên như rác rưởi. Isabelle thấy sự chán ghét của cô, nắm lấy tay Alice. Là con lai, dù có điểm yếu nhưng khả năng hồi phục của Alice cũng rất mạnh.
"Lành rồi nè, tốt quá. Không để lại sẹo nữa..."
"Ai cho phép cô chạm vào tôi?!"
"Ui da!"
Alice đẩy Isabelle ngã xuống đất không thương tiếc. Dù không dùng nhiều lực, nhưng sức mạnh của bán ma cà rồng vẫn ăn đứt người thường. Alice liếc nhìn bức ảnh một người phụ nữ giống cô như đúc, mái tóc trắng và đôi mắt đỏ, rồi cảm thấy nhói đau trong tim.
"Nếu không phải vì Mẹ, thì cô chỉ là con ăn mày ngoài đường..."
"Tiểu thư Lilith..."
"Câm mồm, cấm ngươi nhắc tên bà ấy!!"
Isabelle, một con người, sao có thể là chị gái của Alice. Người thân duy nhất của Alice, mẹ cô - Lilith, đã bị trọng thương khi bảo vệ đứa trẻ ăn mày nhặt được ngoài đường này trong cuộc giao tranh giữa Phù Thủy và Giáo Hội, đến mức thi thể cũng không còn nguyên vẹn.
"Lý do duy nhất tôi chưa giết cô là vì mạng sống của cô thuộc về Mẹ tôi. Cô không có quyền chết..."
"Chị... chị hiểu rồi. Chị sẽ mãi mãi là nô lệ của Tiểu thư Lilith~"
Isabelle không hề oán giận sự cay nghiệt của Alice, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm. Dù là do tội lỗi hay bản chất, việc bị Alice căm ghét lại mang đến cho cô một khoái cảm kỳ lạ.
"Tôi sẽ đi Apal. Có người tôi muốn gặp..."
"Không được! Em sắp thức tỉnh hoàn toàn rồi! Đến Tổng bộ Giáo Hội là tự sát đấy!"
Isabelle, người luôn chiều chuộng Alice vô điều kiện, giờ phản đối kịch liệt. Lời dặn dò của Lilith, nhờ cô chăm sóc Alice, văng vẳng bên tai. Cô không thể để Alice dấn thân vào nguy hiểm.
"Chị sẽ đồng ý mọi thứ, bất cứ điều gì, nhưng chuyện này thì không!"
"Tôi chỉ thông báo thôi, không phải xin phép..."
Alice nhấp một ngụm rượu vang. Isabelle nhìn cô lo lắng. Hồi nhỏ, khi được Lilith nhặt về, cô đã bị mê hoặc bởi vẻ cao quý của bà. Giờ đây, con gái của Lilith sắp gặp nguy hiểm. Isabelle chỉ muốn xích cô lại trong căn phòng này.
"Làm ơn đừng rời bỏ chị, Alice... Chị cầu xin em đấy..."
"Hừ, nếu không phải vì Mẹ, cô còn chẳng có tư cách gọi mình là chị tôi. Cô nghĩ mình có quyền ra lệnh cho tôi sao...?"
Alice tan biến vào bóng tối. Isabelle nhìn bức ảnh Lilith trên tường, hình ảnh bà chồng chéo lên hình ảnh Alice.
"Có lẽ điều này là sai trái. Liệu tình cảm của mình dành cho Tiểu thư Lilith cũng là tạp niệm sao...?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
