Chuyển sinh thành đệ thất hoàng tử, tôi thong thả chinh phục ma thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1405

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1868

Vol 8 - Chương 209: Người thay thế cho chị là…

“Chị Saria ơi! Chị ở đâu thế—?”

Thế là tôi bắt đầu lùng sục khắp lâu đài để tìm Saria… nhưng chẳng thấy đâu cả.

Bình thường thì chị ấy hay ngồi đâu đó đàn hát, nhưng hôm nay lại biệt tăm.

Chẳng lẽ đang ngủ?

“Ngài Lloyd, bên kia kìa! Trên đỉnh tháp!”

Làm theo lời Jihriel, tôi ngẩng đầu nhìn lên.

Quả thật, Saria đang đứng bên cửa sổ cao, ánh mắt đượm buồn nhìn xuống phía dưới.

“Này… trông có gì đó không ổn thì phải!?”

“Chẳng phải cô ấy trông như sắp nhảy xuống đó sao!?”

Đúng như hai người kia nói, Saria đang nghiêng người ra ngoài cửa sổ.

Nếu cứ thế này thì kiểu gì cũng ngã xuống mất.

Nguy rồi!

“Kuh!”

Tôi lập tức niệm “Phi Tường” và lao về phía Saria.

Kịp thời đỡ lấy cơ thể đang chới với mất thăng bằng của chị ấy, tôi đáp xuống bậu cửa sổ an toàn.

Phù… may quá, vừa kịp lúc.

“… Làm chị hết hồn. Em làm cái gì vậy, Lloyd? Nguy hiểm lắm đấy.”

“Ờ…”

Cứu người xong lại bị mắng, thật là bất công.

“Không, tại thấy chị Saria sắp ngã nên em…”

“Chị mà làm chuyện đó sao? Đừng đùa.”

“… Chị nói cũng đúng.”

Nghĩ kỹ lại, Saria mà tôi biết thì chẳng bao giờ làm chuyện dại dột như vậy.

Chắc là mải mê đuổi theo con bướm nào đó rồi vô tình trèo lên cửa sổ thôi.

“… Em vừa nghĩ cái gì rất xúc phạm đúng không?”

“Ờ… chắc chị tưởng tượng thôi. Ahaha…”

Tôi cười trừ để che giấu, còn Saria thì khẽ thở dài.

“… Không, biết đâu em đoán đúng thật. Chị không nghĩ mình cố tình, nhưng có lẽ chị đã định nhảy xuống…”

“Ý chị là sao?”

“Chị… không thể chơi nhạc cụ nữa.”

Gương mặt Saria lúc này mang một vẻ buồn bã chưa từng thấy.

Trong ánh mắt ấy, tôi nhận ra chị ấy hoàn toàn nghiêm túc.

“K-không thể nào!? Saria-tan được ca ngợi là ‘giai điệu của thần’ lại không thể chơi nhạc cụ!? Chuyện đó là không thể! Không được phép tồn tại! Tôi không tin! Đây là lời dối trá!”

Jihriel gần như phát điên.

“… Để thằng thiên thần ngốc đó qua một bên, nếu lời cô ấy là thật thì đúng là đáng lo. Cô ấy đã dành cả đời cho âm nhạc, giờ mất nó thì… muốn tìm đến cái chết cũng chẳng lạ.”

“Trời ạ, vậy là bản nhạc ta vừa vất vả sáng tác coi như bỏ đi sao…”

Công sức khổ luyện mấy ngày trời mà không ai chơi được thì đúng là tai họa.

Thay thế cho Saria thì không dễ đâu.

Phải tìm cách xử lý ngay…

Grimo nhìn tôi kiểu “Ngài đúng là hết thuốc chữa”, nhưng thôi, tôi quen rồi.

“Chị thật sự không thể chơi được nữa sao?”

“Ừ. Mỗi khi định diễn, ngón tay chị không chịu nghe lời… chắc là chấn thương tâm lý.”

Saria cau mày, khẽ đặt tay lên phím đàn… nhưng chỉ dừng ở đó.

Ngón tay run rẩy lơ lửng trên không một lúc, rồi buông xuống.

Không thể tin nổi.

Saria từng được gọi là “đứa con của âm nhạc” giờ lại bất lực trước cây đàn piano.

Nhưng thực tế thì… chị ấy thật sự không thể chơi được nữa.

“… Sau buổi biểu diễn hôm đó, tự nhiên chị mất khả năng. Chị đã cố gắng nhưng vẫn vô ích.”

“Hôm đó… là Lễ hội chào đón Thánh Vương sao?”

Saria khẽ gật đầu.

Nghĩ lại, lúc chuẩn bị cho lễ hội, chị ấy cũng đã có gì đó lạ lạ.

“Ngài Lloyd không thể giúp được sao?”

“Đúng vậy! Ngài Lloyd có thể dùng ma thuật chứ!?”

“Ừm…”

Nếu là vết thương tâm hồn thì có thể dùng ma thuật hệ tinh thần để chữa, nhưng loại ma thuẩ này rất nguy hiểm.

Chỉ cần hiểu sai tâm trạng đối phương là phản tác dụng ngay.

Mà tôi thì… vốn chẳng giỏi đoán ý người khác.

Nếu làm sai, có khi chị ấy sẽ không bao giờ chạm vào đàn nữa.

Nhìn gương mặt buồn bã của Saria, tôi không biết phải nói gì.

Giữa lúc bầu không khí đang nặng nề, bỗng có tiếng người vang lên.

“Ô hô, làm phiền giữa lúc mọi người bận rộn nhé.”

Quay lại nhìn ra hành lang, tôi thấy Thánh Vương đang tựa người vào cánh cửa vừa mở.

“Th… Thánh Vương!? Ngài chui ra đó từ bao giờ vậy!?”

“Là ngươi! Tất cả là lỗi của ngươi! Ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”

Jihriel gào lên và định lao tới.

Tôi cũng bất ngờ.

Tưởng đâu ông ta đã rời đi, hóa ra lại quay lại… chắc là để kết liễu Beal?

Nhưng sao lại chọn đúng lúc này…?

Thánh Vương thì chỉ cười tươi, chẳng thèm để tâm.

“Này, đừng nhìn ta như kẻ xấu chứ. Ánh mắt dữ dằn quá làm ta sợ đấy. Ta là người yêu hòa bình chính hiệu mà.”

“Ngài tới để kết liễu Beal đúng không…?”

“Không. Ta không đến vì Ma Vương, cũng chẳng phải vì cậu.”

“Hả? Vậy là vì ai?”

“Vì cô bé đeo kính xinh xắn kia kìa.”

Ánh mắt Thánh Vương hướng thẳng về Saria.

Không để chị ấy kịp phản ứng, ông ta tiếp tục:

“Cô không chơi nhạc được nữa đúng không? Có lẽ là lỗi của ta. Ta đến để xin lỗi.”

“… Ý ngài là chuyện này là do ngài gây ra?”

“Đúng vậy. Âm thanh từ bản nhạc ta chơi hôm đó đã xuyên qua không gian mà chạm tới cô. Bản ma khúc ‘Khúc ca hòa bình’ của ta có tác dụng bẻ gãy ý chí chiến đấu. Ta nghĩ ở không gian khác thì sẽ ổn… ai ngờ tài năng của cô lại ‘bắt sóng’ được.”

Saria vẫn chưa hiểu hết, nhưng tôi, người có mặt hôm đó thì rõ.

Bản ma khúc ấy đủ sức quật ngã cả Ma Vương Beal đầy hiếu chiến, nên việc nó vô tình ảnh hưởng đến Saria cũng chẳng lạ.

Nghĩ lại, tôi từng cảm nhận trong âm nhạc của Saria một ý chí mãnh liệt, gần như là chiến ý.

Có lẽ vì vậy mà chị ấy luôn cố kéo tôi vào âm nhạc, không chừng là để tìm một đối thủ xứng tầm.

Escher thì chỉ đơn giản là yêu ca hát, nên không hợp để chị ấy ganh đua.

“Bình thường ta vẫn cẩn thận, nhưng hôm đó là tình huống khẩn cấp. Xin lỗi nhé~”

“Tôi chẳng quan tâm mấy thứ đó.”

Saria dứt khoát nói, rồi bất ngờ túm lấy cổ áo Thánh Vương, kéo mạnh về phía mình.

“Trả lại cho tôi… ngay lập tức.”

“…Cái đó thì không thể. Ít nhất là không phải trong vài ngày tới đâu. Sức mạnh này không toàn năng như cô nghĩ. Nếu có hy vọng thì chỉ là tìm một động lực khác thôi… rồi sớm muộn gì cũng sẽ hồi phục. Dù gì thì, không chơi nhạc cũng đâu phải chết, tạm nghỉ một thời gian cũng—”

“Tôi không muốn nghe ngụy biện.”

Cô lại kéo mạnh cổ áo hắn, lôi sát vào mình.

Ánh mắt tĩnh lặng nhưng rực lửa, khiến cả không khí cũng như nghẹn lại.

“Ô hô… Saria-tan đang cực kỳ nổi giận đây… Nhưng chẳng phải Thánh Vương đã bẻ gãy ý chí chiến đấu của cô ấy rồi sao?”

“Có khi… bẻ gãy rồi mà vẫn thế đấy. Tình yêu với âm nhạc của cô ấy còn lớn hơn cả tinh thần chiến đấu. Đúng là khủng khiếp.”

Saria đã sống cùng âm nhạc từ khi tôi còn nhỏ xíu, nên việc cô sở hữu ý chí mạnh mẽ đến mức phi thường cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng… tôi cảm giác không chỉ có vậy.

“Nếu chỉ mình tôi không chơi được thì không sao. Nhưng lễ hội lần này là công sức của tất cả mọi người. Tuyệt đối không được phép thất bại. Dùng cách gì cũng được, miễn là giải quyết đi!”

—Ra là vậy.

Lần biểu diễn này là lễ hội âm nhạc mà Birgit lên ý tưởng, Albert chuẩn bị sân khấu, và Dian cùng những người khác tham gia cổ vũ.

Saria chính là tâm điểm của mọi thứ.

Cho dù cô không thể biểu diễn, chắc cũng chẳng ai trách móc… nhưng chính Saria sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó.

Có lẽ cũng vì thế mà Thánh Vương tỏ ra lúng túng, cuống quýt giải thích:

“Không phải tôi không muốn giúp đâu nhé? Tôi đến đây cũng vì cảm thấy có trách nhiệm, nên mới xin lỗi. Nhưng chuyện có thể làm và không thể làm thì…”

“—Khoan đã? Vừa rồi ông nói là… ‘chuyện có thể làm’ phải không?”

Tôi xen ngang, khiến cả hai sững lại.

Chính lời của hắn đã cho tôi một ý tưởng tuyệt vời, một nước cờ lật ngược tình thế, vừa bảo toàn lễ hội, vừa khiến tôi hài lòng tột độ… thậm chí còn hơn thế nữa.

Cố kìm nén khóe môi sắp cong lên, tôi quay sang nhìn thẳng vào Thánh Vương.

“À… ờ thì, nhưng như tôi vừa nói, vết thương lòng đâu thể chữa lành ngay được…”

“Không, không phải chuyện đó. Điều ông cần làm chỉ có một thôi, thay thế Saria trong lễ hội.”

Cả Thánh Vương lẫn Saria, Grimo và Jihriel đều trố mắt nhìn tôi.

“Tóm lại là… ông sẽ lên sân khấu biểu diễn.”

“Ểểểểể—————!?”

Tiếng hét đồng thanh vang dội khắp căn phòng.