Chương 114: Trận Chiến Vượt Thời Gian
Amelia đứng giữa căn phòng, đôi bàn tay run rẩy siết chặt cây trượng khi cô cố gắng điều động một loại ma pháp mạnh hơn để phá giải những lời nguyền cấp cao mà Vorx đã giáng xuống chúng tôi. Lần thử đầu tiên, [Holy Light - Thánh Quang], đã thất bại — nó không đủ để giải trừ [Cursed of Seal - Ấn Nguyền Phong Ấn] và [Cursed of Agony - Ấn Nguyền Thống Khổ] đang xiềng xích chúng tôi. Những lời nguyền này không phải là phép thuật tầm thường; chúng thấm sâu vào tận linh hồn, đe dọa bẻ gãy cả cơ thể lẫn ý chí.
"Tớ cần thêm thời gian," Amelia nói, giọng trĩu nặng sự quyết tâm. "Tớ sẽ chuẩn bị thứ gì đó mạnh hơn, nhưng mọi người phải cầm chân cô ta cho đến khi tớ sẵn sàng. Nếu tớ thất bại..." Giọng cô nhỏ dần, nhưng sức nặng từ lời nói của cô treo lơ lửng như một đám mây bão.
Tôi quay sang Marius, Julius và Termina, giọng đanh thép: "Bảo vệ Amelia bằng mọi giá. Cô ấy là cơ hội duy nhất để chúng ta kết thúc chuyện này."
Ngay khi Amelia bắt đầu niệm chú, giọng cô vang lên sắc lẹm và khẩn thiết: "Naoki! Nghe tớ nói này!"
Tôi giật mình quay lại phía cô giữa tiếng gầm vang của trận chiến. "Vorx đã hấp thụ Valg, con Boss ngục tối mà chúng ta vừa đánh bại! Hãy cẩn thận — sức mạnh của Valg cho phép cô ta vặn ngược thời gian trong khu vực này khi bị dồn vào đường cùng. Cô ta sẽ trở lại trạng thái chưa hề bị thương, nhưng thể lực và ma lực của chúng ta thì không hồi phục đâu. Đây là một cuộc chiến tiêu hao — chúng ta sẽ không trụ nổi nếu chuyện này cứ tiếp diễn!"
Lời nói của cô ấy giáng vào tôi như một nhát búa. Mọi chuyện giờ đã sáng tỏ: sự kiệt quệ hiện rõ trên mặt mọi người, nguồn ma lực cạn kiệt, sự tuyệt vọng trong từng chuyển động. Họ đã bị kẹt trong một vòng lặp thời gian vô tận, bị buộc phải chiến đấu với Vorx hết lần này đến lần khác, để rồi chứng kiến mọi thành quả bị xóa sạch sau mỗi lần tua ngược.
Tôi nắm chặt tay, trí não quay cuồng. Giọng Envi vang lên trong đầu, bình tĩnh nhưng nghiêm trọng: "Naoki, trận chiến này không chỉ là về sức mạnh — nó là về sự bền bỉ. Vorx đang chơi trò câu giờ, chờ đợi tất cả các cậu kiệt sức. Nhưng nếu cậu có thể dự đoán được hành động tiếp theo dựa trên quy luật của Valg, cậu có thể tìm thấy sơ hở."
"Vậy thì chúng ta sẽ hạ gục cô ta chỉ bằng một đòn duy nhất," tôi lẩm bẩm, sự quyết tâm bùng cháy trong lồng ngực.
Tôi lao đến chỗ Lyra và Giáo sư Alden, cả hai đều đã kiệt sức rõ rệt. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, hơi thở của họ đứt quãng. Tôi đưa cho mỗi người một lọ thuốc hồi MP — những lọ cuối cùng mà chúng tôi có.
"Uống đi," tôi thúc giục. "Chúng ta cần cả hai ở trạng thái mạnh nhất."
Họ do dự. "Chúng tôi vẫn ổn," Lyra nói, dù đôi bàn tay run rẩy đã phản bội lời nói của cô. Giáo sư Alden lắc đầu: "Hãy giữ lấy cho chính cậu — cậu sẽ cần nó hơn chúng tôi."
"Không," tôi kiên quyết nhìn vào mắt họ. "Hai người là chìa khóa để giữ chân Vorx trong khi Amelia chuẩn bị ma pháp. Không có hai người, chúng ta không có lấy một cơ hội."
Cuối cùng họ cũng chịu uống thuốc. Sắc mặt họ hồng hào trở lại khi ma lực được lấp đầy, nhưng tôi biết đây chỉ là sự cứu vãn tạm thời.
"Lyra," tôi đặt tay lên vai cô ấy. "Cô có thể giữ chân cô ta lâu hơn một chút không? Tôi sẽ ở ngay đó cùng cô."
Lyra ngước nhìn tôi, ánh mắt rực sáng sự kiên định. "Tôi đã sẵn sàng rồi, Naoki-sama." Cô ấy dành cho tôi một nụ cười tự tin, và trong khoảnh khắc đó, tôi thấy cô ấy đã tiến xa đến nhường nào. Cô gái sợ hãi mà tôi gặp lúc đầu hành trình đã biến mất. Thay vào đó là một chiến binh, không hề nao núng ngay cả trước một ác ma như Vorx.
"Tôi trông cậy vào cô đấy, Lyra," tôi nói khẽ. Má cô ấy ửng hồng và cô gật đầu thật nhanh.
Giáo sư Alden bước lên, siết chặt trượng. "Naoki, tôi sẽ dùng quân bài tẩy của mình. Nó sẽ rút cạn mọi thứ tôi có, nhưng nếu nó tạo ra được sơ hở chúng ta cần, thì cũng đáng. Một khi lời nguyền được hóa giải, cậu phải dứt điểm cô ta."
"Chúng ta sẽ cùng nhau kết thúc chuyện này," tôi gật đầu chắc nịch. "Bắt đầu thôi."
Trước khi chúng tôi kịp hành động, Vorx lại hiện ra từ những bóng ma xoáy cuộn, sự hiện diện của cô ta thật áp bức và nghẹt thở. Tiếng cười của cô ta vang vọng khắp căn phòng khi tung ra [Invisible Blade - Lưỡi Kiếm Vô Hình], một loạt các đòn chém không thể nhìn thấy cắt ngang không trung với độ chính xác chết người.
"Lyra!" tôi hét lên, kích hoạt [Eclipse Eyes - Nhật Thực Nhãn] để theo dấu các đòn tấn công. "Cô ta đang nhắm vào Amelia — chặn nó lại!"
Không chút do dự, Lyra thi triển [Support Magic: Barrier - Ma Pháp Hỗ Trợ: Kết Giới], dựng lên một lá chắn lung linh hất văng các nhát chém vô hình. Không dừng lại ở đó, cô bồi thêm [Water Magic: Water Prison - Thủy Ma Pháp: Thủy Lao], nhốt Vorx vào một khối cầu nước khổng lồ đang xoáy mạnh. Cái lồng nước hạn chế chuyển động của cô ta, mua cho chúng tôi những giây phút quý giá.
"NGAY BÂY GIỜ!" Giáo sư Alden gầm lên. Ông bắt đầu dệt ma pháp, kết hợp đất, lửa và sét vào một phép thuật tàn phá duy nhất. Tôi kinh ngạc nhìn các nguyên tố hợp nhất, tạo ra một dạng ma pháp mới tràn đầy năng lượng thô.
"[Metal Magic: Shrapnel Burst - Kim Ma Pháp: Mảnh Đạn Bùng Nổ]!" ông hét lên, giải phóng một cơn bão các mảnh kim loại sắc như dao cạo xé toạc không khí. Những mảnh vỡ đâm trúng Vorx từ mọi hướng, xuyên qua da thịt khiến cô ta phải thốt lên tiếng rú đau đớn.
Vorx vùng vẫy trong thủy lao, hình thể khổng lồ gớm ghiếc của cô ta vật lộn chống lại đòn tấn công kết hợp. Tiếng thét vang dội khắp căn phòng, nhưng chúng tôi chưa dừng lại ở đó.
Giáo sư Alden giơ cao trượng, giọng ông vang rền như sấm: "Nhận lấy này — [High Metal Magic: Stormforge Cataclysm - Kim Ma Pháp Cấp Cao: Cơn Thịnh Nộ Của Lò Bão]!"
Mặt đất bên dưới Vorx phun trào khi những cột kim loại nóng chảy bắn vọt lên, đâm xuyên cơ thể cô ta với nhiệt độ thiêu đốt. Một tia sét khổng lồ theo sau, đánh vào khối kim loại nóng chảy tạo ra một vụ nổ đinh tai nhức óc. Lực đạo của đòn tấn công thắp sáng cả căn phòng.
Vorx lại thét lên, giọng chói lói và đầy cuồng nộ. Nhưng cô ta vẫn chưa xong đời. Cô ta quẫy đạp dữ dội, thoát khỏi thủy lao. Hình hài đẫm máu của cô ta rực sáng một năng lượng đen tối, ác hiểm.
Tôi siết chặt vũ khí, tim đập thình thịch. Chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Đòn tấn công kết hợp của chúng tôi đánh trực diện vào Vorx. Trong nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng, cô ta giơ đôi tay run rẩy và triệu hồi [Random Spike - Chông Ngẫu Nhiên], nhắm những mảnh sắc nhọn chết người vào Giáo sư Alden và Lyra.
Nhưng tôi đã sẵn sàng. "Không có lần này đâu!" tôi gầm lên, dồn toàn bộ năng lượng vào [Dark Magic: Veil of the Phantom - Hắc Ma Pháp: Màn Chắn Bóng Ma]. Một vòng xoáy ma pháp đen bùng nổ trước mặt tôi, hấp thụ đòn tấn công của Vorx trước khi nó kịp chạm vào bất kỳ ai.
Sau đó, giọng của Amelia vang lên, trong trẻo và quyền năng: "Naoki! Tớ đã sẵn sàng!"
Cô giơ cao tay, đỉnh trượng rực sáng năng lượng thần thánh. [High Divine Magic: Rain of Purify - Thần Pháp Cấp Cao: Mưa Thanh Tẩy] phun trào từ thiên giới. Một cơn mưa ánh sáng rạng rỡ rơi xuống chiến trường như một thác nước thiên đường, sưởi ấm mọi ngóc ngách căn phòng. Sức nặng áp bức của [Cursed of Seal] và [Cursed of Agony] biến mất, và lần đầu tiên, tôi cảm thấy những xiềng xích nặng nề trói buộc linh hồn mình tan vỡ.
Lyra và Giáo sư Alden khuỵu xuống, ma lực của họ đã cạn sạch. Họ đã đẩy mình đến giới hạn, nhưng họ đã hoàn thành nhiệm vụ — Vorx giờ đây đã suy yếu và đang nằm trên đất, lần đầu tiên để lộ sơ hở.
Thấy cơ hội, tôi hét lớn: "Cơ hội đây rồi! Mọi người, tấn công!"
Julius, Marius, Termina và tôi cùng lúc lao lên. Từ xa, Termina lắp tên và kích hoạt kỹ năng tối thượng: [Stormheim Archery: Lightning Pierce Arrow - Cung Thuật Stormheim: Lôi Tiễn Xuyên Thấu]. Một mũi tên sét lách tách bắn ra nhanh hơn mắt thường có thể theo kịp, đập tan những gì còn sót lại của lớp phòng thủ của Vorx.
Đôi mắt Vorx, giờ đầy vẻ cuồng nộ và tuyệt vọng, lóe lên năng lượng đen. Cô ta bắt đầu niệm một câu chú khiến tôi lạnh sống lưng.
"Ta sẽ không thua ở đây. [The Cursed of Eternal Stagnation - Lời Nguyền Đình Trệ Vĩnh Cửu]!"
Một vòng tròn ma pháp đen hình thành dưới chân cô ta. Cô ta đang cố gắng vặn ngược thời gian lại 10 phút để xóa bỏ mọi tiến trình của chúng tôi. Nếu cô ta thành công, mọi nỗ lực nãy giờ sẽ trở nên vô nghĩa.
Marius nhận ra điều đó. "Đừng hòng!" anh gầm lên, đập mạnh chiếc khiên khổng lồ xuống đất bằng [High Tank Skill: Earthshatter - Địa Chấn]. Một cơn địa chấn mạnh mẽ làm rung chuyển cả căn phòng, làm gián đoạn sự tập trung của Vorx vừa đủ để phá vỡ câu chú. Nhưng ngay cả khi đang lảo đảo, Vorx vẫn gầm lên đầy thách thức và dùng sức mạnh thô bạo đẩy lùi Marius.
Giáo sư Alden, dù đã kiệt sức, vẫn không để Vorx lấy lại quyền kiểm soát. "[High Metal Magic: Magnetic Surge - Kim Ma Pháp Cấp Cao: Sóng Từ Trường]!" Một luồng năng lượng từ trường quét qua căn phòng, nện mạnh vào Vorx và ghim chặt cô ta xuống đất.
Julius và tôi không lãng phí một giây. Chúng tôi lao vào Vorx, kiếm đã tuốt trần, tốc độ được tăng cường bởi cơn mưa thanh tẩy. Ngay khi chúng tôi áp sát, Vorx bật ra tiếng cười đen tối, điên dại.
"HAHAHAHA! LŨ CON NGƯỜI NGU NGỐC! CÁC NGƯƠI THỰC SỰ NGHĨ TA SẼ ĐỂ CHUYỆN NÀY XẢY RA SAO?!"
Dù đang suy yếu, Vorx vẫn giải phóng một vụ nổ mana khổng lồ. Toàn bộ căn phòng rung chuyển. Trường từ trường của Giáo sư Alden bắt đầu rạn nứt dưới áp lực khủng khiếp.
"Ta định vặn ngược thời gian, nhưng giờ ta sẽ giết sạch các ngươi luôn! [Cursed of Slothful - Lời Nguyền Lười Biếng]!"
Một hào quang đen tối, áp bức bao trùm căn phòng. Cơ thể tôi cảm thấy như đang di chuyển trong đống mật rỉ — mọi cử động đều chậm lại như sên bò. Cảm giác như chính thời gian đã gần như dừng lại. Chân tay tôi nặng trĩu, và tôi khó lòng mà thở được.
"ĐỒ HÈN NHÁT!" Tôi hét qua kẽ răng, tập trung từng chút sức lực để kích hoạt [Kasoseki - Hư Bộ]. Ma pháp đen bắt đầu bao quanh tôi, nhưng ngay cả thế cũng không đủ để thoát khỏi lời nguyền.
Vorx tiến lại gần, cười nhạo cay độc. Những cú đòn của cô ta giáng xuống Julius và tôi như một cơn bão không dứt. Máu tràn ra trong miệng tôi, và cơn đau làm mờ đi tầm nhìn. Julius, dù bầm dập và khó lòng đứng vững, vẫn từ chối gục ngã.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, Amelia đã đưa ra một quyết định táo bạo. Dùng chút ma lực cuối cùng, cô phá vỡ lời nguyền đang trói buộc Lyra. "Ngay bây giờ, Lyra!" cô hét lên.
Ánh mắt Lyra rực cháy quyết tâm. Không chút do dự, cô thi triển [Support Magic: Haste 10X - Ma Pháp Hỗ Trợ: Tăng Tốc X10] và [Support Magic: Booster 10X - Ma Pháp Hỗ Trợ: Cường Hóa X10] lên Julius và tôi. Hiệu quả đến ngay lập tức. Năng lượng tràn ngập cơ thể, và sự trì trệ biến mất. Tốc độ và sức mạnh của tôi tăng lên gấp mười lần, và hào quang của Julius bùng lên rạng rỡ chói lòa.
Lyra ngã xuống đất, ma lực cạn kiệt hoàn toàn. Tôi nắm chặt tay. "Làm tốt lắm, Lyra! Amelia!"
"Cơ hội đây rồi, Julius!"
Mắt Julius khóa chặt vào Vorx. Anh lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng, lưỡi kiếm rực sáng như một ngôi sao. "[Starlight Swordsmanship: Nova Breaker, Full Burst - Tinh Quang Kiếm Thuật: Tân Tinh Phá, Toàn Lực bùng nổ]!"
Một khối cầu ánh sáng khổng lồ phun trào từ kiếm của anh, đâm sầm vào Vorx với sức mạnh của một vụ nổ siêu tân tinh. Năng lượng thanh tẩy xé toạc lớp phòng ngự còn lại của cô ta, khiến cô ta hoàn toàn sơ hở.
Tôi tiếp nối bằng ma pháp tối thượng của mình: [High Dark Magic: Nightmare Tempest, Hundred Shadows - Hắc Ma Pháp Cấp Cao: Cơn Bão Ác Mộng, Bách Ảnh]. Mười phân thân bóng tối của tôi hiện ra, mỗi phân thân cầm một thanh hắc katana. Cùng nhau, chúng tôi giải phóng một cơn bão những nhát chém tàn khốc, cắt vào Vorx từ mọi góc độ với tốc độ chóng mặt. Mỗi nhát chém đều cộng hưởng với năng lượng bóng tối, và tiếng hú đau đớn của Vorx tràn ngập căn phòng.
Hình thể gớm ghiếc của cô ta bắt đầu nứt vỡ dưới làn sóng tấn công. Những vệt sáng lan rộng khắp cơ thể cô ta khi tinh hoa của ác ma bắt đầu tan rã.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
