Chương 3: Chuyến du lịch vì cô em gái bằng tuổi
Vài ngày sau chuyến đi đến Nikko. Tôi đang làm việc sau giờ học tại "Travel Aiba".
"Xin chào."
Trong khi tôi đang sắp xếp hàng hóa, tiếng chào uể oải của Aiba-san vang lên.
Chị ấy chỉ đứng đó mà chẳng làm gì cả.
"Aiba-san, chị mà không làm việc là chủ quán nổi giận đấy."
"Oáp. Ổn cả mà. Hôm nay bố không đến đâu," chị ấy trả lời một cách chán nản. Đúng là một nhân viên tệ hại...
"Kể chị nghe đi, em ấy thế nào rồi?"
"Em ấy là ai?"
"Em gái của em ấy, hai đứa đi du lịch rồi đúng không? Có hôn hít gì ở đó không đấy?"
"Chị bị ngốc à?" Tôi bất lực đặt tay lên trán, còn Aiba-san cười phá lên.
"Đùa thôi, chị đùa thôi mà. Thế chuyến đi thế nào? Vui không?"
"... Cũng không tệ."
"Hê, thế là vui rồi," chị ấy cười nhăn nhở. Chết tiệt, nhìn ngứa mắt thật.
"Em định đi du lịch tiếp với em gái à?"
"Đúng vậy... Sao chị biết?"
"Lúc nghỉ giải lao thì chị có lục túi em và thấy một vài cuốn sách hướng dẫn du lịch."
"Đừng có lục túi người khác khi chưa được cho phép chứ!"
Trong từ điển của bà chị này không có khái niệm "quyền riêng tư" thì phải.
"Ra là vậy, Tsukishima-kun, em lại định đi du lịch với em gái."
"Sao chị nói giọng điệu đó? Em không được làm vậy à?"
"Không phải. Chỉ là em gái em đang lo lắng thôi."
"Lo lắng?"
Người lười biếng như Aiba-san mà cũng biết lo lắng cho ai đó sao...
"Em vừa nghĩ điều gì đó thất lễ đúng không. Chị nghiêm túc đấy."
"Nhưng không cần lo về chuyến đi đâu. Em đi nhiều rồi mà."
"Chính vì thế đấy. Em toàn đi một mình... Nghĩa là một tên biến thái cuồng du lịch một mình."
"Gọi em là biến thái thì hơi quá đáng đấy."
Rất quá đáng là đằng khác. Và du lịch một mình là vui nhất.
"Nghe này Tsukishima-kun, em phải nghĩ cho em gái mình trong chuyến đi đấy nhé."
"Chị nói gì vậy? Em vẫn luôn nghĩ cho em ấy mà."
Tôi đã chọn những địa điểm thú vị và nổi tiếng để Shiori dễ làm quen với việc đi du lịch.
Vì thế Shiori đã rất vui... Tôi nghĩ vậy.
"Thật không đó? Sao chị cứ thấy lo lo nhỉ?"
"Thay vì lo cho em thì lo làm việc đi. Ra đứng quầy thu ngân kìa."
"Ơ, thế còn em?"
"Em sắp xếp hàng hóa," tôi trả lời, và chị ấy bỏ cuộc rồi đi ra quầy thu ngân.
Thật tình. Nếu không nhắc nhở thì bà chị đó chỉ biết lười biếng thôi.
... Nhưng cô ấy chỉ phục vụ vài khách hàng rồi quay về. Làm thì được đấy, mỗi tội là không muốn làm thôi...
***
Ngày hôm sau, vào giờ nghỉ trưa, tôi suy nghĩ về chuyến đi tiếp theo cùng Shiori.
Sẽ lại là một chuyến đi trong ngày. Phải chọn nơi nào gần hơn một chút.
Tôi vừa ăn bánh mì trứng vừa lướt điện thoại.
Nếu tôi mở một cuốn cẩm nang du lịch ở đây, chắc chắn sẽ có người hỏi tôi định đi đâu với ai, nên tôi chỉ tìm thông tin trên mạng.
Thủy cung Kamogawa Sea World ở Chiba cũng được... Nhưng tốt hơn là chọn nơi nào mang cảm giác "du lịch" hơn một chút, ví dụ như hồ Ashinoko ở Kanagawa...
Tôi đã suy nghĩ mấy ngày nay nhưng vẫn chưa quyết định được.
Tuy nhiên, mọi lựa chọn đều ổn, chuyến đi sẽ không tệ. Nhưng tôi vẫn chưa chốt được điểm đến.
"Nè, Shiori-chan! Sau giờ học mình đi hát karaoke nhé!"
Đột nhiên có một giọng nói vang lên.
Nhìn sang, tôi thấy ba cô gái đang ăn trưa cùng Shiori.
Cô ấy đã nổi tiếng ngay từ ngày chuyển trường, và các bạn nữ trong lớp tôi luôn vây quanh, giờ nghỉ trưa lúc nào cũng có người rủ ăn cùng, nên họ thường ăn theo nhóm như vậy.
"Karaoke à?"
"Ừ! Bọn tớ định đi cùng nhau, Shiori-chan cũng đi nhé!" một trong số họ, cô nàng gyaru tóc vàng Tachibana-san lên tiếng.
"C-chuyện đó... Làm sao bây giờ nhỉ?"
"Tớ muốn nghe cậu hát!"
"Tớ nữa! Tớ nữa!"
Những cô gái khác, cô nàng gyaru tóc bạc Sasaki-san và cô nàng tóc nâu Nakamura-san cũng hùa vào mời mọc.
"Sẽ vui lắm đấy! Đi cùng nhau đi!"
"... Ừ-ừm. Vậy thì đi thôi."
Tachibana-san mời thêm lần nữa, và Shiori đồng ý.
... Nhưng trông cô ấy không vui vẻ lắm.
"Hoan hô! Tan học đi karaoke với Shiori-chan!"
"Yeah, yeah!"
"Bộp bộp!"
Cả ba cô nàng đều vui mừng.
Shiori cố nặn ra một nụ cười, nhưng trông rất bối rối.
Không biết người khác thế nào, nhưng tôi sống cùng Shiori nên tôi cũng hiểu đôi chút về cô ấy.
"Mong được nghe Shiori-chan hát quá!"
"Đúng vậy! Chắc chắn cậu ấy hát hay lắm!"
"Giọng cậu ấy dễ thương mà!"
Cuối cùng họ quyết định đi karaoke. Nhân tiện, Shiori luôn bận rộn với công việc nên chưa từng đi chơi với bạn cùng lớp, và karaoke cũng vậy... Liệu cô ấy có ổn không đây?
"Em về rồi..."
Tôi đang trải mấy cuốn cẩm nang du lịch ra phòng khách để chọn điểm đến tiếp theo thì Shiori về... Giọng cô ấy nghe thật yếu ớt.
"Mừng em về nhà. Thế nào... Em ổn chứ?"
"... Anh nói gì vậy?"
"Em đi karaoke đúng không? Trưa nay anh có nghe thấy."
"Đúng vậy... Em đã hát quốc ca đến 12 lần để chứng minh mình có giọng hát tuyệt vời."
"Ồ, ghê thật..."
Chắc ngoài cô ấy ra chẳng có nữ sinh cấp ba nào vào karaoke hát quốc ca mười lần đâu.
Và có vẻ đó thực sự là lần đầu tiên cô ấy đi hát karaoke.
"Ngày mai em cũng được mời. Lần này là đi trung tâm trò chơi."
"Nhưng trông em không vui lắm. Nếu không muốn thì sao không từ chối?"
"Không được. Phải trân trọng bạn bè chứ," cô ấy nói, dù nhìn mặt là biết sức lực đã cạn kiệt.
Rõ ràng là đang ép buộc bản thân...
"Thôi, em đi thay đồ đây..."
Cô ấy mệt mỏi rời khỏi phòng khách.
Ngày mai cũng đi chơi, vậy là ngày nào cũng sẽ bị lôi đi đâu đó. Sao cô ấy lại phải khổ sở thế chứ?
Dù tôi có thể mặc kệ, nhưng thân là anh trai, tôi phải làm gì đó.
Tôi suy nghĩ... Và nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.
Gia đình là quan trọng nhất.
Đó là gia quy của nhà Tsukishima. Mẹ tôi đã đặt ra luật này cho tôi.
Tất nhiên giờ tôi là "Fuyunagi"... Nhưng điều đó không thay đổi.
"Làm chút gì đó nhỉ?"
Tôi gấp sách lại và lấy điện thoại từ túi ra.
Shiori là em gái và cũng bằng tuổi tôi, nhưng tôi chưa làm được gì ra dáng anh trai cả, thỉnh thoảng cũng phải thể hiện uy quyền của người làm anh chứ!
***
"Em về rồi..."
Ngày hôm sau, sau giờ học. Shiori lại trở về trong tình trạng mệt mỏi rã rời.
"Mừng em về nhà. Trung tâm trò chơi thế nào?"
"... Vui ạ."
Nhưng trông cô ấy chẳng có vẻ gì là vui cả. Đúng là cực hình mà.
"Này, anh muốn nói chuyện với em."
"Nói chuyện ạ? Về chuyến đi tiếp theo sao?"
Trong mắt cô ấy lóe lên tia sáng yếu ớt... Nhưng còn lâu mới bằng ánh mắt lấp lánh tôi từng thấy trước đây.
"Không, nhưng cũng là chuyện quan trọng."
"... Vâng, em hiểu rồi."
Gật đầu, cô ấy ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, còn tôi ngồi cách một đoạn.
Cứ đà này cô ấy sẽ tiếp tục bị bạn bè rủ rê, và ngày nào cũng phải đi đâu đó với họ.
Nếu cô ấy vui thì không nói làm gì, nhưng nếu ngày nào cũng về nhà trong bộ dạng tơi tả thế kia, thì với tư cách là người nhà và anh trai, tôi phải làm gì đó.
Và nếu sau chuyện này mà Shiori không thể tận hưởng các chuyến du lịch nữa... Là một người yêu thích du lịch một mình, tôi không thể để điều đó xảy ra.
"Anh hỏi thẳng nhé... Em có muốn đi làm thêm không?"
"Làm thêm ạ? Để làm gì ạ?" Cô ấy ngạc nhiên trước lời đề nghị bất ngờ của tôi.
"Chúng ta còn hai chuyến đi nữa, nhưng sau đó em vẫn định đi đến những nơi trong nhật ký của bố đúng không?"
"... Vâng. Ngay cả khi không còn đi cùng anh nữa, em vẫn định đi theo dấu chân của bố. Nhờ chuyến đi Nikko mà em đã biết cách chuẩn bị và tận hưởng chuyến đi rồi," Shiori trả lời với giọng hơi buồn. Tất nhiên cô ấy muốn tiếp tục đi cùng ai đó... Nhưng thỏa thuận là thỏa thuận.
"Vậy thì em sẽ cần tiền. Nghĩa là phải làm thêm."
"Nhưng em vẫn còn tiền tiết kiệm từ hồi làm bà chủ nhỏ mà."
"Anh cá là nó sẽ hết nhanh thôi. Đừng coi thường chi phí. Nếu cứ đi liên tục hai ngày một đêm, ví tiền sẽ rỗng tuếch ngay."
Nói đến đây, lòng tôi cũng đau nhói. Đúng vậy. Du lịch thì vui, nhưng tiền bay đi nhanh đến mức chóng mặt.
"Vì vậy em nên tìm việc làm thêm."
Tôi lấy ra vài tờ giấy và đặt lên bàn.
Đó là thông báo tuyển dụng của các cửa hàng gần trường.
"Anh tìm cái này cho em sao?"
"Ừ. Anh tìm trên mạng và in ra đấy. Chủ yếu là làm về dịch vụ khách hàng."
"C-cảm ơn anh..." Shiori cảm ơn, nhưng trông vẫn còn bối rối.
Có lẽ tôi chuẩn bị hơi quá đà. Bình thường người ta chỉ nói: "Tốn kém lắm đấy, đi làm thêm đi" là xong.
"Và còn nữa. Nếu em đi làm... Sẽ dễ từ chối lời mời của bạn bè hơn."
Nghe tôi nói vậy, Shiori lập tức quay sang nhìn tôi.
Và ngay lập tức... Gương mặt cô ấy trở nên rạng rỡ.
"Cảm ơn anh, Kaito-kun."
"À-ừ..."
Cô gái, lần này đã hiểu ý, lại cảm ơn tôi lần nữa, làm tôi thấy hơi ngại.
"Nhưng mà Kaito-kun. Em không chắc mình có làm được những công việc này không."
"Hả, sao thế? Em từng là bà chủ nhỏ của quán trọ mà, phục vụ khách hàng là sở trường của em còn gì."
"Thì đúng là vậy, nhưng em vẫn thấy không tự tin lắm."
"Gì chứ? Thế em định làm gì?"
"Đừng lo, Kaito-kun. Em biết có một công việc hoàn toàn phù hợp với em rồi!" cô ấy tự tin tuyên bố và không hiểu sao lại cười nham hiểm.
Thế nghĩa là sao?
Và hai ngày sau. Đúng như Shiori nói, cô ấy đã tìm được công việc lý tưởng.
"Fuyunagi Shiori! Xin được chỉ giáo từ ngày hôm nay ạ!" cô ấy cúi chào và dõng dạc giới thiệu.
Cô ấy đang mặc đồng phục của "Travel Aiba".
"... Tại sao em lại ở đây?"
"À, từ hôm nay em gái em sẽ làm việc ở chỗ chúng ta."
Trong khi tôi đang ngơ ngác thì Aiba-san chen vào.
"Khoan đã. Tại sao Shiori lại ở cửa hàng chúng ta?"
"Thì hôm qua em ấy đến cửa hàng bảo muốn làm việc, và chị đồng ý luôn. Tất nhiên là đã được bố duyệt. Thế là chị có thêm thời gian để lười biếng rồi."
"Ham muốn lười biếng của chị chẳng liên quan gì đến em cả," tôi nghiêm khắc đáp, còn chị ấy giả vờ khóc lóc, kêu ca tôi tàn nhẫn.
Đúng là bà chị rắc rối...
"Này Shiori, sao em lại chọn cửa hàng này vậy?"
"Vì em thích du lịch. Và em giỏi về dịch vụ khách hàng, chỗ này quá hợp với em còn gì!"
"Có thể là vậy, nhưng đó đâu phải lý do để làm việc cùng chỗ với anh..."
"Em nghĩ làm việc cùng anh sẽ vui lắm! Hay anh muốn em nghỉ việc?" Cô ấy hỏi vặn lại. Hỏi thế thật không công bằng tí nào...
"Nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi anh. Anh sẽ chỉ cho."
"Vâng! Sempai (Tiền bối) tốt bụng quá!"
"Đ-đừng có gọi anh là sempai!" Tôi mắng, và cô ấy bật cười.
Có vẻ giờ cô ấy sẽ không chỉ ở bên cạnh tôi trong các chuyến đi nữa, mà cả ở chỗ làm nữa.
***
"Chúng ta bàn về chuyến đi trong ngày lần thứ hai nhé."
Một hôm, sau giờ học, tôi mở lời trong phòng khách nhà mình, và Shiori bắt đầu vỗ tay.
Cô ấy rõ ràng đang rất hứng khởi.
"Là về việc chúng ta sẽ đi đâu lần tới ạ?"
"Ừ, về chuyện đó..."
Khi quan sát Shiori giao tiếp với mấy cô bạn cùng lớp, một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi.
Nhỡ đâu cô ấy không thấy vui trong chuyến đi mà tôi lên kế hoạch thì sao.
Nhỡ cô ấy muốn từ chối nhưng không thể và đang ép buộc bản thân.
Nhỡ cô ấy nói đã có khoảng thời gian vui vẻ ở Nikko, nhưng thực tế lại không phải vậy. Có thể tôi thực sự không đoán được cô ấy đang nghĩ gì.
... Mà, cho dù không phải thế, Nikko vẫn có tiếng tăm khá tốt, là địa điểm danh tiếng, và ở đó khá vui.
Tôi nghĩ đó là nơi tuyệt vời để du lịch, nhưng không thể nói là tôi đã thực sự nghĩ cho Shiori khi lên kế hoạch cho chuyến đi.
Shiori tham gia vào chuyến đi của tôi, nhưng tôi không thể nói là tôi đã nghĩ đến cô ấy khi chuẩn bị mọi thứ.
Dù sao tôi vẫn nghĩ rằng đi cùng ai đó thì không thể tận hưởng trọn vẹn chuyến đi.
Tóm lại là.
"Anh nghĩ lần này nên đi đến nơi em muốn," khi tôi nói vậy, mắt cô gái mở to.
"Em thực sự được chọn sao?"
"Ừ. Bất cứ nơi nào có thể đi về trong ngày."
"Em vui lắm... Nhưng em không biết nhiều về các địa điểm khác ngoài Hokkaido..." Cô ấy cúi đầu hối lỗi.
Chết tiệt. Tôi nghĩ ra ý tưởng để làm cô ấy vui, ai ngờ lại làm khó cô ấy.
"Em cứ nghĩ xem mình muốn xem cái gì. Rồi anh sẽ giúp em quyết định."
"Muốn xem cái gì ạ?" Cô ấy hỏi, và tôi gật đầu.
"Muốn xem cái gì... A, em muốn xem tượng Đại Phật!"
"À-ừ. Anh có nghe Kyouka-san nói em thích Phật."
"Vâng! Em thích khuôn mặt bình yên của ngài ấy lắm!"
Đôi mắt cô gái sáng lên như hai viên đá quý. Nhìn mặt là biết lý do yêu thích rồi...
Ngài ấy bình yên thế cơ mà.
"Vậy là Phật. Còn gì nữa không?"
"Còn..."
Cô ấy không tìm được từ ngữ. Cô gái đã nghe nhiều chuyện từ bố, nhưng chưa từng tự mình đi đâu, nên không thể quyết định ngay khi được hỏi.
"Nhân tiện, em thích ăn uống đúng không?"
"Rất thích ạ! Chỉ cần bụng chưa no thì em có thể ăn đồ ngon mãi không thôi!"
"Ồ, ghê thật..."
Hồi ăn trưa ở Nikko cô ấy cũng ăn kiểu như thế.
"Thế đi tour ăn uống (Tabearuki) thì sao?"
"Tour ăn uống!" Shiori rõ ràng rất hứng thú. Cô gái phấn khích, đang ngồi cùng ghế sofa, nhích lại gần tôi. "Tour ăn uống là đi đến các quán ăn ngon và nếm thử mọi thứ đúng không ạ! Em đã mơ ước điều đó từ bé rồi!"
"V-vậy sao."
Khoảng cách thu hẹp lại, và Shiori đã ở ngay sát bên tôi.
Nhưng cô ấy chỉ nghĩ đến ăn uống và không nhận ra điều đó.
" Ch-chuyện đó... Em không thấy mình ngồi gần quá sao?"
"A... Ưm!"
Khi tôi nhắc, Shiori mới nhận ra, đỏ mặt và lùi ra xa.
Nhưng lùi xa quá, nên lại nhích lại gần một chút.
Chính là khoảng cách này...
"V-vậy thì... Lần tới chúng ta sẽ đi đến nơi vừa có thể ăn uống vừa có thể chiêm bái Phật."
"V-vâng... Nh-nhờ cả vào anh."
Chúng tôi đã đại khái quyết định được nơi sẽ đi, nhưng sự ngượng ngùng vẫn còn đó.
Tôi liếc nhìn Shiori, và cô ấy cũng đang nhìn tôi... Cả hai chúng tôi lập tức quay mặt đi.
Không ổn. Thế này thì nói chuyện cũng không xong. Tôi phải tiếp tục câu chuyện thôi. May mà Shiori đã nói ra điều mình muốn.
"V-về chuyến đi sắp tới... Hay là đi Kyamakura thì sao?"
"... Kyamakura?"
"Kamakura! Là Kamakura!"
Vừa mở miệng tôi đã nói lắp, cô ấy lấy tay che miệng. Đúng là tiểu thư, che miệng nhưng không giấu được nụ cười. Nhưng nhờ thế mà giờ dễ nói chuyện hơn rồi.
"Ở Kamakura có phố Komachi-dori, có thể đi ăn uống thỏa thích ở đó. Và ở đó cũng có tượng Đại Phật nữa!"
"Đúng rồi! Vừa được ăn vừa được ngắm Đại Phật, tuyệt quá xá là tuyệt!"
"Đúng vậy. Vì thế anh mới đề xuất đi Kamakura... Nhưng em có thực sự muốn đến đó không?"
"Tất nhiên rồi ạ! Lần tới chúng ta đi Kamakura nhé!" Shiori cười rạng rỡ.
Vậy là lần sau sẽ đi Kamakura... Nhưng cuộc nói chuyện vẫn chưa kết thúc.
"Chúng ta sẽ đi ăn và chiêm bái Phật, nhưng vẫn còn thời gian, phải quyết định xem sẽ làm gì nữa, giống như vừa rồi ấy."
"Giống vừa rồi?"
"Chọn điều em thích làm. Và anh sẽ lên lịch trình."
"... Em quyết định ạ?"
"Anh đã nói rồi mà. Chúng ta sẽ đi đến nơi em muốn."
Cô ấy lo lắng, còn tôi trấn an cô ấy.
"... Được rồi. Em sẽ suy nghĩ xem em muốn gì."
"Ừ. Chọn cho kỹ vào nhé."
Tôi vỗ ngực tự tin, bảo Shiori cứ quyết định mọi thứ.
Sau đó chúng tôi bắt đầu thảo luận về chuyến đi Kamakura.
Và tôi cảm thấy phấn khích hơn cả khi quyết định điểm đến cho chuyến đi một mình của mình.
***
Vài ngày đã trôi qua kể từ khi chúng tôi thảo luận kế hoạch cho chuyến đi tiếp theo.
Và chúng tôi quyết định sẽ đi vào cuối tuần một lần nữa.
"Kaito-kun, Kaito-kun! Chúng ta đang ở Kamakura nè!"
"Anh biết rồi. Lúc nào em cũng phấn khích chỉ vì đến ga tàu thế à?"
"Thì chuyến đi bắt đầu rồi mà, vui lắm chứ bộ!"
"Hừm, chắc anh cũng hiểu được phần nào..."
Cô ấy lúc nào cũng thế ngay từ đầu.
Hơn nữa vì phấn khích quá nên Shiori quên béng cả khoảng cách.
"Chúng ta bắt đầu bằng tour ăn uống nhé!"
"Ừ. Phố Komachi-dori ngay gần ga Kamakura thôi."
"Tuyệt vời! Hôm nay em sẽ ăn cho đã đời!" Shiori tạo dáng thật ngầu.
Ở nhà thì Shiori cố kiềm chế, nhưng thực ra cô ấy có thể ăn không ngừng nghỉ... Chỉ lo cái ví của cô ấy sẽ rỗng tuếch thôi.
Tôi hơi lo lắng khi chúng tôi đi về phía Komachi-dori.
Đi chưa đầy mười phút, trước mắt chúng tôi là con phố với các hàng quán san sát hai bên đường.
Các gia đình, cặp vợ chồng lớn tuổi, khách du lịch nước ngoài, ở đây có đủ mọi loại người.
"Nhiều quán quá!"
"Quyết định đi ăn ở đâu nào. Chúng ta dành nhiều thời gian nhất cho việc ăn uống đấy."
Shiori bắt đầu nhìn quanh, quyết định xem nên vào đâu.
Trông cô ấy rất vui.
"Quyết định rồi! Đầu tiên ghé vào đây đi!"
Cô ấy chỉ vào một quán bán bánh kếp (kếp).
Chúng tôi đã tìm hiểu trước: quán này thậm chí còn được lên báo nữa.
"Được rồi, đi thôi."
"Vâng! Đi nào!"
Và chúng tôi cùng bước đi.
Nhìn từ bên ngoài chắc trông chúng tôi giống anh em.
Hay giống một cặp đôi hơn nhỉ?
Tôi tự hỏi như vậy vì mọi người lại nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ấm áp y hệt hồi trên tàu đi Nikko.
Các cặp đôi lớn tuổi nhìn chúng tôi với vẻ đầy ẩn ý.
Không phải thế đâu. Chúng tôi là anh em mà.
"Kaito-kun, anh chọn vị gì?" Shiori hỏi khi chúng tôi bước vào.
"Anh hả? Anh... lấy vị đường chanh."
"Đường chanh. Vậy em lấy món bơ đường được yêu thích nhất."
Chọn món xong, ở đây dùng hệ thống bán vé nên chúng tôi mua vé cho loại bánh mình muốn.
Chúng tôi đưa vé cho nhân viên phía sau quầy, và họ bắt đầu làm bánh ngay trước mắt chúng tôi.
Nhân viên quán sử dụng cái cây tráng bánh (spatula) rất điêu luyện.
"Nhìn kìa, Kaito-kun! Nó ra dáng cái bánh kếp rồi! Tuyệt quá!"
"Đúng thật, nhưng đừng nói to quá, ngại lắm."
"Cứ như đầu bếp chuyên nghiệp ấy! Em cũng muốn học làm bánh điệu nghệ như thế."
"Chẳng nghe lời anh gì cả..."
Vài phút sau, bánh kếp đã sẵn sàng và chúng tôi ngồi xuống ghế băng bên ngoài quán.
Lần này trời cũng trong xanh và đẹp như hôm trước.
"Mời cả nhà ăn ngon miệng!" Shiori nếm thử ngay lập tức.
Và rồi vẻ hạnh phúc lan tỏa trên khuôn mặt cô ấy.
"Ngon hết sẩy (Namara)!" Cô ấy hét lên trời.
Em đến từ chương trình ẩm thực nổi tiếng nào vậy? Mọi người xung quanh bắt đầu mỉm cười.
"Ngon thế cơ à?"
"Hết sẩy luôn! Anh thử nhanh đi!"
Hơi ngạc nhiên vì nó có thể ngon đến mức nào, tôi cũng nếm thử.
"Ồ, ngon thật đấy!"
Bánh kếp chanh có vị chua chua ngọt ngọt rất ngon.
Lại còn nhiều calo hơn các quán bình thường nữa chứ.
"Sao nào? Ngon không?"
"Ư! Ừ-ừ..."
Shiori nhìn chằm chằm vào tôi, và tim tôi đập nhanh hơn vì cô ấy ở quá gần. Và cả cái giọng địa phương đó nữa. Khá là dễ thương... Không, phương ngữ Hokkaido đó có sức sát thương cực lớn. Phải cẩn thận mới được.
Nghĩ vậy, tôi tiếp tục ăn bánh.
"Nè, Kaito-kun! Cho em ké miếng bánh đi!"
"... K-ké?"
Một từ lạ lẫm thốt ra từ miệng Shiori.
Nghe như tên một loại rau củ hay gì đó.
"'Ké' nghĩa là 'thử một miếng' đó!"
"À, ý em là thế..."
Chẳng hiểu gì cả.
Tức là cô ấy muốn ăn thử bánh của tôi...
"Đây, cầm lấy."
Tôi xé một miếng và đưa cho cô ấy. Thế là đủ rồi. Nhưng cô gái không lấy miếng tôi xé. Mà cúi xuống cắn miếng tôi đang cầm trên tay.
"Ưm! Vị chanh cũng ngon thấy mồ!" Cô ấy vui vẻ nói.
"Này! Em làm gì thế?!"
"Kaito-kun, tại anh sơ hở thôi. Nên em mới ăn miếng to hơn. Lần sau cẩn thận nhé."
Cô gái cười đắc thắng. Ừ thì, đúng là lỗi tại tôi thật...
"Em vừa cắn vào chỗ anh đang ăn dở đấy."
"Hả?!"
Khi tôi nói vậy, mặt Shiori đỏ bừng lên.
... Nhưng rồi cô ấy chỉ tay vào tôi.
"E-em biết chứ bộ! Nếu không phải anh thì em không làm thế đâu! Kế hoạch cả đấy!"
"Sao trông em có vẻ hoảng hốt quá vậy."
"Đâu có đâu! Còn anh thì nhìn bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng bên trong đang rối bời đúng không!"
"Hả?! Đ-đương nhiên là không rồi!"
Tôi vội phản bác, nhưng tim tôi đúng là đập nhanh hơn thật.
Chỉ là mọi thứ quá bất ngờ nên tôi giật mình thôi.
"Anh nói dối! Để em kiểm tra xem!"
"Kiểm tra kiểu gì... Á?!"
Đột nhiên cô ấy áp sát và ghé tai vào ngực tôi.
Chắc chắn điều này làm tim tôi đập mạnh hơn nữa.
"Đ-đấy thấy chưa! Tim đập thình thịch kìa!"
"T-thì đúng là vậy... Thôi đi nào. Anh chịu thua."
Tôi giương cờ trắng đầu hàng, và Shiori buông tôi ra.
Mặt cô ấy đỏ lựng lên đến cực điểm.
"... Ăn xong thì mình đi quán tiếp theo nhé?"
"... Ừ. Và anh sẽ cho em ăn thử bánh của anh."
"V-vâng... Cảm ơn anh."
"... Ừ."
Nói chuyện xong, chúng tôi lại tiếp tục ăn.
Có phải tôi tưởng tượng không hay bánh kếp chanh trở nên ngọt hơn nhỉ?
Chúng tôi tiếp tục đi dạo quanh Komachi-dori, thưởng thức đồ ăn chỗ này chỗ kia.
Tôi không ăn nhiều lắm nên nhanh chóng no bụng, còn Shiori thì vẫn ăn đều đều.
Khi ăn xong, chúng tôi di chuyển đến ga tàu... Chúng tôi lên tàu Enoden và đi đến nơi tiếp theo.
"Kaito-kun, cho em hỏi một câu được không?"
"Hửm? Gì thế?"
"Em chỉ thắc mắc thôi, hôm nay có thể coi là không phải 'du lịch một mình dành cho hai người' được không?"
"... A."
Dù nhìn nhận kiểu gì đi nữa thì tôi cũng đang vui vẻ khi đi cùng cô ấy.
Cùng lên kế hoạch, rồi cùng nhau ăn uống.
"... Từ giờ chúng ta sẽ đi riêng."
"Không đời nào."
Shiori mỉm cười bên cạnh tôi.
"Thế em hỏi làm gì? Cứ im lặng thì anh đâu có để ý."
"Chuyện đó... Chỉ là em nghĩ xem anh có thấy vui khi đi du lịch cùng ai đó không thôi..."
"... Đương nhiên là không rồi," tôi trả lời, và cô gái nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
"Thật không? Em có cảm giác anh trả lời hơi chậm đấy?"
"Đương nhiên là không. Với lại tàu đang chạy qua khu dân cư kìa, em có thể thấy cuộc sống của người dân địa phương đấy. Nhìn ra cửa sổ đi."
"Đừng có lảng sang chuyện khác. Em không bỏ qua đâu... Mà đúng thật! Thế này không nguy hiểm sao?! Tường nhà sát sạt tàu luôn kìa!"
"Đúng thế. Nhưng vẫn không chạm vào đâu."
"Đi tàu này hơi sờ sợ..." Shiori hơi tái mặt. Không cần phải sợ đến thế đâu.
... Nhưng tôi đã lảng chuyện thành công.
"Nhân tiện, lần này đi cùng em anh cũng thấy rất vui!"
"... Vậy sao."
Khi Shiori nói vậy, tôi quay mặt đi.
Dù cô ấy bảo sợ nhưng vẫn dán mắt vào cửa sổ... Tôi sẽ không nhìn cô ấy một lúc đâu.
Tôi nghĩ vậy, rồi nhận ra mặt mình cũng đang nóng bừng.
Chúng tôi đi tàu khoảng năm phút.
Và đã đến ga Hase, rồi đi bộ đến chùa Kotokuin, nơi có bức tượng Phật yêu thích của Shiori.
"To chà bá (Namara) luôn!"
Shiori ngước nhìn bức tượng Phật cao mười mét ở Kamakura.
Cô ấy ngả người ra sau đến mức suýt ngã.
"Kaito-kun, tượng Phật ở đây to thật đấy!"
"Đúng là to thật."
Nếu đổ ập xuống thì chúng tôi bẹp dí như cái bánh đa (bánh tráng) luôn.
Nghĩ đến thôi cũng thấy thật đáng sợ.
Nhân tiện, khi đến đây tôi đã đề nghị tách ra, nhưng Shiori ngăn lại ngay lập tức.
Tôi cố vùng ra thì mấy nhà sư tưởng tôi đang tấn công cô ấy, kinh khủng thật sự. Cuối cùng tôi đành đầu hàng và ngắm cảnh cùng cô ấy.
"Ban đầu tượng Đại Phật Kamakura có màu vàng đấy."
"Thế ạ? Sao giờ ngài lại chuyển thành màu xám vậy?"
"Tượng bị hư hại do thời tiết xấu... Và khi trùng tu người ta dùng đồng, nên giờ ngài mới có màu như vậy."
"Nên ngài mới có màu này..." Shiori nhìn Đức Phật với vẻ tiếc nuối.
Có vẻ cô ấy tiếc vì Phật từ màu vàng chuyển sang màu đồng.
Còn tôi thì thích thế này hơn. Đó là bằng chứng cho thấy ngài đã trải qua bao thăng trầm.
"Nè, nè, Kaito-kun, anh chụp em với Phật được không?"
"Hửm? Được thôi."
Shiori đưa máy ảnh cho tôi, và tôi cầm lấy.
Cô ấy đứng trước bức tượng và giơ hai tay làm dấu chữ V (hòa bình).
"Anh chụp đây, cười lên nào."
Tôi bấm máy. Mình giỏi thật. Sự cân bằng hoàn hảo giữa Shiori và Đức Phật.
"Cảm ơn anh!"
"Ừ. Không có gì."
"Vâng. Ừm... Đây."
Tôi trả lại máy ảnh, nhưng không hiểu sao cô ấy lại chìa tay ra.
"Anh không phải cún của em đâu nhé."
"Em có bảo anh đưa chân đâu. Đưa máy ảnh đây."
"Máy ảnh? Của anh á?"
Shiori gật đầu. Và tôi hiểu cô ấy muốn gì.
"Không cần đâu."
"Sao dậy?"
"S-sao dậy?"
"Ý em là tại sao ấy?!"
"Tại sao hả... Tại em định chụp ảnh anh chứ gì," tôi nói, và cô gái bắt đầu bĩu môi. Nhưng dù thế tôi cũng không định để cô ấy làm vậy.
"A, có UFO kìa! Tuyệt quá, phải chụp thôi..."
"Em nghĩ có thể lừa được anh kiểu đó sao?!"
Shiori cố giật lấy máy ảnh của tôi, nhưng tôi né được.
Và cô ấy dỗi.
"Anh cứng đầu quá đấy, Kaito-kun."
"Ai mới là người cứng đầu ở đây chứ?!" Tôi đáp trả và đưa tay lên trán.
Thật tình...
"Nhân tiện, mình có thể vào bên trong tượng Phật đấy, vào không?"
"Bây giờ việc chụp ảnh anh quan trọng hơn!"
"Nhưng sẽ tốn nhiều thời gian đấy, và rốt cuộc chẳng xem được gì đâu."
"Thôi được rồi. Nếu anh muốn thế thì chúng ta vào trong."
Shiori bỏ cuộc, và chúng tôi đi vào bên trong tượng Phật. Sức hút của tượng Phật thật đáng nể.
“Đức Phật dễ thương quá. Trông ngài bình yên, to lớn và ngầu ghê!"
Cô gái bắt đầu thao thao bất tuyệt về Đức Phật.
Quả nhiên cô ấy quý Phật gấp năm lần những gì tôi tưởng tượng. Tôi nghĩ vậy trong khi chúng tôi bước vào trong cùng tiếng líu lo của cô gái.
"Ở đây cảm nhận đượccông sức của con người rõ rệt hơn hẳn."
Lúc đi tàu đến đây, Shiori đã xem ảnh bên trong tượng Phật.
Bên trong tượng Phật là một khoảng rỗng lớn, có thể thấy dấu vết các khớp nối và gia cố sau này. Rõ ràng tất cả đều là do bàn tay con người tạo ra.
Vì thế nhiều người cũng có suy nghĩ giống Shiori lúc này.
"Có thể chạm vào Phật này!" Mắt cô gái sáng lên khi nhìn vào tay mình.
"Bên trong thì thoải mái."
Tượng Đại Phật Kamakura là bảo vật quốc gia. Bình thường thì không được chạm vào, nhưng chạm từ bên trong thì được. Vì thế người ta gọi ngài là bảo vật quốc gia có thể chạm vào.
Tôi cũng chạm thử, và cảm nhận được lịch sử lâu đời từ lớp đồng.
“Đức Phật thì thật vĩ đại, nhưng tiếp theo chúng ta sẽ thấy thứ còn thú vị hơn."
"Núi Phú Sĩ! Yeah!"
"Đúng vậy."
Chúng tôi sẽ đi ngắm núi Phú Sĩ.
Tất nhiên đây là mong muốn của chính Shiori.
Nhiều người nghĩ rằng chỉ có thể nhìn thấy núi Phú Sĩ từ Yamanashi hoặc Shizuoka, nhưng không phải vậy. Có thể nhìn thấy nó từ nhiều nơi ở Kanto.
Và một trong số đó là Shichirigahama.
Từ bãi biển gần trường trung học Kamakura có thể nhìn thấy ngọn núi rất rõ. Ngắm nó vào buổi chiều tà, núi Phú Sĩ lúc hoàng hôn đẹp tuyệt vời.
"Lần đầu tiên em được thấy núi Phú Sĩ, thích quá đi!"
"Anh cũng lâu rồi không thấy, nên cũng vui không kém."
Đó là lý do tôi từ bỏ chuyến đi Yamanashi vì Shiori. Chỗ này có thể bù đắp lại khoảng trống đó.
"Kaito-kun, anh đã đến Shichirigahama bao giờ chưa?"
"Vài lần rồi. Dù sao cũng gần nhà mà."
"Vậy anh... Đã thấy núi Phú Sĩ buổi chiều tà chưa, nó thế nào?"
"Đẹp lắm."
Mắt Shiori lập tức sáng lên.
"Em cũng muốn nhìn thấy nó ngay! Và chụp ảnh nữa!"
Cô ấy cầm ngay lấy máy ảnh, vẻ mặt đầy phấn khích.
Nhìn cô ấy như vậy, tôi cũng muốn nhanh chóng cho cô ấy thấy ngọn núi.
Tuy nhiên...
"... Không thể nào."
Shiori sững sờ khi chúng tôi đến ga gần trường trung học Kamakura. Như thể linh hồn cô ấy vừa bị xé toạc đi vậy.
Cũng không trách được.
"Mưa rồi."
Từ nhà ga, tôi nhìn lên trời và nghe tiếng mưa rơi lộp bộp.
Lúc ngắm Phật thì trời vẫn đẹp, nhưng khi đang đi tàu thì mây kéo đến, và đây là thứ đón chào chúng tôi khi tới đây.
Rõ ràng dự báo thời tiết bảo cả ngày sẽ nắng mà.
"... Núi Phú Sĩ," Shiori lẩm bẩm.
Thật tội nghiệp, nhưng thời tiết thế này thì chắc chắn không thấy núi Phú Sĩ đâu.
"Đứng đây cũng chẳng giải quyết được gì, quay lại nhà ga thôi."
"Nhưng em muốn nhìn thấy ngọn núi..."
"Đi đến đây cũng không lâu lắm, nên mình có thể quay lại lần nữa mà. Đúng không?"
"... Vâng ạ. Có thể quay lại lần nữa."
Dù nói vậy nhưng Shiori trông rất ủ rũ.
Tinh thần xuống dốc không phanh...
"Hay mình đi ăn thêm chút gì ở Komachi-dori nhé? Mình chưa đi hết mà. Lần này anh khao."
"... Vâng, cảm ơn anh," Shiori gật đầu, nhưng vẻ hăng hái lúc trước không quay lại.
Tất cả là tại thời tiết...
Nhìn cô gái buồn bã, tôi cảm thấy lồng ngực mình đang thắt lại.
"Quán cà phê này sành điệu nhỉ."
"... Vâng."
Chúng tôi quay lại nhà ga và đến một quán cà phê thời thượng ở Komachi-dori.
Nhưng cô gái vẫn ủ rũ như thế.
"Nghe nói đồ ở đây ngon lắm, có cả tráng miệng nữa. Em ăn không?"
"... Vâng."
"Thực đơn đây, anh khao, cứ gọi món em thích."
"... Vâng."
Vô ích thôi. Shiori chẳng nói gì ngoài "vâng".
Tôi tưởng chỉ cần cho cô ấy ăn thì cô ấy sẽ vui vẻ trở lại, nhưng ngay cả thức ăn cũng chẳng thể tiếp thêm sức mạnh cho cô ấy. Làm sao để cô ấy trở lại như trước đây?
“Đẹp quá đi mất."
"Đẹp thật đấy! Lát nữa tớ cũng phải mua một cái!"
Một nhóm nữ sinh đang ngồi trò chuyện ở bàn bên cạnh.
Một người cài kẹp tóc trên đầu và đang khen nó.
Chiếc kẹp tóc quả thực rất đẹp.
Chắc họ đã mua ở đâu đó quanh đây... Nhưng ở đâu nhỉ?
"Hả?! Này, này, không thể nào..."
Lúc đó tôi nhìn ra cửa sổ và nhận ra trời đã tạnh mưa.
Không một gợn mây, bầu trời trong vắt.
Mưa đã tạnh... Nhưng...
Ngoài trời đã tối đen rồi.
Dù có đến Shichirigahama thì cũng chẳng thấy núi Phú Sĩ đâu.
"... Chán thật."
Shiori cắn môi đầy tiếc nuối. Bình thường cô ấy sẽ vui vẻ nói tiếng địa phương...
Cô ấy chẳng còn hứng thú ăn uống gì nữa.
"... Mình về nhé?"
Cô ấy chỉ khẽ gật đầu. Rời đi mà không gọi gì thì hơi kỳ, nên chúng tôi mua cà phê mang đi rồi ra về.
"Mình đã đi ăn uống, đã ngắm Phật, chuyến đi cũng không tệ mà."
"... Vâng, đúng vậy."
Trước cửa soát vé ga Kamakura. Tôi cố gắng làm Shiori vui lên, nhưng cô ấy vẫn ủ rũ... Có vẻ tôi không thể làm cô ấy vui được.
"Em xin lỗi."
Đang suy nghĩ thì Shiori đột nhiên xin lỗi.
"Sao em lại xin lỗi?"
"Chắc tại em nên trời mới mưa. Nếu không có em, chắc anh đã ngắm được núi Phú Sĩ rồi."
"Hả? Không phải đâu. Anh đi cùng em mà, có khi anh mới là người gọi mưa ấy chứ. Chắc chắn là vậy rồi. Xin lỗi nhé," tôi phản bác, nhưng cô gái lắc đầu.
"Lần đầu tiên đến đây thì trời mưa... Nhưng vừa về thì mưa tạnh. Chắc chắn là tại em rồi."
"Đã bảo không phải mà."
Tôi cố an ủi, nhưng cô gái vẫn ủ rủ như cũ.
Chúng tôi đi du lịch trong ngày, và giờ sắp kết thúc rồi. Chỉ còn việc về nhà thôi.
... Nhưng thực sự nên làm thế sao?
Kết thúc mọi chuyện thế này, để cô gái ấy buồn bã ra về?
Đó là điều tôi tự hỏi mình, nhưng tôi đã biết câu trả lời rồi.
Không thể làm thế được!
Chuyến đi này không thể gọi là hoàn hảo.
Là một người du lịch dày dặn kinh nghiệm, thật xấu hổ nếu kết thúc thế này.
Tôi siết chặt nắm tay và suy nghĩ.
Làm thế nào để chuyến đi trở nên vui vẻ và khiến Shiori mỉm cười trở lại.
"... A! Shiori, em đợi chút được không?"
"A, anh đi đâu à?"
"Anh muốn mua chút đồ ở Komachi-dori. Em đợi ở đây nhé?"
"... V-vâng."
Thấy cô ấy gật đầu, tôi chạy đi ngay lập tức.
Tôi muốn Shiori mỉm cười.
"Phù, may mà kịp."
Tôi quay lại, rồi cùng Shiori lên tàu.
Chúng tôi đến vừa kịp lúc tàu sắp chạy.
"Kaito-kun, anh mua gì thế?"
"À thì..." tôi lảng tránh.
Ngồi vào chỗ rồi, tôi muốn bình tĩnh lại và nói chuyện.
Chúng tôi ngồi vào ghế trống, và tôi lấy món đồ vừa mua ra khỏi túi giấy.
"... Kẹp tóc ạ?"
"Ừ, đúng rồi."
Tôi đã đi mua một chiếc kẹp tóc.
Có những hạt cườm màu hồng và hình bông hoa dễ thương.
Chắc chắn là cái mà mấy cô gái trong quán cà phê đã nói đến.
"... Cho anh ạ?"
"Đương nhiên là không. Nó cho, ừm..." Tôi ấp úng, còn Shiori nghiêng đầu thắc mắc.
Sao mà chậm tiêu thế...
"Anh nghĩ nó hợp với em."
"Hợp với em... A!"
Cuối cùng cũng đoán ra, Shiori mở to đôi mắt xinh đẹp.
Rồi ánh mắt cô ấy đảo qua đảo lại giữa tôi và chiếc kẹp tóc.
"... Nhưng tại sao?"
"Thì tại em cứ ủ rũ suốt... Và anh không muốn chuyến đi kết thúc như thế này."
Du lịch là phải vui. Nó không thể kết thúc trong buồn bã, và với tư cách là một người đi du lịch lâu năm, tôi không muốn thời tiết để lại kỉ niệm tồi tệ cho Shiori.
"... Anh chắc chứ?"
"Anh mua cho em mà... Nếu em không cần thì anh giữ lại dùng vậy."
Shiori lắc đầu:
"Tất nhiên là em cần rồi! Em vui lắm!"
"V-vậy sao... Thế thì em cầm lấy."
Tôi đưa chiếc kẹp tóc ra, và cô ấy cẩn thận đón lấy bằng hai tay.
Cô ấy vén tóc lên và kẹp nó lại bằng chiếc kẹp tóc.
"... Th-thế nào ạ?" Shiori hỏi với vẻ hơi ngượng ngùng.
Trông cô ấy càng giống Yamato Nadeshiko hơn, càng xinh đẹp hơn... Nhưng tôi đời nào có thể nói ra câu đó được.
"Ch-chuyện đó... Rất đẹp."
"Ư! C-cảm ơn anh..." cô ấy lí nhí cảm ơn và cúi gầm mặt xuống.
Tôi cũng thấy ngại nên im lặng.
Một lúc lâu chỉ còn tiếng bánh xe tàu và tiếng nói chuyện của những hành khách khác.
"Nè, Kaito-kun."
"... Gì thế?" Tôi đáp lại.
"Chuyến đi vui lắm ạ!" Cô ấy mỉm cười dễ thương.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn.
"À-ừ. Thế thì tốt rồi."
"Vâng! Nhưng đi du lịch với anh vẫn là vui nhất!"
"Vui nhất á?.. Em mới đi du lịch với mỗi anh thôi mà."
"Vâng, nhưng... Nhưng em chắc chắn đi với anh là vui nhất!"
"Gì chứ?"
... Nhưng tôi thấy vui khi nghe cô ấy nói vậy.
Đặc biệt là khi chúng tôi đã lên kế hoạch cho chuyến đi này dựa trên những gì Shiori thích.
Cô ấy nói cô ấy rất vui, và bản thân tôi cũng ngạc nhiên vì cô ấy vui đến thế. Nếu tôi đi du lịch một mình như trước kia thì chắc chẳng bao giờ nhận ra điều này.
"Tiếp theo chúng ta sẽ đến Hakodate."
Chúng tôi đã xong các chuyến đi trong ngày.
Tiếp theo sẽ là chuyến đi đầu tiên đến nơi có trong nhật ký của bố Shiori.
"Và đó sẽ là chuyến đi cuối cùng của em với Kaito-kun..."
"Ừ."
Chúng tôi sẽ chỉ đi cùng nhau đến Hakodate thôi. Chúng tôi đã thỏa thuận thế rồi.
"Nghe này Kaito-kun, nếu anh không phiền..." Cô gái bắt đầu nói, nhưng rồi im bặt.
"Gì thế?"
"Không, không có gì ạ."
Và cô ấy không nói gì thêm nữa.
... Nhưng tôi đoán được cô ấy định nói gì.
Và khi nghe thấy, tôi đã suy nghĩ về câu trả lời.
Chúng tôi đang trên tàu về nhà, tôi cứ mải suy nghĩ mà không nhận ra mình đang nắm chặt chiếc mặt dây chuyền có ảnh mẹ trong tay.
***
Vài ngày sau chuyến đi Kamakura. Đi học về, tôi đang ngồi trong phòng khách, dán mắt vào điện thoại.
"Ồ, Kaito, con về nhà rồi."
Giọng nói của một gã đẹp trai vang lên, và bố tôi bước vào phòng.
“Ủa? Shiori-chan đâu rồi?"
"Đi làm rồi. Còn hôm nay con được nghỉ."
"À, ra vậy."
"Còn bố thì sao? Không phải đi làm à?"
"À, bố quên đồ quan trọng ở nhà thôi," ông cười lớn. Tìm được cớ để về nhà rồi...
"Mà sao con nhìn điện thoại chăm chú thế? Xem phim đen à?"
"Bố bị ngốc à? Con đang xem thời tiết ở Hakodate cuối tuần này thôi mà."
Hồi đi Kamakura tôi cũng xem, nó báo nắng mà cuối cùng lại mưa.
Nên lần này tôi kiểm tra trên mấy trang web liền, trang nào cũng nói là trời nắng.
Có vẻ cuối tuần sau thời tiết sẽ đẹp.
Phải nhắm vào thời điểm đó.
"Hakodate á?.. À, đúng rồi. Con định đi với Shiori-chan mà nhỉ," bố sực nhớ ra.
Chúng tôi đã báo với bố mẹ là sẽ đi Hakodate.
"Con thay đổi rồi đấy. Trước đây toàn đi một mình, giờ lại ngồi xem thời tiết vì em gái cơ à."
"Im đi, có gì to tát đâu..."
"Đừng có khó chịu thế chứ. Là một người cha, bố vui vì con trai mình đang trưởng thành đấy."
"Con biết rồi, bố đi đi."
"Rồi, rồi."
Tôi xua tay, và ông ấy rời khỏi phòng khách. Đúng là ông bố lắm mồm. Và bực nhất là ông ấy nói đúng.
Bố nói đúng, tôi luôn đi du lịch một mình, và dù ai có nhờ vả, tôi cũng chẳng bao giờ lên kế hoạch du lịch cho ai cả.
Vậy mà giờ tôi lại đang vất vả vì Shiori.
... Nhưng nhìn thấy nụ cười của cô ấy cũng khá dễ chịu.
"Hy vọng chuyến đi này sẽ tuyệt vời nhất," tôi nói, nghĩ về việc đây sẽ là chuyến đi cuối cùng với Shiori.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
