Chương 1: Mối quan hệ giữa chúng ta là gì
Tầng trên của căn nhà chung này vốn thuộc về ông nội, nhưng giờ đây nó đã được cải tạo thành căn cứ bí mật của tôi và nhỏ em gái. Mà chắc cũng không thể gọi là bí mật nữa, vì hiện tại trong phòng còn có một thiếu nữ chẳng chút máu mủ nào đang vui vẻ chơi game bên cạnh tôi.
“A! Có địch nè.”
Vì ngồi sát bên nên tôi có thể nghe trực tiếp, giọng nói vang lên từ bên ngoài chiếc tai nghe ấy thuộc về một thiếu nữ đáng yêu đang tạm chiếm căn phòng này.
Trong phòng có hai bộ bàn ghế, hai máy tính và hai màn hình. Tôi ngồi một bên còn bên kia là dành cho thiếu nữ kia. Vì ngồi cạnh nhau nên phần nào tôi cũng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ấy, mà có lẽ đó cũng chỉ là ảo tưởng của một thằng trai tân mà thôi.
Mỗi khi bàn tay di chuột của cô nàng lướt về phía tôi, dù chưa chạm vào nhau nhưng tôi lại thấy nhột lạ thường.
“Rồi rồi tới liền.”
Tôi… Kuroki You, một nam sinh cao trung mờ nhạt không giỏi giao tiếp vậy mà lại đáp lại lời nói ấy không chút đắn đo, như thể đó là một điều hiển nhiên vậy.
“Nhanh lên, nhanh lên nào.”
“Biết rồi mà.” Tôi trấn an.
Ở trường tôi có rất ít bạn, bạn trong game cũng chả nhiều mấy. Có thể nói hình mẫu của tôi là một con mọt game hướng nội chính hiệu, vậy mà chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Tôi đang chơi game chung với một nữ sinh cùng lớp, đã thế lại còn ở chính trong phòng mình.
“Nó qua đây rồi, đây nè, đây nè.”
“Rồi rồi, cậu bình tĩnh đi.”
Chúng tôi đang chơi Air Pocket Wallker, một tựa game bắn súng với mục tiêu ‘đánh bại kẻ địch và sống sót trên đảo hoang’. Khi chơi cùng đồng đội, thường người ta sẽ dùng voice chat để giao tiếp với nhau. Nhưng hiện tại, vì đang ngồi cạnh nhau trong phòng riêng nên điều đó không cần thiết. Giọng nói mang theo hơi nóng truyền sát bên tai, không hề có chút độ trễ nào.
“Oa, tớ gục mất rồi.”
Giọng nói mang đầy cảm xúc ấy lấn át cả tiếng game, điều đó cho thấy cô ấy đang nhập tâm cao độ đến mức nào.
“Đợi chút. Hạ xong tên này tớ sẽ cứu cậu ngay.”
“Ngầu quá đi, cố lên nhé!”
Tim tôi đập thót một cái, trong khoảnh khắc thao tác tay của tôi trở nên loạng choạng. Đừng có nói mấy câu như bắn vào lưng đồng đội thế chứ. Nên biết rằng lớp phòng thủ của một thằng trai tân như tôi mỏng khác gì giấy đâu.
“Được rồi, hạ xong tên đó rồi. Tớ qua cứu cậu đây.”
“Oa, cảm ơn nha, yêu cậu nhất.”
“...!?”
Bình tĩnh nào. Chỉ là xã giao thôi. Không có ý nghĩa sâu xa gì đâu, chỉ là câu nói cửa miệng thôi mà.
Nữ sinh vừa tung đòn tấn công chí mạng từ bên cạnh là bạn cùng lớp của tôi. Tên cô ấy là Toudou Mashiro, một sự tồn tại vượt ngoài tầm đối với tôi. Mái tóc màu vàng tro, tỉ lệ cơ thể hoàn hảo đẹp như một trò đùa. Làn da trắng sứ, đôi môi hồng hào, màu tóc lai Tây nhưng gương mặt lại hài hoà đậm chất Á Đông kèm theo đôi mắt mang màu xanh trong vắt. Thường thì cô nàng đeo kính áp tròng màu đen, chỉ để lộ màu mắt thật cho một số ít người thấy.
Cô ấy vừa là người mẫu, diễn viên, vừa là một người có sức ảnh hưởng với tổng lượng người theo dõi trên mạng xã hội vượt quá ba trăm nghìn. Nhưng bản thân cô ấy bảo rằng: “Tớ có làm gì mấy đâu, nên cũng không nổi bật lắm”, nhưng đối với một thằng chỉ biết cắm đầu vào game như tôi, cô ấy chẳng khác gì một con quái vật.
Một nữ sinh sống ở thế giới khác biệt như vậy lại đang chơi game cùng một thằng bạn cùng lớp chẳng có gì nổi trội là tôi. Dù Toudou Mashiro có thuộc nhóm trai xinh gái đẹp hoà đồng đi chăng nữa, thì sự kết hợp này cũng quá sức sai trái.
Hồi sơ trung, tôi từng là một kẻ ôm mộng muốn trở thành game thủ chuyên nghiệp. Nhưng đời không như là mơ, tôi dần hiểu rõ năng lực bản thân và nhận ra hiện thực này tàn khốc như thế nào, rồi cuối cùng trở thành một nam sinh cao trung chỉ coi game là sở thích.
Tôi từng là một kẻ khao khát vươn tới đỉnh cao, nhưng giờ đây, chỉ cần vui là tôi thấy thỏa mãn... Đó rốt cuộc là sự thay đổi gì vậy? Do tôi tự thay đổi? Hay là do Toudou Mashiro đã thay đổi tôi...?
Miên man suy nghĩ một hồi, màn hình đã hiện ra bảng kết quả.
[you are the Champion]
Dòng chữ chiến thắng hiện lên. Dù nãy giờ tôi để đầu trên mây nhưng có vẻ tay tôi đã tự động làm những gì cần làm.
Ở bên cạnh, Toudou đã tháo tai nghe xuống.
“Quả nhiên chơi với Kuroki-kun là thắng liền. Cậu giỏi ghê.”
Mái tóc vàng tro khẽ bay, mang theo mùi hương ngọt ngào vương vấn nơi đầu mũi. Theo phản xạ, tôi vô thức hít một hơi... cảm giác cứ như mình vừa làm chuyện mờ ám thế nhỉ.
“Người chơi hay hơn tớ thì đầy ra đấy.”
“Vậy sao? Tớ thấy Kuroki-kun là đáng tin cậy nhất. Chơi bên cạnh cậu cảm giác an tâm khác hẳn luôn. Thế chẳng phải là mạnh sao? Ít nhất đối với tớ, cậu là đồng đội mạnh nhất.”
Đó là sự thật. Nhưng Toudou lại phủ nhận thẳng thừng. Cô ấy nở một nụ cười rạng rỡ trông đáng yêu quá mức khiến tôi chỉ biết ngoái đầu ra chỗ khác.
“Nhất cái gì chứ... Cậu so với ai vậy. Cậu có chơi với người khác đâu mà biết.”
Toudou Mashiro vì một số lý do nên chỉ chơi game tại nhà tôi. Nhưng câu trả lời của cô ấy dành cho tôi lại nằm ngoài dự đoán.
“A, hôm trước tớ có chơi với mấy người ở công ty ấy. Tớ nói ở chỗ làm là mình thích game từ trước rồi, thế là tự nhiên bị rủ rê. Chơi vài trận thôi. Cậu nhớ không, tớ từng kể dạo này công ty mới lập hẳn một team stream nên có nhiều thiết bị lắm, nên bọn tớ dùng cái đống ấy để đi team ba.”
“... Hả”
Trong sâu thẳm lòng tôi nhói lên một cái, nhưng tôi giả vờ không nhận ra.
Ấy thế mà Toudou dường như phát hiện ra điều gì đó, cô nàng nở một nụ cười tinh nghịch với tôi.
“Tiện thể thì là một cậu con trai lớn hơn một tuổi, và một cậu bằng tuổi nhé?”
“...À, vậy sao. Hai nam một nữ nhỉ. Ra thế.”
Văn phòng. Người mẫu. Giới giải trí. Tụ tập hai nam một nữ... Cứ như chuyện ở thế giới khác vậy.
Nhưng Toudou trước mắt tôi, trong căn phòng nhỏ bé ở thế giới thực này, lại chỉ cười với mình tôi.
“Fufu.”
“Gì vậy…”
“Gì vậy cái gì chứ. Vừa nãy, Kuroki-kun ghen rồi đúng không?”
“Không có.”
Thật không vậy?
“Cậu lo lắng Mashiro-chan sẽ bị chàng trai khác cướp mất hả? Yên tâm, yên tâm, tớ không bị ai cướp mất đâu. Cái đồ đáng yêu này~ ghen à, ghen à~.”
Từ bên cạnh vài cú cùi chỏ bay tới, tuy không đau nhưng sát thương tinh thần thì khỏi bàn.
“Ai thèm ghen. Đừng có nói linh tinh.”
“Thật không ta? Hihihi.”
“Cậu vừa phải thôi nhé.”
Thấy tôi đáp lại với vẻ chán nản, Toudou bỗng nhiên đổi sang vẻ mặt nghiêm túc.
“Nè, Kuroki-kun...?”
Chết dở... Làm cô ấy giận rồi sao...? Tôi đã hành xử quá trớn rồi sao.
Toudou đặt tay lên cằm như thám tử đang suy luận rồi cất lời.
“Tớ vừa nhận ra nhé... ‘hihi’ với ‘nya nya’ nghe na ná nhau ấy nhỉ.”

Ý gì vậy trời.
“Đến giờ tớ vẫn không theo kịp mạch nói chuyện của cậu…”
Tôi không nghĩ mình đã nói gì sai, nhưng lần này Toudou lại tỏ vẻ hờn dỗi thật.
“Đừng xưng hô như vậy. Gọi là ‘Mashiro-chan’ hoặc ‘Maa-chan’ đi.”
“Suy nghĩ của Toudou-san, tớ thật không hiểu nổi.”
“Toudou-san?”
“...Toudou Mashiro-san.”
“Hửm?”
Tôi đành phải chịu thua trước ánh mắt sắc lẹm của cô nàng.
“Mashiro... san.”
Dù không nhìn thấy nhưng chắc chắn mặt tôi lúc này đang đỏ bừng, đúng là xấu hổ muốn chết đi được.”
“Fufu, coi như tạm chấp nhận.”
Toudou gật đầu “ừm ừm” vẻ hài lòng, rồi bắt đầu nghịch điện thoại. Cô nàng thay đổi cảm xúc cứ như thể người ngồi ở đây hai giây trước là một người khác vậy.
“Nhắc đến mèo mới nhớ. Hôm trước chụp ảnh cho sự kiện Halloween, tớ có đeo tai mèo đấy. Kiểu tai mèo hầu gái ấy, cậu xem không? Thật ra chưa được cho xem đâu nhưng mà…”
“Nếu chưa được cho xem thì đừng có đưa ra…”
Thật lòng thì tôi cực kỳ muốn xem. Trước khi cái tâm địa đen tối ấy bị lộ tẩy, tôi quyết định rút lui.
“Tôi đi lấy nước uống đây, Toudou uống gì không?”
“A, được hả? Để xem nào…”
“Thế thì loại nước có ga nhẹ hôm trước cậu khen ngon ấy, được không?”
Toudou lộ vẻ ngạc nhiên.
“Ủa, vẫn còn hả? Hàng giới hạn theo mùa mà.”
“Vẫn còn một ít.”
Bởi vì Toudou đã khen ngon và tỏ ra rất thích nên sau đó tôi đã đi gom hết số hàng còn lại ở cửa hàng trước khi chúng bị bán hết. Nhưng nếu nói ra thì cô ấy sẽ đắc ý mất, nên tôi tuyệt đối sẽ giữ kín bí mật này.
“Vậy tớ uống cái đó nhé. Cảm ơn nha, Kuroki-kun.”
Bất chợt, cô ấy nở một nụ cười đầy vẻ trưởng thành. Không thể tin nổi đây là cùng một người với kẻ vừa nói mấy câu đùa cợt lúc nãy.
Tại sao vậy nhỉ. Lúc chơi game thì có thể nói chuyện bình thường được mà sao bây giờ lại lạ như vậy nhỉ.
Cảm giác như mọi suy nghĩ trong lòng đều bị nhìn thấu khiến tôi xấu hổ lạ thường. Dù cho cố giả vờ không dao động nhưng tim tôi lại đập thình thịch như đang ngầm tố cáo. Không, chắc chắn là do nụ cười của Toudou, không phải do tôi non nớt đâu.
“...Vậy, đợi chút nhé.”
“Okee, quay lại nhanh nha~”
Thiếu nữ trưởng thành ban nãy biến mất, thay vào đó là một nữ sinh cấp ba bình thường đang vẫy cả hai tay tiễn tôi.
Mọi thứ cứ xoay chuyển chóng mặt như thế này chắc tôi chết mất. Thay vì giương cờ trắng đầu hàng, tôi quyết định đứng dậy chuồn thẳng khỏi đây.
Ngay khi tay tôi chạm vào nắm cửa, một giọng nói không ngờ tới đã giữ tôi lại.
“Nè, Kuroki-kun.”
“Hả, sao thế.”
Không ngờ cuộc trò chuyện lại bắt đầu, tôi quay lại với vẻ mặt ngơ ngác, tay vẫn nắm chặt tay nắm cửa.
Cô nàng xoay ghế lại hướng mặt về phía tôi. Biểu cảm ấy trông nghiêm túc vô cùng.
“Thành thật mà nói nhé. Việc tớ đến phòng cậu chơi game thế này... có làm phiền cậu không?”
“Hả? Sao tự nhiên lại hỏi thế?”
Giọng tôi vô tình cao lên, không phải vì giận mà nó giống như một nỗi sợ hãi bất ngờ ập đến hơn, như sắp đánh rơi một món đồ thủy tinh tinh xảo vậy.
“Cũng chẳng có lý do gì cụ thể cả. Nhưng mà suy đi tính lại thì thấy làm phiền cậu quá. Dù đã cải trang kỹ lưỡng rồi nhưng nhỡ đâu bị đám săn ảnh chụp được rồi lan truyền lung tung thì sao. Nếu thế chắc sẽ gây áp lực lớn cho Kuroki-kun lắm.”
“Tớ chưa bao giờ thấy phiền cả. Tuyệt đối không.”
Tôi nhấn mạnh vào từ ‘tuyệt đối’ bằng cả tấm lòng mình.
Có vẻ nỗi bất an vẫn chưa được xóa bỏ hoàn toàn. Toudou hơi bĩu môi ra một chút.
“Chơi game với tớ không mệt sao? Tớ chơi kém, toàn bắt Kuroki-kun phải đóng vai trò cứu hộ thôi.”
“Chơi kém cũng được... chỉ cần vui là được mà. Game vốn dĩ phải như thế chứ.”
Tự mình nói ra, rồi một lúc sau tôi mới giật mình. Kém cũng được sao? Vui là được sao? Một thằng chơi game vì chiến thắng như tôi mà lại nói ra câu đó ư.
“Th, thế hả! Dù kém nhưng vui là được nhỉ!”
“Đúng vậy, chính xác là thế.”
Tôi gật đầu như để tự thuyết phục bản thân.
“Vậy tức là Kuroki-kun cảm thấy chơi game với tớ rất vui đúng không.”
Tôi cứng họng, nhưng nếu phủ nhận lúc này thì câu chuyện sẽ trở nên kỳ quặc mất. Nên tôi lấy hết can đảm thốt ra.
“Ừ. Chơi với Toudou vui lắm.”
Khoảnh khắc đó, Toudou để lộ biểu cảm trẻ con hết mức có thể. Mắt mở to, miệng há hốc, giống như đứa trẻ nhận được quà trực tiếp từ ông già Noel vào đêm Giáng sinh vậy.
“Tớ cũng thấy vui lắm. Có Kuroki-kun ở bên thật sự tốt quá!”
Toudou chồm người tới trước như sắp bắn ra khỏi ghế, khiến tôi bị áp đảo ngược lại, phải ngả người ra sau.
“V, vậy thì tốt rồi.”
Cảm xúc của tôi rối bời. Được nghe những lời vui vẻ như vậy nhưng cơ mặt tôi lại không chịu thành thật tạo ra một nụ cười. Tôi đúng là một kẻ không thành thật chút nào.
“Ừm, tốt quá! Nào, chơi game tiếp thôi!”
Toudou nở nụ cười rạng rỡ. Một nụ cười mộc mạc, không hề giả tạo. Tiện thể cô ấy còn làm tư thế chiến đấu lỏng lẻo trước ngực. Có lẽ là bắt chước tư thế của võ sĩ quyền anh, nhưng trông giống như đang ép ngực vào nhau hơn... Mà đúng là đang ép vào thật. Phần áo sơ mi mỏng chùng xuống, để lộ những gì bên trong. Chủ nhân của nó hoàn toàn không nhận ra.
Trước sự quyến rũ vô tình đầy bất ngờ ấy, tôi chỉ biết cạn lời.
“...Vậy, tớ đi lấy nước đây, xong rồi bọn mình chơi tiếp.”
“Ừm, ván sau tớ sẽ có ích cho xem.”
Cô ấy lại càng ép ngực chặt hơn.
“Sao thế?”
Ngay cả cái dáng vẻ nghiêng đầu thắc mắc ấy cũng khiến người ta dễ hiểu lầm. Toudou đôi khi tỏ ra nhõng nhẽo, đột nhiên trẻ con, rồi lại lơ là phòng bị ở những chỗ kỳ quặc.
“...Không, không có gì. Tớ quay lại ngay.”
“Okee, đi nhanh về nhanh nha.”
Tôi quay lưng lại với Toudou đang vẫy tay ‘bye bye’ rồi bước ra khỏi phòng. Để không ai trong phòng nghe thấy, tôi lặng lẽ, lặng lẽ, chậm rãi, rồi hít một hơi thật sâu.
“...Cô ấy bị làm sao vậy chứ.”
Toudou Mashiro. Đây đâu phải kiểu nhân vật sẽ xuất hiện trong cuộc đời tôi. Đẳng cấp quá khác biệt rồi, nếu có chuyển sinh thì tôi sẽ chết ngay lập tức, còn cô ấy thuộc phe giải cứu thế giới chắc luôn.
Thế mà tại sao cô ấy cứ cố len lỏi vào tâm trí tôi như vậy. Một người dù tôi có mặc kệ vẫn được bao kẻ săn đón, lại đi cười với một thằng dù có làm ầm lên cũng chẳng ai thèm quan tâm như tôi.
Hơn nữa, nụ cười ấy còn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối... Giống như chú cún cưng vẫy đuôi chạy lại gần mà không hề có chút cảnh giác nào.
Nếu đây chính là thanh xuân thì nó hẳn là một sự kiện cực kỳ hại tim. Ít nhất thì tim tôi có thể ngừng đập bất cứ lúc nào.
“Tại sao lại thành ra thế này...?”
Không phải chuyện đùa đâu. Thật sự là, tại sao lại thành ra thế này?
Tôi nhắm mắt lại, hồi tưởng về những sự kiện đã qua.
Ký ức ùa về như đèn kéo quân. Sự kiện đầu tiên, màn gặp gỡ của chúng tôi hiện lên trong tâm trí.
Khi ấy... tôi và cô ấy vẫn chưa phải là bạn bè.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
