Chủ Nhật Vắng Bóng Chúa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 17

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 20

Quyển 6 - Chương 2: Bài Ca Của Ai (9)

Trong lều, Ai thầm nghĩ, lúc mình tỉnh táo nhất lại là ngay sau khi vừa tỉnh ngủ.

Đầu óc vừa tỉnh ngủ của cô bình tĩnh đón nhận tình hình hiện tại: sự từ chối của Alice, Dee đã chỉ ra sự thật cho cô, và sự xấu xí của chính mình. Cô nhớ rõ mọi chuyện, và chấp nhận tất cả với sự thờ ơ đặc trưng của một người vừa tỉnh giấc.

"...Ngay cả lúc này, mặt trời vẫn mọc."

Cô ngạc nhiên.

Cô cố gắng ngồi dậy, cảm thấy một cơn đau âm ỉ khắp cơ thể. Không phải đau cơ, mà là đau dây thần kinh.

Ai tự hỏi liệu đây có phải cảm giác của một con cá bị dạt lên bờ từ biển cả.

Rồi, cô bất chợt nhận ra cơn đau ở bên trái cơ thể mình có vẻ giảm bớt.

Cái gì thế nhỉ? Cô tự hỏi, rồi quay đầu nhìn. Và đó là—

Scar và Celica đang nắm chặt cánh tay trái của cô.

Ai, không thể cử động, lặng lẽ nhìn cảnh tượng đó.

Đó là một cảnh tượng hạnh phúc.

Có lẽ Scar không có ý định ngủ gục. Cô ấy nằm co quắp, hai chân gập lại, quấn mình trong một chiếc chăn đơn, thở đều đều. Chiếc chăn có vẻ như được ai đó đắp cho cô sau này. Trong vòng tay Scar, Celica ôm chặt lấy cánh tay Ai như một chiếc gối, làm ướt sũng ống tay áo của cô bằng nước dãi.

Đây là nơi duy nhất cô được bảo vệ khỏi nỗi đau của thế giới này.

Ai cảm thấy nước mắt chực trào ra. Cô thật sự suýt khóc, nhưng nước mắt vẫn không chảy ra.

Rồi, cô lại để ý thấy một thứ khác ở bên phải.

Đó là một chiếc xẻng của Người Gác Mộ.

"...Tại sao?"

Có lẽ cô đã với tay lấy nó khi thiếu dưỡng khí. Có lẽ nó được đặt ở đó, hệt như người ta đưa đồ chơi cho một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy. Cô nhìn sang và thấy chiếc xẻng của Scar cũng nằm bên cạnh. Càng đông càng vui chăng? Ai thầm nghĩ.

Ai mỉm cười khi hình dung cảnh Scar mang chiếc xẻng của mình lên giường với vẻ mặt nghiêm túc. Nhưng nụ cười chỉ hiện hữu trong tâm trí cô, đôi má cô không hề nhúc nhích dù chỉ một ly.

Không sao cả. Chỉ cần nghĩ đến việc mỉm cười cũng đủ rồi.

“Cô Scar..., làm ơn tỉnh dậy đi.”

Ai khẽ hạ quyết tâm khi hướng về hơi ấm từ bàn tay trái mình.

Cô sẽ cứu Alice.

Cô sẽ đưa anh ấy trở về.

Cô không biết sau đó sẽ ra sao, nhưng cô tin rằng đó là điều duy nhất mình có thể làm.