Cho đến khi tôi bị cô bạn thuở nhỏ yandere level max phá nát tinh thần và sa đoạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

21 290

Đánh Bại Ma Vương Chỉ Là Chuyện Nhỏ (Miễn Là Có Kẻ Thế Thân)

(Đang ra)

Đánh Bại Ma Vương Chỉ Là Chuyện Nhỏ (Miễn Là Có Kẻ Thế Thân)

Tsukikage

Vậy rốt cuộc, tôi có thể vừa đối đầu với đại quân Ma Vương, vừa tìm cách cày cấp, rèn luyện và nâng tầm tổ đội Anh Hùng hay không!?

46 829

Cô nàng bị nhập bảo rằng cơ thể cứ tự tiện làm nũng với tôi

(Đang ra)

Cô nàng bị nhập bảo rằng cơ thể cứ tự tiện làm nũng với tôi

Tsujimuro Sho (辻室翔)

Một câu chuyện tình hài hước khi sống chung nhà, pha chút ma quái, hơi người lớn một tẹo và cực kỳ sốt ruột vì cái sự mập mờ này!

10 240

Chuyển sinh thành anh hùng thất bại sao?! Hãy xem tôi thay đổi số phận đây!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành anh hùng thất bại sao?! Hãy xem tôi thay đổi số phận đây!

NAVIRUNAVIII

Takahiro Nao, một thanh niên 25 tuổi mang trên mình gánh nặng nợ nần chồng chất, sống chỉ với động lực duy nhất là tình yêu dành cho gia đình đang khốn khó của mình. Một cái chết bi kịch đã kết thúc c

130 2798

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

(Hoàn thành)

Nhân vật chính của tiểu thuyết lãng mạn ám ảnh với tôi!?

비타로사

Tôi đã chuyển sinh thành nhân vật phụ trong tiểu thuyết giả tưởng lãng mạn. Và nhân vật chính lại ám ảnh với tôi...

84 1403

Chương 40 IF: Tiếc cho bà chị quá nhỉ. Giờ Kaito là của riêng tôi

Chương 40 IF: Tiếc cho bà chị quá nhỉ. Giờ Kaito là của riêng tôi

Tôi không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra trước mắt. Không, phải nói là não tôi kịch liệt từ chối hiểu điều đó.

"...N-Nói dối. Chuyện này chắc chắn là nói dối!?"

Trước mắt tôi là hình ảnh Ellen nằm ngửa trên vũng máu, ngực bị Alan đâm bằng dao. Ellen vẫn còn thoi thóp, nhưng nhìn thế nào cũng là vết thương chí mạng, không thể cầm cự được lâu.

"Đúng rồi, tao muốn nhìn thấy vẻ mặt đó của Kaito đấy. Cuối cùng mày cũng cho tao thấy rồi."

Alan nở nụ cười điên loạn, trông như một kẻ đã hoàn toàn mất trí. Có lẽ việc đâm Ellen đã khiến hắn đứt dây thần kinh cuối cùng.

Thế giới không có Ellen thì tôi chẳng còn chút lưu luyến nào, nhưng trước đó tôi phải làm một việc.

"...Ellen, chờ anh một chút thôi. Anh tiễn thằng này xuống địa ngục rồi sẽ đi theo em ngay để em không phải cô đơn."

Tôi từ từ rút con dao khỏi ngực Ellen đã tắt thở. Rồi tôi lao thẳng vào Alan. Nhưng hắn né được một cách dễ dàng.

"Này này, nguy hiểm đấy."

Alan vẫn giữ nụ cười điên dại đó và nói. Tôi mặc kệ, tiếp tục vung dao. Nhưng mọi chuyển động của tôi dường như đều bị hắn đọc được, không trúng phát nào.

"Thôi bỏ cuộc đi. Mày làm gì cũng vô ích thôi."

"Câm mồm. Chết đi."

Thấy Alan cười cợt, cảm giác bị trêu đùa khiến máu dồn lên não tôi.

Hoàn toàn mất bình tĩnh, và đó là sai lầm của tôi. Alan bất ngờ rút súng điện ra và dí vào cổ tôi, dòng điện mạnh chạy qua người.

Toàn thân tê liệt, tôi ngã xuống đất, bị trói chặt tay chân bằng dây thít nhựa và bị nhét giẻ vào miệng, hoàn toàn mất tự do.

"Giết bà chị rồi thì đời tao cũng coi như xong. Đằng nào cũng bị bắt thì tao cứ làm những gì tao thích trước đã."

Alan nói rồi bắt đầu cởi quần và đồ lót với vẻ mặt hưng phấn. Hiểu ra chuyện gì sắp xảy ra, tôi cố gắng chống cự kịch liệt nhưng cơ thể không thể nhúc nhích.

"Tiếc cho bà chị quá nhỉ. Giờ Kaito là của riêng tao."

Alan dùng dao rạch nát quần và đồ lót của tôi, và tôi, không còn chút khả năng phản kháng, bị hắn cưỡng hiếp ngay trước thi thể của Ellen.

◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇ ◇

Tự do là từ không tồn tại với tôi lúc này. Tôi đang bị giam cầm trong khu bệnh nhân tâm thần, bị ép buộc phải sống tiếp. Lý do bị tước đoạt tự do và bị trói buộc rất đơn giản: tôi đã nhiều lần cố tự tử.

Đêm hôm đó, sau khi chứng kiến Ellen bị giết và bị Alan cưỡng hiếp, tôi ngất đi và được cảnh sát, do hàng xóm gọi đến, đưa vào bệnh viện.

Tôi muốn giết Alan để báo thù cho Ellen, nhưng khi tỉnh lại thì mọi sự đã muộn.

Không ngờ Alan lại định dùng dao tấn công cảnh sát và bị bắn chết ngay tại chỗ.

Mất đi mục đích sống, tôi muốn đến bên Ellen càng sớm càng tốt nên đã định nhảy lầu tự tử từ cửa sổ phòng bệnh.

Nhưng các y tá phát hiện và dùng sức giữ tôi lại trên giường. Lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, tôi bị đánh giá là bệnh viện thường không thể quản lý nổi và bị chuyển sang khu điều trị kín.

Lúc chuyển đi, họ giải thích đây là biện pháp nhân đạo để bảo vệ tôi, nhưng tôi hoàn toàn không chấp nhận.

Tôi không hề muốn sống tiếp, tại sao lại cứ cố bắt tôi phải sống? Nếu thực sự nhân đạo thì hãy giết tôi ngay đi.

Mà, từ ngày đó đến giờ đã bao lâu rồi nhỉ? Một tuần, một tháng hay một năm, tôi cũng chẳng biết nữa. Cảm giác thời gian đã biến mất từ lâu.

Bị trói chặt vào giường, điều duy nhất tôi có thể làm là nhắm mắt lại và hoang tưởng về một thế giới hạnh phúc.

Trong cơn hoang tưởng, tôi và Ellen đã kết hôn và xây dựng một gia đình hạnh phúc. Tôi, Ellen và hai cô con gái sinh đôi cùng nhau trải qua những ngày tháng vui vẻ.

"Lớn lên muốn lấy bố ư? Tiếc là không được đâu con gái. Vì nếu thế chắc chắn con sẽ bị mẹ giết đấy."

Dần dần không phân biệt được đâu là hoang tưởng đâu là thực tại, gần đây tôi hay lẩm bẩm một mình như thế. Mở mắt ra chỉ thấy trần nhà vô cảm, nhưng nhắm mắt lại là thấy thế giới hạnh phúc hiện lên sau mi mắt.

"...Ra vậy, cuối cùng mình cũng hiểu rồi. Thế giới đang nhìn thấy là giả, còn thế giới sau mi mắt mới là thật."

Đúng rồi, chắc chắn là vậy. Thế giới đau khổ nhường này sao có thể là thật được. Vậy thì cần gì phải mở đôi mắt chỉ nhìn thấy thế giới giả dối này nữa. Và từ đó, tôi không bao giờ mở mắt nữa.

=======

Tác giả:

Trên đây là IF story phần thứ sáu.

Không cần phải nói cũng biết, đây là một bad end.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!