Chìm trong sắc hạ

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18458

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2231

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

61 156

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1000

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

80 531

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

27 109

OneShot - Mở đầu

Chiếc xe đạp bỗng chao đảo dữ dội khi chúng tôi cố leo lên dốc.

Tôi không thể giữ thăng bằng và cũng không quen ngồi yên sau nên chỉ có thể vịn vào vai Hikaru.

Sau khi bùng lễ khai giảng và rời khỏi trường, chúng tôi men theo một con đường làng.

“Cậu thôi học thật hả?”

“Ừm.” - Hikaru gật đầu, “Làm sao tớ dám thong thả đến trường khi đã làm ra những chuyện đó được? Nếu bị tóm, tớ sẽ đi tù, không đời nào được vào trại giáo dưỡng đâu.”

Hikaru vẫn ung dung nhấp tiếp pê-đan, dù khi nãy chính cậu là người sát hại mẹ mình.

“Thế nên tớ sẽ trốn, trốn đến khi mùa hè kết thúc.”

Hè đã dần phai, nhưng tiếng ve sầu kêu râm ran vẫn còn đó. Trên con đường ven sông, xác giun đất khô kiệt lẫn ve sầu ngửa thân nằm la liệt khắp mặt đất.

Mùa hè nơi đây oi bức đến lạ. Vốn Horukita là vùng tuyết hay rơi nên người ta đồ rằng chỗ này mát lắm, nhưng thực tế thì khác; cái nóng gay gắt triền miên, cảnh báo say nắng được ban hành. Bởi thế, tôi từng muốn định cư ở một nước có mùa hè mát mẻ hơn, không may tôi là đứa dốt tiếng anh nên đành chịu.

Sau một hồi lông bông, chúng tôi dừng xe lại và ngồi xuống băng ghế dưới một tán cây. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá hình thành những luồng sáng rọi xuống nền đất. Ngước nhìn bầu trời xanh thẳm có đám mây trắng đang trôi, tôi lại nghĩ, lẽ ra bây giờ tôi phải ở trong lớp học với cái điều hòa mát rượi rồi.

“Tớ vừa mới nghĩ ra một trò chơi thú vị lắm, muốn thử không?” - Hikaru hỏi tôi.

“Cậu nói đi.” - Tôi đáp.

“Trò chơi tuy có một chút lạ nhưng Rin chắc sẽ thích.. vì gu cậu tệ lắm.” - Hikaru tự tin nói.

Cậu ấy thừa biết tôi thích gì. Dù miệng bảo rằng, “Cậu thô lỗ thật đó.” nhưng trong thâm tâm tôi lại hào hứng vô cùng. Bởi lẽ, Hikaru chưa bao giờ khiến tôi thất vọng.

“Cậu nói thật chứ?”, tôi hỏi. Còn Hikaru nghiêm túc trả lời, “Dĩ nhiên rồi.”

Trong trò chơi này, sẽ có bảy người phải chết. Hơn cả, tớ và cậu sẽ là người thực hiện điều đó.

“Cậu điên à? Sao tớ dám làm chuyện này chứ.”

Hikaru gượng cười khi nghe lời từ chối của tôi.

“Chỉ là trò chơi thôi mà. Cậu cứ thoải mái đi.”

Ai lại có thể thoải mái khi phải cướp đoạt mạng sống của người khác cơ chứ. Ngay cả khi thốt ra điều đó, Hikaru vẫn thản nhiên cười nói. Còn tôi chỉ biết im lặng, chẳng thể nghĩ ngợi gì thêm.

Kể từ giây phút đó, mùa hè năm mười tám tuổi của tôi đã đến hồi kết.

Đã là cuối tháng tám. Nhưng nhiệt độ buổi sáng ngày hôm ấy lại vượt quá ba mươi.