Chiến thần Tổ An mắng khóc giáo hoa, ta tà mà tà rất chính

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

R-15

(Đang ra)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

9 9

System! I'm Not Going to Be a Saint!

(Đang ra)

System! I'm Not Going to Be a Saint!

不落风

"Ôi trời... Trong tờ báo hôm nay toàn là mình..."

3 8

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

(Đang ra)

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

Kagami Yuu

Một bộ romcom nóng bỏng, tinh nghịch tuổi học trò xoay quanh cô nàng đáng yêu nhất lớp và cậu bạn thân của mình!

64 1746

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Hoàn thành)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

430 1718

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

438 21792

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

47 1278

Chương - Chương 04: Mắng đến mức hoa khôi lạnh lùng bật khóc

Chương 04: Mắng đến mức hoa khôi lạnh lùng bật khóc

Sở Thanh Thu vì phẫn nộ mà gương mặt tuyệt mỹ đỏ bừng lên, thân thể run rẩy không ngừng vì tức giận.

Cô muốn mắng trả lại, nhưng cho dù là mấy bà cô đầu đường chiến lực nghịch thiên đứng trước mặt Bạch Tiểu Ngư cũng chỉ có thể xám xịt bỏ chạy, huống chi là cô, người tính tình thanh đạm, từ trước đến nay chưa từng nói lời thô tục.

Cô lại muốn hung hăng tát cho tên đàn ông ác độc này hai cái, nhưng gia giáo từ nhỏ lại khiến cô không thể làm như vậy.

Đánh cũng không được, mắng cũng không xong, một cảm giác bất lực và uất ức sâu sắc khiến sống mũi Sở Thanh Thu cay xè, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng trượt xuống gương mặt trắng mịn của cô, mang theo cảm giác tan vỡ khiến người ta xót xa.

“Anh…… anh không phải là người!!”

Nhân lúc Bạch Tiểu Ngư tạm ngưng lấy hơi, Sở Thanh Thu cuối cùng cũng tìm được cơ hội, mắng ra câu mà cả đời cô cho là bẩn thỉu nhất.

Bạch Tiểu Ngư: “Có vậy thôi á?????(⊙_⊙)?”

Lần này đến lượt Bạch Tiểu Ngư ngơ ngác.

Hắn không ngờ cô gái này nghẹn nửa ngày trời lại chỉ nghẹn ra được đúng một câu như vậy, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng độc miệng của cô trên mạng.

Một dự cảm không lành dâng lên trong lòng hắn, hắn thử hỏi:

“Nick của cô có phải là 【Thu Thủy Y Nhân】 không?”

Sở Thanh Thu cắn chặt môi, từng chữ từng chữ nói:

“Tôi không biết anh đang nói gì! Tôi chỉ ra đây đi dạo thôi!!”

Ầm~!

Khoảnh khắc này, Bạch Tiểu Ngư chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng nổ, chấn đến mức choáng váng.

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, hắn thật sự đã mắng nhầm người, còn mắng đến mức làm người ta khóc nức nở.

“Cái đó…… tôi…… cô…….”

Bạch Tiểu Ngư lần đầu tiên trong đời nói chuyện lắp bắp, nhất thời tay chân luống cuống.

Sở Thanh Thu cũng không lau nước mắt nơi khóe mắt, cứ vậy bướng bỉnh nhìn chằm chằm hắn, như thể đang đòi lại một lời giải thích cho chính mình.

“Khặc khặc khặc~

Nửa đêm nửa hôm, vậy mà còn có một đôi chó mèo lén lút gian díu ở đây!

chó cái và chó đục quả là một cặp hoàn hảo, đúng là một đôi tiện nhân không biết xấu hổ!”

Ngay khi Bạch Tiểu Ngư không biết phải giải thích thế nào, từ không xa bỗng truyền đến một tràng cười âm lãnh, theo sau là hàng loạt lời chửi rủa vô cùng ác độc.

“Ê ê, trước mặt Quan Công mà múa đao à!”

Nghe có người dám châm chọc mình, Bạch Tiểu Ngư đang không có chỗ trút giận lập tức phấn chấn tinh thần.

Nhìn theo hướng âm thanh, liền thấy một người phụ nữ tóc tai bù xù, trông như cả năm chưa tắm, đang dùng ánh mắt đầy oán độc nhìn về phía bọn họ.

Ánh mắt người phụ nữ rõ ràng vô cùng oán hận, nhưng khóe miệng lại treo một nụ cười quỷ dị, dưới ánh đèn đường vàng vọt trông càng thêm quái dị.

Sở Thanh Thu cau mày thật chặt, nhất thời hoài nghi hôm nay có phải cô gặp vận xui hay không, vừa bị một người đàn ông không hiểu ra sao mắng xong, sao giờ lại bị một người phụ nữ không hiểu từ đâu chui ra mắng tiếp.

Còn Bạch Tiểu Ngư thì mắt sáng lên.

Ăn mặc lôi thôi nhìn là biết cuộc sống không như ý, lời nói ác độc, gương mặt kiểu Phó xx, mùi vị này đúng rồi!

“Thu Thủy Y Nhân?”

Bạch Tiểu Ngư thử hỏi.

“Nghệ sĩ dương cầm Tổ An?”

Người phụ nữ cũng hỏi lại.

“Đ**, mày * cái đại **!!!

Lúc sinh mày có phải là nhau thai thành tinh rồi không?

Nhìn cái bộ dạng mày kìa, như thịt thây ngâm trong cống rãnh vậy, ông đây một cước có thể đá thiên linh cái của mày chui thẳng vào trực tràng, phát lại vô hạn luôn!”

Ngay cả mày mà cũng học đòi làm anh hùng bàn phím trên mạng à, tin không ông đây lắc đều não mày rồi đổ vào dầu cống nấu lẩu không?

Diêm Vương thấy mày còn phải mở làn VIP cho chen hàng đi đầu thai, thế mà nửa đêm nửa hôm cũng dám đòi offline “xử” bố mày à?”

Ra tay trước chiếm thế thượng phong, Bạch Tiểu Ngư không hề có động tác mở đầu, lần nữa trực tiếp bước vào trạng thái chiến đấu.

Sở Thanh Thu không thể không thừa nhận, bị Bạch Tiểu Ngư mắng cho một trận đúng là tức đến phát điên, nhưng lúc này nhìn hắn mắng người khác, trong đáy lòng cô lại mơ hồ dâng lên một tia hưng phấn và khoái cảm khó nói.

Nhất là đối phương còn là loại vừa mở miệng đã bịa đặt tung tin đồn bẩn về người khác.

Đối mặt với chuỗi công kích ngôn từ dày đặc của Bạch Tiểu Ngư, người phụ nữ thân hình béo ục ịch kia gân xanh trên trán giật liên hồi, cố mở miệng phản kích, nhưng Bạch Tiểu Ngư sao có thể cho cô ta cơ hội.

“Này em gái, không có trình thì đừng cố gồng, cái mồm mày giống hệt cạp quần bông của bà già, sao, mày tưởng trên mạng mắng không lại tao, ngoài đời là mắng thắng được tao à?”

Người phụ nữ nghiến chặt răng sau, nghiến ken két, hung hăng nói:

“Tao mắng không lại mày, nhưng tao có thể giết mày!!”

Câu này làm Bạch Tiểu Ngư tức đến bật cười.

“Thôi đi em gái, mày đừng nói nữa!

Mở mồm ra là răng lợi bay loạn, lưỡi thì xoắn gốc, như cái xe đạp Thống Nhất đời đầu tuột xích vậy, cũ đến mức kêu ken két ken két, tao còn sợ mày nói không rõ một câu nào, lưỡi tự thắt nút rồi cắn lưỡi tự vẫn luôn đó.

Mày sống thì phí không khí, chết thì phí đất đai........”

Mười phút sau, Sở Thanh Thu đứng bên cạnh vốn còn có thể miễn cưỡng giữ bình tĩnh, lúc này miệng không tự chủ được há ra từng chút một, trong đôi mắt đẹp tràn đầy kinh ngạc, còn xen lẫn một tia…… sùng bái?

Cô không hiểu nổi, làm sao miệng lưỡi của một người lại có thể hung hăng đến thế, từng câu từng chữ đều đâm thẳng vào tim đối phương, còn không cho đối phương nửa cơ hội cãi lại.

Mấu chốt nhất là, suốt mười phút này, người đàn ông ấy không hề ngừng thở lấy một nhịp, hơn nữa lời mắng chửi không hề lặp lại, cứ như trong đầu chứa hẳn một cuốn Từ điển Tân Hoa vậy.

“Đây còn là người sao.......”

Sở Thanh Thu không nhịn được nghĩ thầm trong lòng.

Cách cổng công viên không xa, bên trong chiếc xe thương vụ màu đen, ba người của Cục 749 đứng như trời trồng.

Mặc dù trước đó họ đã cảm nhận được chiến lực của Bạch Tiểu Ngư qua việc giám sát đoạn chat giữa hắn và người phụ nữ kia, nhưng chấn động khi nghe tận tai hoàn toàn không thể so sánh với trước đó.

“Ghê thật, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt rồi!”

Nam đội viên trong xe không nhịn được cảm thán một câu.

Đội trưởng Trần Huân lắc lắc đầu, cố ép bản thân thoát khỏi trạng thái kinh ngạc, trầm giọng nhắc nhở:

“Tăng cường cảnh giới, con tà linh này có thể bạo phát bất cứ lúc nào!”

..........

Uất ức! Phẫn nộ!

Ngọn lửa giận dữ vô tận không có chỗ trút ra!

Khoảnh khắc này, nữ quỷ chỉ cảm thấy cơn phẫn nộ trong lòng mình còn dữ dội hơn cả ngày cô ta tự sát, sát ý trong mắt như sắp ngưng tụ thành thực chất, gào thét về phía Bạch Tiểu Ngư:

“Ta muốn ngươi chết!!! Ta muốn ngươi chết!!!”

Tiếng thét chói tai vang vọng không ngừng trong công viên trống trải, chấn đến mức màng nhĩ Bạch Tiểu Ngư đau nhói.

Cùng lúc đó, người phụ nữ bị nhập thân kia mái tóc bẩn thỉu rối bù không gió mà lay, từng luồng hắc khí do oán niệm ngưng tụ tràn ra từ trên người cô ta, trong màn đêm trông quỷ dị vô cùng.

Thấy vậy, biểu cảm của Bạch Tiểu Ngư không hề thay đổi nửa phần, còn tưởng rằng người phụ nữ này biết mình mắng không lại, nên trước khi đến đã chuẩn bị sẵn mấy trò hù dọa kiểu này, định dọa cho hắn bỏ chạy.

Trong mười năm offline “xử nhau” của hắn, đây xem như là chiêu trò tương đối mới mẻ, nhưng tuyệt đối không hiếm gặp.

Bạch Tiểu Ngư cười lạnh liên hồi.

“Nửa đêm nửa hôm đứng đây cosplay mồ mả mẹ mày mở party à?

Mày tưởng làm tí hiệu ứng sương đen, sau lưng đeo cái máy thổi gió là dọa được bố mày hả??

Nhìn cái mặt mày kìa, như cục phân lừa bị bọ hung lăn qua vậy, mau cút về bụng mẹ mày luyện lại đi, còn dám nửa đêm ra hù bố mày, tin không ông đây vặn đầu cái của mày đấy?!”

..........

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!