Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11536

[WN] Arc Nhập học - nửa đầu Học kì 1. Chap 1~50 [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 41: Khai mạc - Lễ hội Wakaba (1)

Nole: .mikayy ;3.

------------------------------------------------------------------------------------------------

"Tôi xin tuyên bố khai mạc Lễ hội Wakaba lần thứ 25!"

Giọng nói đầy năng lượng của Hội trưởng Mikami Shizuka vang vọng khắp sân trường, báo hiệu sự khởi đầu của lễ hội Wakaba.

Buổi sáng là sự kiện do các Câu lạc bộ thể thao tổ chức. Những trò chơi sôi động, những tiếng hò reo cổ vũ vang lên khắp nơi, khiến không khí lễ hội càng thêm náo nhiệt.

Buổi chiều là dành cho các sự kiện của các Câu lạc bộ văn hóa. Sự kiện mà chúng tôi đầu tư rất nhiều được mong chờ sẽ là điểm nhấn của lễ hội.

Các Câu lạc bộ thể thao cũng có những cách thức riêng để thể hiện tinh thần của mình.

Câu lạc bộ bóng chày thì tổ chức trò chơi ném bóng trúng đích, Câu lạc bộ bóng rổ thì có cuộc thi ném phạt. Một số khác, như Câu lạc bộ bóng bầu dục, lại chọn cách "lấp đầy" dạ dày mọi người bằng những món ăn hấp dẫn.

Vì lý do vệ sinh, những món như kem tươi không được phép bày bán. Thay vào đó, "vua" của lễ hội ẩm thực là những món ăn từ bột mì như takoyaki, yakisoba...

Tôi và Yuki đeo băng tay của Hội học sinh, đi tuần tra quanh các gian hàng để đảm bảo không có sự cố nào xảy ra.

Nhưng, "tuần tra" cũng là một cái cớ tuyệt vời để tôi và Yuki có một buổi hẹn hò nho nhỏ ở lễ hội trường học.

"Cho tôi một phần takoyaki."

Mối quan hệ giữa tôi và Yuki đang dần trở thành đề tài bàn tán của mọi người. Tôi đã trở thành một trong số ít những nam sinh "may mắn" có thể trò chuyện cùng Công chúa Hoa hồng Trắng của trường.

Đôi khi, cũng có người tò mò hỏi thẳng tôi rằng "hai người đang hẹn hò sao?", tôi chỉ cười xòa đáp lại bằng một câu đùa: "Cũng coi như là đã chinh phục được tám phần rồi."

"Công chúa thích mấy tên học giỏi sao?"

"Chết tiệt, nếu mình thi đậu Thủ khoa thì có phải là có cơ hội rồi không?"

Những lời xì xào bàn tán như vậy cứ thế lọt vào tai tôi.

"..."

Nhân vật chính của những lời đồn đoán - Yuki - lại hoàn toàn mất hồn.

Có lẽ cô ấy đang lo lắng cho phần buổi chiều của lễ hội.

"Arisugawa-san, cậu ăn không?"

Tôi gắp một viên takoyaki đưa cho Yuki.

"Tôi không ăn."

Yuki lắc đầu từ chối.

"Tôi không thấy đói. Sáng nay tôi cũng không ăn gì."

Thấy Yuki trông hơi phờ phạc…

".......... Đây,"

…Tôi bèn "nhẹ nhàng" nhét miếng takoyaki vào miệng cô ấy.

"!!!"

Cô xuýt xoa vì bỏng lưỡi rồi cố gắng nuốt viên takoyaki, sau đó trừng mắt nhìn tôi.

"Cậu.. Cậu làm cái gì thế?"

Yuki mắt ngấn nước, giận dỗi nhìn tôi.

"Nếu không ăn gì thì đến tối sẽ không trụ được đâu. Sáng cũng không ăn, trưa cũng không có cảm giác thèm ăn. Chắc tối qua cũng chẳng ăn được gì tử tế, đúng không?"

"Ư..."

Như bị nói trúng tim đen, Yuki cúi gằm mặt im lặng.

"Chúng ta đã làm hết những gì có thể rồi. Giờ chỉ còn cách cầu nguyện thôi."

"Nhưng mà..."

"Hàaa..."

Tôi thở dài, nhìn xung quanh xác nhận không có ai, rồi yêu cầu nhẹ nhàng.

"Cậu nắm tay tôi đi."

"Ể? Cậu... cậu nói gì vậy?"

"Cứ nắm đi."

Tôi nắm lấy tay Yuki.

"Cậu... cậu làm gì thế..."

Yuki thoáng đỏ mặt, nhưng rồi khi nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt tay tôi, cô ấy khẽ hỏi:

"Cậu đang run à?"

"Đây là thói quen từ ngày xưa của tôi. Cứ mỗi khi căng thẳng là tôi lại run, không cách nào kiềm chế được. Chỉ là tôi không để lộ ra mặt thôi."

"Vậy...ra cậu cũng đang căng thẳng."

"Đương nhiên là căng thẳng rồi. Tôi đã lỡ miệng hứa rằng nếu thua thì sẽ làm bất cứ điều gì anh ta yêu cầu mà. Tim tôi giờ đang đập thình thịch đây này."

"Tự làm tự chịu thôi. Sao cậu lại cá cược với anh trai tôi chứ?"

"Tại vì..."

Có hai lý do.

Thứ nhất là tôi muốn Yuuma từ bỏ ý định sang Mỹ, ở lại Nhật Bản để tiếp quản công ty Ariscore. Yuuma rất tài giỏi, nếu anh ta tiếp quản Ariscore, chắc chắn công ty sẽ không gặp khó khăn.

Như vậy thì Yuki của tương lai sẽ không phải bán mình để trả nợ.

Và lý do thứ hai là...

"Vì tôi thấy tức giận khi anh ta xem thường cậu."

Đây là lời nói thật lòng.

Tôi không thể tha thứ cho Yuuma vì đã xem thường vợ tôi. Cơn giận bùng nổ, và tôi đã cá cược với anh ta trong lúc nóng đầu.

"Ai mà chẳng tức giận khi bạn mình bị người khác xem thường. Nên tôi đã..."

"Vậy... vậy sao?"

Yuki vừa nói vừa nghịch tóc, quay mặt đi chỗ khác.

Tuy không nhìn thấy mặt Yuki, nhưng tôi thấy tai cô ấy hơi đỏ lên.

Ơ, chẳng lẽ em ấy đang ngại sao?

Đúng lúc đó, bụng Yuki kêu lên "ọc ọc".

Xem ra, sự căng thẳng trong lòng đã được cởi bỏ phần nào.

"Á!"

"Haha. Miệng thì nói không đói, nhưng bụng thì lại thành thật quá nhỉ."

"Im ngay! Đừng có nói thế!"

Yuki rảo bước nhanh về phía hàng quán, tôi cũng vội vàng đuổi theo cô ấy.