Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14190

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2384

[WN] Arc Nửa sau Học kì 1. Chap 51 ~ 109 [Đang tiến hành] - Chương 95: Mỹ Nữ và Mỹ Nữ

Nole: .mikayy ;3.

--------------------------------------------------------------------------------------------------

Nhà ăn của Học viện.

Tôi, Arisugawa Yuki, đang ăn trưa cùng với Hội trưởng.

Ăn xong trước, tôi liếc nhìn Hội trưởng.

Cả tôi và Hội trưởng đều ăn món thịt hầm kiểu Nhật hôm nay, nhưng Hội trưởng dùng dao và nĩa rất thành thạo.

Cử chỉ của chị ấy toát lên vẻ thuộc về giới thượng lưu, làm tôi nhớ về nhỏ tôi đã được ba dạy dỗ lễ nghi nghiêm khắc.

Mà khoan đã, tại sao tôi lại ăn cơm cùng chị ấy ở nhà ăn nhỉ?

Sáng nay, tôi gửi email nói có chuyện muốn bàn, chị ấy trả lời: "Vậy thì giờ nghỉ trưa ở nhà ăn nhé."

Vì ngoại hình nổi bật, tôi cố gắng ăn trưa ở lớp càng nhiều càng tốt. Nếu đi một mình đến nhà ăn, tôi sẽ bị các đàn anh tán tỉnh rất phiền phức.

Nhưng hôm nay có Hội trưởng ở đây, không ai dám bén mảng đến bắt chuyện với tôi cả.

"À ừm, tại sao chị lại mời em đi ăn cơm vậy? Đến giờ ra chơi chiều, chúng ta có thể nói chuyện ở phòng Hội học sinh mà..."

"Chuyện đó là... ư hứ hứ."

Chuyện gì vậy nhỉ?

Nhìn sang, tôi thấy hội trưởng đang cố gắng nhịn cười.

"Xin lỗi. Vừa rồi em nói y chang lời Suzuhara-kun khi cậu ấy nhờ tư vấn. Buồn cười quá!"

Ể. Cậu ấy cũng có chuyện gì đó muốn bàn với Hội trưởng sao?

Tôi vừa tò mò không biết Suzuhara đã hỏi chuyện gì, vừa cảm thấy hơi khó chịu vì cậu ấy lại đi tìm Hội trưởng chứ không phải tôi.

"Cậu ấy đã nói chuyện gì với chị vậy?"

Tôi nhận ra mình đã buột miệng hỏi.

"Chuyện đó chị không thể nói được. Đó là bí mật giữa chị và cậu ấy."

Hội trưởng đặt ngón tay lên môi. Khoảnh khắc ấy, vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày của chị bỗng trẻ thơ đến lạ.

"Vả lại, em cũng không muốn người khác nghe lén chuyện hôm nay đúng không?"

"Đúng là vậy nhưng..."

Tôi tưởng chỉ Kaede thích Suzuhara-kun. Liệu Hội trưởng cũng...?

Không! Mục đích hôm nay quan trọng hơn.

"Em hỏi thẳng nhé: Làm thế nào để trở thành Hội trưởng?"

"..."

Hội trưởng không hề ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi rồi khẽ gật đầu.

"Em muốn chuẩn bị mọi thứ từ bây giờ."

"Trước tiên hãy cho chị biết lý do em muốn làm Hội trưởng?"

"Lý do ư..."

"Nếu chỉ để đối đầu với anh trai - Yuuma-senpai - thì chị không giúp đâu. Chị chỉ ủng hộ người có chính kiến."

Nụ cười hiền hòa biến mất.

Chính kiến... Lý do thực sự của tôi...

Tôi siết chặt nắm tay, nhìn thẳng vào mắt chị:

"Để thực hiện ước mơ của em."

"Ước mơ... Liên quan đến Hội cựu học sinh?"

"Vâng. Chị đã tham dự chưa ạ?"

"Ừ. Cuối tuần trước là lần đầu."

"Ấn tượng thế nào ạ?"

"Kiểu tiệc buffet trịnh trọng. Toàn người quyền thế khiến món ngon cũng mất vị."

Hội trưởng cười gượng. Người như chị mà còn căng thẳng ư?

"Chị nhận được nhiều danh thiếp, cả lời mời làm việc sau tốt nghiệp. Tham dự đó chắc chắn mở rộng cơ hội."

"Ra vậy..."

Đúng như lời ba và anh trai. Hội cựu học sinh là mảnh đất vàng kết nối.

Hội trưởng nhấp ngụm trà, đặt tay lên bàn:

"Thêm một câu hỏi nữa: Em muốn trở thành Hội trưởng kiểu nào?"

"Kiểu..."

Hội trưởng Hội học sinh lý tưởng...

Lúc đầu tôi định nói "Em muốn trở thành một Hội trưởng như chị."

Hai tháng qua, tôi đã quan sát cách chị ấy làm việc, và chị ấy chính là hình mẫu hội trưởng lý tưởng của tôi.

Nhưng đúng lúc ấy, hình ảnh Suzuhara-kun trong lễ hội Wakaba hiện lên.

Người đã kéo tôi ra khỏi vỏ bọc cứng nhắc.

Người khiến tôi khao khát...

"Em... em muốn trở thành một 'hội trưởng có thể thay đổi người khác'."

Ở lễ hội Wakaba, Suzuhara-kun đã thay đổi tôi, người chỉ tập trung vào mục tiêu trước mắt mà trở nên thiển cận.

Cậu ấy đã cứu tôi ra khỏi những định kiến cố hữu. Tôi không thể diễn tả rõ ràng bằng lời, nhưng tôi đã bị điều đó cuốn hút.

"X... xin lỗi chị. Em nói mơ hồ quá. Em không diễn tả được thành lời..."

"Không sao đâu. Chị hiểu cả rồi."

Hội trưởng mỉm cười dịu dàng:

"Ý em là em muốn trở thành một người như Suzuhara-kun đúng không?"

"!?!"

Chiếc thìa trên tay tôi rơi xuống kêu lạch cạch.

Hả? Sao chị biết được? Chị... chị đọc được suy nghĩ em à?!

"K... không phải! Cậu ấy hoàn toàn không phải là hình mẫu lý tưởng của em!"

Tôi vội phủ nhận, dù trong lòng thừa nhận.

"Thế à? Vậy là chị hiểu nhầm rồi."

Hội trưởng không truy vấn thêm, nhưng ánh mắt chị như xuyên thấu lời nói dối.

"............"

Hội trưởng suy nghĩ một chút rồi lẩm bẩm: "Có lẽ đây là một ý hay."

"Hội học sinh cũng đã đủ thành viên rồi, chị đang định xem xét việc khôi phục lại hòm thư tư vấn. Arisugawa-san, em có muốn làm trưởng dự án đó không?"

"Hòm thư tư vấn?"

"Ừm. Đó là nơi học sinh có thể gửi thư bày tỏ những lo lắng, và Hội học sinh sẽ giải quyết chúng. Năm ngoái nó đã bị bãi bỏ, nhưng chị đang định khôi phục nó. Chị nghĩ đó là một công việc rất phù hợp để em trở thành một Hội trưởng có thể thay đổi người khác đấy."

Đúng vậy. Nếu giúp đỡ học sinh giải quyết vấn đề, tôi vừa có thêm kinh nghiệm, vừa có thể thu hút phiếu bầu trong cuộc bầu cử.

Một công đôi việc.

Tôi gật đầu quyết đoán:

"Em nhận lời ạ!"