Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 169

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18473

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2259

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

[WN] Arc Nửa sau Học kì 1. Chap 51 ~ 109 - Chương 93: Hổ Và Cún Con (1)

Nole: .mikayy ;3.

---------------------------------------------------------------------------------------------------

Trên sân thượng tòa nhà cũ.

Không bị cấm vào, cũng chẳng có ai lui tới. Do tháp cấp nước che khuất, nên cũng không thể nhìn thấy từ các tòa khác.

Thoạt nhìn, đây là nơi lý tưởng để bọn cá biệt tụ tập, nhưng thay vào đó, lại có một kẻ còn nguy hiểm hơn thường xuyên lui tới.

"Mày đến đây làm cái quái gì?"

Ngay khi tôi bước lên sân thượng, một giọng nam vang lên từ phía trên.

Trên đỉnh tháp cấp nước, anh ta đang ngồi đó - học sinh xuất sắc nhất năm Ba, cựu Hội trưởng Hội học sinh năm ngoái.

Arisugawa Yuuma, anh trai của Yuki.

"Tôi muốn nói chuyện với anh chút."

Tôi biết anh ta thường trốn lên đây, có vẻ đang nghe nhạc, vì một bên tai vẫn cắm tai nghe.

"Nói chuyện? Phải lên tận đây à?"

"Chỗ vắng vẻ tiện hơn đấy. Anh có thể nói chuyện với tôi mà không cần giữ hình tượng, đỡ căng thẳng hơn."

"Vẫn cái giọng điệu khó ưa như xưa. Đã bảo bỏ cái trò xưng hô lịch sự rồi cơ mà."

Yuuma búng lưỡi chép miệng, nheo mắt nhìn tôi như con mèo vờn chuột.

"Sau cái lễ hội Wakaba vừa rồi, danh tiếng của tao trong Hội cựu học sinh sụt chút đỉnh đấy.."

"Sao không nghĩ theo hướng uy tín của Yuki tăng lên nhỉ?"

"Giống nhau cả. Trong mắt lão già Shigetomi, tao chỉ là thằng anh thua cuộc trước đứa em gái."

Yuuma nhảy xuống từ tháp nước, dáng người cao hơn 1m9 sừng sững áp đảo.

Đứng gần mới thấy anh ta thực sự to lớn. Dù tôi có tập luyện chăm chỉ, khác biệt về gene vẫn là vực thẳm.

Nếu ví hắn là hổ, tôi cũng chỉ là chó cỏ.

Thêm nữa, anh ta còn đẹp trai, học giỏi - chả trách lại được lòng các cô gái.

"Mày nhìn chằm chằm cái gì?"

"À, đang nghĩ trông giống hổ với cún con ấy."

Nghe tôi thản nhiên nhận xét, Yuuma bật cười khẩy:

"Cún con cái con khỉ! Đứa mang độc chết người như mày còn chê tao?"

Hả? Tôi bị đánh giá thế cơ à? Kiểu chó săn độc ác?

"Sắp tới giờ vào lớp rồi đấy. Không phải là học sinh gương mẫu sao?"

"Tao đã đỗ đại học nước ngoài rồi. Khác với lũ chỉ biết ôn thi đại học, tao được phép tự học."

"Nhưng anh có học đâu."

"Có chứ. Nghe tiếng Anh đấy."

Nói rồi anh ta giật tai nghe bên phải, nhét vào tai tôi. Tiếng gào thét của ca sĩ heavy metal Mỹ cùng guitar điện xé màng nhĩ.

"...Nghe thể loại này không cải thiện được trình độ đâu."

"Ô? Mày cũng nghe metal à?"

"Không ạ. Chỉ biết mấy ban nổi như Metallica thôi."

"Nhạt! Chán phèo!"

Yuuma nhếch mép vẻ chán ngán.

"Rốt cuộc chuyện muốn nói là gì?"

"Về Yuki."

"Lại là con nhỏ đó à?"

Yuuma lộ vẻ chán nản như thể đã đoán trước được.

"Khoảng một tuần nay, ở nhà có chuyện gì không?"

"Hả? Không có. Sao tự nhiên lại hỏi thế?"

Hmm. Nhìn phản ứng của anh ta, có vẻ như không có chuyện gì xảy ra giữa Yuuma và Yuki cả.

"Cho tôi hỏi câu khác. Anh biết lý do Yuki muốn làm chủ tịch Hội học sinh không?"

"Chống đối tao chứ sao? Con bé tuy kém cỏi nhưng ghét thua nhất đời."

"Tôi cũng từng nghĩ vậy. Nhưng gần đây cô ấy còn hăng hái hơn... Xin làm thư ký, nhờ tôi viết diễn văn tranh cử... Với lại trạng thái cũng hơi lạ..."

Đang chìm đắm trong suy nghĩ, Yuuma cắt ngang:

"Sao mày quan tâm con nhỏ ấy thế? Ngoài mặt xinh ra nó chẳng có tí giá trị nào."

"Hả?"

Ủa? Anh ta vừa nói xấu vợ tôi à?

Trước đây tôi không muốn để lộ ý định nên cố gắng nói chuyện ít nhất có thể, nhưng bây giờ thì khác.

Để tôi dạy cho anh biết em gái mình tuyệt thế nào.

Tôi hắng giọng một tiếng rồi nói:

"Xin phép nói thẳng - cô ấy không chỉ xinh đâu. Tính cách: Cứng đầu cực kỳ đáng yêu. Lúc ra vẻ mạnh mẽ, lúc giận dỗi khi bị coi là trẻ con - toàn điểm cộng. Về công việc: Thi thoảng sai sót nhưng hiệu suất cao, được lòng mọi người. Tài nấu nướng: Hiện chưa giỏi nhưng nhờ tinh thần cầu tiến và chủ nghĩa hoàn hảo, vài năm nữa sẽ lên tay. Việc nhà các loại đều đảm đương ổn, sau này kết hôn là vợ hiền chuẩn chỉnh. Còn nữa..."

"Khoan... Khoan đã..."

Yuuma lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra.

Chết, làm quá rồi.

"Mày... có 'đập đá' không đấy?"

"Tôi không uống rượu cũng không dùng thuốc gì hết. Tôi tỉnh táo."

"Vậy thì còn đáng sợ hơn!"

À. Đúng thế nhỉ...