Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

[WN] Arc Nhập học - nửa đầu Học kì 1. Chap 1~50 [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 3: Vợ tôi thời trung học thật dễ thương.

Nole: mikayy ;3.

---------------------------------------------------------------------------------------------

“Tại sao cậu biết tên tôi? Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi sao?"

Cô ấy nghiêng đầu với vẻ mặt nghi hoặc.

Quả thật đúng là Yuki. Yuki thời trung học...

Cổ họng tôi nghẹn lại, nước mắt chực chờ tuôn ra. Có lẽ việc trở về quá khứ này khiến tôi nhạy cảm hơn.

"…………"

Tôi cố gắng kìm nén cảm xúc, trong lúc đó Yuki tiến lại gần và nhìn xuống dòng sông bên dưới cầu.

"Nếu định ‘giải thoát bản thân’ thì bỏ đi. Rơi từ độ cao này chắc cũng không chết đâu. Chắc chỉ bị gãy chân thôi."

"Hả? G-Giải thoát!?"

Tôi e rằng mình đã bị hiểu nhầm là một kẻ muốn tự vẫn.

Cũng phải thôi. Giữa tiết trời đông giá rét, dưới chân tôi là dòng sông đang mùa nước lớn mà tôi lại đứng trên lan can cầu. Trong mắt người ngoài, tôi chẳng khác nào một người đang tuyệt vọng.

"Trông cậu cũng cỡ tuổi tôi, chắc là áp lực thi cử? Hay là bị ai bắt nạt?"

“À không. Chỉ là..”

"Hừm, cũng chẳng sao. Tôi sắp thi rồi, đừng để tôi nhìn thấy mấy chuyện xui xẻo như này."

Xui xẻo… sắp thi… À, hẳn là ám chỉ việc thi trượt.

Cô vừa gãi mu bàn tay vừa thở dài, vẻ mặt có chút chán chường.

Tuy tỏ ra thái độ dứt khoát, nhưng trong lòng có vẻ như cô ấy đang lo lắng cho tôi.

Tôi biết rõ, vì mỗi khi bất an cô đều có thói quen gãi mu bàn tay. Có vẻ như thói quen đó đã có từ hồi còn nhỏ.

"Cậu hết ý định nhảy xuống rồi chứ?"

"À, ừ…"

"Vậy thì mau về nhà đi."

Có lẽ đã yên tâm, cô ấy thở phào một tiếng rồi quay người đi về phía nhà ga.

"Khoan… đợi đã."

"? Gì vậy?"

Đến lúc nhận thức được thì tôi đã giữ cô ấy lại, ngăn không cho cô ấy rời đi.

Thế nhưng, tôi không thể thốt nên lời. Rõ ràng tôi có rất nhiều điều muốn nói.

Trong suốt những năm tháng kết hôn, chúng tôi đã chia sẻ cùng nhau mỗi ngày.

Nhưng giờ đây những lời thốt ra từ miệng tôi lại vụng về như của một cậu thiếu niên chưa từng trải nghiệm chuyện tình cảm.

"…C-Cao Trung, cậu định thi vào đâu?"

"? Học viện Shichibou. Hôm nay tôi vừa đi tham quan trường về."

Những lời cô ấy nói trùng khớp với những gì tôi đã được Yuki của tương lai kể lại, về một ngôi trường danh giá hàng đầu khu vực Kanto.

Sau này, cô ấy sẽ nhập học tại đó và tốt nghiệp với thành tích xuất sắc nhất.

"Không còn gì chứ? Vậy tôi xin phép.”

Nhìn theo bóng dáng cô ấy khuất dần, tôi đứng ngây người ra một hồi. Bởi lẽ tôi vô cùng kinh ngạc khi được tái ngộ cô ấy.

Nhưng không chỉ có vậy…

"Yuki thời trung học… thật sự rất đáng yêu."

Tôi đã quen với hình ảnh Yuki khi trưởng thành, nhưng Yuki thời trung học lại mang một vẻ đẹp khác.

Không phải vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu sa mà là vẻ đẹp trong sáng, thuần khiết. Từ "dễ thương" quả thực rất phù hợp.

"Anh muốn được gặp em thêm một lần nữa…"

Những lời đó vô thức phát ra từ miệng tôi.

***

"Con ăn xong rồi ạ."

Về đến nhà, sau khi ăn xong bữa tối tôi liền chạy về phòng và lấy ra một tờ giấy.

Phiếu đăng ký nguyện vọng vào Cao Trung.

Trường tôi đã từng học là Cao Trung Miyagimachi. Cách nhà khoảng năm ga tàu, một trường Cao Trung dự bị cũng khá tốt.

Cô ấy đã không học ở đó, nhưng tôi cũng đã có những năm tháng học trò khá vui vẻ với đám bạn.

Ô trống dành cho Nguyện vọng một. Tôi nên điền gì vào đây?

"……………"

Đây chính là ngã rẽ cuộc đời.

Nếu tôi không viết Miyagimachi vào đây, chắc chắn tôi sẽ bước đi trên một con đường khác với cuộc đời trước đây.

Không phải tôi không hề sợ hãi.

Vì tôi sẽ hối hận rằng cuộc đời trước đây đã tốt hơn rồi.

Nhưng――

Tôi siết chặt cây bút bi…

Hãy tỏ tình với em thật nhiều, cả chục, cả trăm, cả ngàn lần cũng được. Và hãy bù đắp cho em những tháng ngày thanh xuân ấy cùng anh...

Những lời nhắn nhủ của Yuki từ tương lai vẫn còn vang vọng trong tâm trí tôi.

Phải chăng, lần time leap này là để tôi thực hiện nguyện ước của cô ấy?

Tại sao tôi lại trở về mùa đông năm Ba Sơ Trung? Hơn nữa, lại đúng vào ngày quyết định tương lai.

Chắc chắn phải có lý do ――

"Cứ liều mình thử xem!"

Khi nhận ra điều đó thì nỗi sợ hãi đã biến mất.

Trong lòng tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Đó là khát khao được tái ngộ với cô ấy một lần nữa.

Tôi viết tên trường vào tờ phiếu nguyện vọng một cách vội vã.

Suzuhara Masaomi  --- Nguyện vọng học lên Cao Trung.

Nguyện vọng một --- Học Viện Shichibou.

Lý do chọn trường --- Vì vợ tôi sẽ nhập học ở đây.