Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

532 18497

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

182 2280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

207 3981

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

83 1249

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

49 471

Tearmoon Empire

(Đang ra)

Tearmoon Empire

Nozomu Mochitsuki

“Làm mọi thứ có thể để thoát khỏi lưỡi máy chém!”

469 55637

[WN] Arc Nhập học - nửa đầu Học kì 1. Chap 1~50 [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 29: Quán Cà phê Mèo (3)

Nole: .mikayy ;3.

-------------------------------------------------------------------------------------------------

"Này, cậu không sợ về muộn sao?"

"Tôi... tôi không sao đâu."

Hai tiếng sau chúng tôi vẫn còn ở quán cà phê mèo.

Tôi đã hỏi Yuki mấy lần có muốn về chưa, nhưng cô ấy cứ bảo "Chờ thêm chút nữa".

"Tôi sẽ bắt chuyến tàu 6 rưỡi, rồi chạy thật nhanh từ ga về nhà là kịp."

Chạy á? Em muốn ở lại chơi với mèo đến mức đó sao?

Có vẻ như tình yêu dành cho mèo của Yuki thời trung học còn mãnh liệt hơn cả lúc trưởng thành.

"Hôm nay đi chơi với cậu, tôi rất vui."

Cô ấy đáp lại nhưng mắt vẫn không rời bé mèo.

"Vậy à."

"Ừm. Tôi đã gặp được bé con này."

Yuki có vẻ rất thích Milk-chan, một bé mèo tam thể nhỏ nhắn.

Milk-chan cũng thích Yuki, nó cứ nằm trên đùi cô rên rừ rừ mãi không thôi.

Tuy tôi rất vui khi thấy Yuki vui vẻ, nhưng hình như kỷ niệm đẹp nhất ngày hôm nay của cô ấy lại là với mèo chứ không phải tôi.

Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng và ghen tị với cả một con mèo, chắc là mấy ông chồng bị vợ "cắm sừng" cũng có cảm giác này.

Mèo đáng ghét! Dám cướp vợ ta…

"Lạ thật đấy. Bé con này bình thường không hay nhảy lên đùi người khác đâu."

Nữ nhân viên lúc nãy tròn mắt ngạc nhiên.

"Thật sao?"

"Ừ. Có vẻ bé con này thích em đấy."

"Thích em á... Hihi."

Yuki nở nụ cười đầy hạnh phúc.

"Em... em sẽ quay lại! Để gặp bé con này!"

"À, ừm..."

Nữ nhân viên bỗng nhiên ủ rũ.

Cô ấy suy nghĩ một lúc rồi thở dài.

"Dù sao thì cũng đã quyết định rồi, chắc nói ra cũng không sao… Bé con này sẽ được chuyển đến chi nhánh khác vào tuần sau."

"Ể?"

Nữ nhân viên chỉ vào một chú mèo mướp đang nằm ngủ trên ghế sofa.

"Bé con này có một người anh trai. Là bé Choco-kun đang nằm ngủ ở kia kìa. Hai anh em chúng nó không hợp nhau lắm."

So với Choco-kun, Milk-chan nhỏ hơn hẳn.

"Lúc nào chúng nó ở cạnh nhau là Choco-kun lại bắt nạt Milk-chan. Vì vậy, chúng tôi quyết định chuyển Milk-chan sang chi nhánh khác."

"Vậy sao... Sao lại chuyển bé bị bắt nạt đi chứ?"

"Ừm, nói ra thì cũng hơi áy náy..."

Nữ nhân viên vừa nói vừa quay mặt đi.

"Thực ra… Choco-kun được khách hàng yêu quý hơn."

"..."

"Choco-kun rất thân thiện, lại còn có nhiều ‘fan ruột’. Vì vậy, khi phải lựa chọn chuyển ai đi thì... chúng tôi đành phải chọn Milk-chan..."

Thấy Yuki im lặng buồn bã, nữ nhân viên vội vàng nói.

"À, em đừng lo. Chi nhánh bên đó cũng rất tốt, chúng tôi nghĩ đó là lựa chọn tốt nhất cho bé con này."

Yuki mím môi rồi khẽ lên tiếng.

"Cho em mua đồ ăn vặt cho bé con này được không ạ?"

Rồi Yuki ra mua một gói thịt gà khô cho mèo (và không cho tôi thanh toán, cô ấy tự tính tiền riêng).

Yuki vừa vuốt ve Milk-chan, vừa cho nó ăn.

"Đến chỗ ở mới, em phải sống thật vui vẻ nhé."

Bé mèo em gái bị mèo anh trai nổi tiếng bắt nạt sao? Tình huống này thật quen thuộc

Chắc hẳn Yuki cũng đồng cảm với Milk-chan.

"Này, Yuuma-senpai... anh trai cậu ấy, hai người không hợp nhau à?"

"Ừm, Không hợp nhau. Cậu xem thái độ của anh ấy hôm trước là biết rồi đấy."

Yuki không hỏi "Sao tự nhiên lại nhắc đến anh ta?".

Chắc cô cũng đang nghĩ đến Yuuma.

"Anh ta tệ lắm. Sát gái, lúc nào cũng cười cợt, khinh thường người khác, rồi còn chê bai tôi đủ điều, nào là chậm hiểu, nào là không biết gì về xã hội..."

Giống hệt những lời Yuki của tương lai nói về Yuuma... Tôi bất giác bật cười nhỏ.

"Suzuhara-kun, cậu là con một đúng không?"

"Ừm. Sao cậu biết?"

"Tôi đoán vậy thôi..."

Yuki vừa vuốt ve Milk-chan đang liếm láp lông sau khi ăn xong, vừa chậm rãi nói.

"Hồi tôi vào Sơ trung, thầy cô và các anh chị khóa trên đều biết tôi là em gái của Arisugawa Yuuma. Lúc đầu tôi thấy rất vui, rất tự hào vì có một người anh trai tài giỏi. Nhưng rồi dần dần tôi cảm thấy mệt mỏi. Đi đến đâu, làm gì, tôi cũng bị so sánh với anh trai. Tôi luôn thua kém anh ấy, điều đó khiến tôi rất bực bội, rồi mọi người xung quanh cũng thất vọng về tôi. Lúc đó tôi mới nhận ra, họ không hề nhìn thấy tôi, họ chỉ nhìn thấy 'em gái của Arisugawa Yuuma'."

Yuki trút hết nỗi lòng, giọng nói chất chứa nỗi buồn.

"Tôi là tôi, tôi muốn được công nhận là Arisugawa Yuki. Và để làm được điều đó, tôi phải vượt qua anh trai mình."

"Phải vượt qua anh ta sao? Nếu cậu ghét bị so sánh với anh ta, thì cậu có thể học trường khác mà."

"Tôi cũng đã từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng mà..."

Yuki phồng má quay mặt đi.

"Như vậy chẳng khác nào tôi đang trốn tránh."