Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 1

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11544

[WN] Arc Nửa sau Học kì 1. Chap 51 ~ 109 [Đang tiến hành] - Chương 82: Nhà tôi có hai mỹ nữ (3)

Nole: .mikayy ;3.

-------------------------------------------------------------------------------------------

Kể từ khi buổi học nhóm bắt đầu, đã hơn một tiếng trôi qua.

Kaede lúc nãy còn bày trò nghịch ngợm, giờ cũng im lặng tập trung vào sách tham khảo.

Cô nàng vốn là người dễ chán, nhưng một khi đã thực sự quyết tâm làm gì, thì sẽ tập trung cao độ đến mức không màng đến mọi thứ xung quanh. Điểm này của Kaede vẫn không thay đổi so với trước đây.

Người đầu tiên bị mất tập trung là tôi. Vừa xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, tôi vừa liếc nhìn hai cô gái đang tập trung.

"Hmmm....."

Ngẫm lại, cảnh tượng hai cô gái dễ thương thế này đang ở trong nhà mình, thật khó mà tin nổi.

Nếu là tôi của thời học sinh trước khi time leap, chắc chắn sẽ cuống quýt lên mà đi mua bánh ngọt cao cấp các kiểu cho xem.

"Tớ đi vệ sinh một lát."

Kaede đặt bút xuống rồi đứng dậy.

"Cậu biết chỗ chứ?"

"Ưm~. Cuối hành lang bên trái đúng không?"

Kaede đi rồi, chỉ còn lại tôi và Yuki.

"Tự dưng yên ắng hẳn nhỉ."

"Haha. Cũng đúng..."

Tôi cứ tưởng Yuki sẽ nói kiểu "Thế này mới tập trung học được"… nhưng không phải.

Cô ấy có vẻ bồn chồn, cứ mân mê lọn tóc bên, rồi như thể vừa quyết tâm điều gì đó, đứng dậy đi tới ngồi xuống ngay cạnh tôi.

"Nà-này… bài này, cậu có biết cách giải không?"

Yuki chỉ vào bài tập trên cùng bên trái của cuốn sách tham khảo.

"Ừm. Để tôi xem nào."

………

Ừm. Này nhé, ở đề thi năm ngoái, em vừa mới giải đúng y hệt câu này đấy.

Dễ hiểu quá! Chắc Yuki đang định làm y hệt như Kaede lúc nãy đây mà.

Chu choaaaa! Sao vợ mình lại đáng yêu thế này chứ!

Bây giờ mà chỉ ra "Em biết cách giải bài này rồi mà" thì thật là vô duyên.

"Ừm… số vô tỉ thì không thể biểu diễn dưới dạng phân số được, nên là chuyển cái này sang..."

Yuki vừa nghe tôi giải thích, vừa gật gù khe khẽ.

Ơ? Khoan đã?

Hình như... Yuki đang nhích lại gần hơn thì phải?

Chậm, rất chậm... để tôi không nhận ra.

Chạm.

Tất nhiên không chạm vào ngực như Kaede, nhưng khuỷu tay phải của tôi chạm nhẹ vào cánh tay trái của Yuki.

"Ư-Ưm..."

Cánh tay của Yuki thon thả và mềm mại. Hình như tôi lỡ chạm vào chỗ nhạy cảm ở cánh tay trái, nên cô ấy khẽ kêu lên.

Em đừng có phát ra âm thanh kỳ lạ thế chứ! Khiến người ta hồi hộp quá đi!

Tiến gần hơn nữa thì đúng là không ổn rồi.

Đúng lúc tôi định nói với Yuki thì...

"!"

"!"

Mắt tôi và Yuki chạm nhau.

Nghĩa là… nãy giờ Yuki không hề nhìn vào bài, mà là nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"S-Sao cậu không nhìn vào bài mà lại nhìn mặt tôi?"

"C-Cậu cũng thế mà!"

Anh chỉ vừa mới ngẩng mặt lên thôi! Làm sao mà có thể giải thích mà không nhìn xuống bàn được, anh đâu có giỏi đến mức đó!

"Th-thôi, coi như là tôi hiểu sơ sơ rồi. Cảm ơn cậu."

Yuki nói vậy rồi nhanh chóng quay về chỗ ngồi của mình.

Trời đất ơi!!! Tình huống hồi hộp gì thế này...

Hay là đi rửa mặt một chút nhỉ?

À không, giờ nhà vệ sinh đang có Kaede, đợi cô nàng ra rồi tính sau vậy.

Mà chẳng phải, Kaede đi lâu quá rồi sao?

"Kaede đi gì mà lâu thế?"

"Nói mới để ý, đúng là lâu thật."

Tính từ lúc cô nàng nói đi vệ sinh là đã hơn mười phút rồi.

Đáng lẽ không nên đề cập đến chuyện con gái đi vệ sinh lâu, nhưng thế này không phải lâu quá mức rồi sao.

Lạc đường á... chắc không phải đâu nhỉ. Nhà vệ sinh thì Kaede còn lạ gì...

.......

.......

".......Không lẽ là…!"

Nguy rồi!

Chợt nhận ra, tôi hoảng hốt đứng dậy lao thẳng đến nhà vệ sinh.

Cạch!

Tôi mở toang cánh cửa nhà vệ sinh mà Kaede chắc chắn đang ở trong đó.

"Này! C-Cậu đang làm cái gì vậy!?"

Yuki đi theo sau tôi, hét lên rồi đưa tay che mắt tôi lại.

"Arisugawa. Nhìn kỹ đi."

"Nhìn kỹ cái gì chứ... Nhà vệ sinh thì... Hả?"

Tay Yuki đang che mắt tôi hạ xuống. Quả nhiên là thế.

"Không có ai... sao?"

Nhà vệ sinh trống không. Hơn nữa trên nắp bồn cầu đã đóng lại, có dán một tờ giấy, trên đó viết…

"Bị lừa rồi nhé, đồ ngốc!!!!"

...kèm theo một biểu tượng khuôn mặt đang lè lưỡi.

"Chết tiệt..."

Hỏng rồi. Kaede biết phòng mình ở đâu mà.

"Tầng hai!"

Khi tôi đang leo lên cầu thang, có tiếng hò hét gì đó vang lên.

"Yeahhhoooo!!!!!!!"

Lên đến nơi, tôi mở cửa phòng mình ra và...

Bưng bưng. Bưng bưng.

…Kaede đang ôm gối nhảy nhót trên giường tôi.