Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

[WN] Arc Nhập học - nửa đầu Học kì 1. Chap 1~50 - Chương 15: Cô bé đi lạc (2)

Nole: .mikayy ;3.

------------------------------------------------------------------------------------

Sau khi giải thích Yuki không phải Tuyết nữ cho bé, chúng tôi bắt đầu hỏi han.

Bé tên là Fujimiya Ayaka, năm nay lên bốn tuổi.

Ayaka-chan đi siêu thị cùng bà nội. Cô bé định tự mình về nhà nhưng rồi lại lạc đường.

"Sao em lại tự ý về nhà một mình thế?"

"Vì em muốn được khen khi tự về nhà được..."

"À, ra là vậy..."

Chắc là cô bé đang ở độ tuổi thích được khen khi tự mình làm được việc gì đó.

Bà của cô bé bây giờ chắc đang lo lắng lắm.

"Giá mà em ấy mang theo điện thoại. Nhưng chắc là không có đâu nhỉ."

"Bốn tuổi thì làm sao có điện thoại được... Chắc là cũng không có điện thoại trẻ em đâu."

Mà thời này cũng chưa có thiết bị định vị GPS.

"Hay là báo cảnh sát? Hoặc quay lại siêu thị?"

"Tôi nghĩ đến trung tâm tìm trẻ lạc của siêu thị là tốt nhất."

Chắc bà của cô bé cũng đang tìm em ấy ở đó.

"Vậy chúng ta quay lại siêu thị nhé. Em có nhớ đường đến đó không?"

"Không ạ..."

Ayaka-chan lắc đầu mếu máo.

"Siêu thị ở khu này thì chỉ có Daikaku hoặc Januko. Cả hai đều cách đây một quãng đường như nhau..."

"Nếu không biết chính xác là siêu thị nào thì không biết đi đường nào. Lỡ đi nhầm đường thì phiền phức lắm."

"Nếu nhớ được đặc điểm gì đó thì có thể biết được. Siêu thị mà em đến trông như thế nào?"

"Ừm... ừm..."

Ayaka-chan suy nghĩ một lúc, rồi nói với vẻ mặt tự hào.

"Có rất nhiều người ạ!"

Siêu thị nào mà chẳng đông người.

"Rồi còn bán rất nhiều bánh kẹo nữa!"

Siêu thị nào mà chẳng bán nhiều bánh kẹo.

"Rồi còn... khóa quần của nhân viên bán rau bị hở ạ."

Chuyện đó thì em nên nhắc nhở người ta ngay tại chỗ chứ.

Không được rồi. Chẳng có thông tin nào hữu ích cả.

Cả hai siêu thị đều na ná nhau... Điểm khác biệt duy nhất là có bãi đỗ xe hay không...

Bãi đỗ xe à...

"Đúng rồi. Khi đi siêu thị, em có đi bằng phương tiện gì không? Tàu hỏa? Hay ô tô?"

"Ô tô ạ. Em đi chiếc bừm bừm màu trắng."

Bingo! Đây rồi.

"Siêu thị Daikaku nằm ngay cạnh ga tàu, nên không có bãi đỗ xe. Chỉ có Januko mới có bãi đỗ xe thôi."

Trừ khi có việc gì đặc biệt, nếu không thì chẳng ai lại đi tới siêu thị không có bãi đỗ xe cả.

"Ở đó có trung tâm tìm trẻ lạc, chúng ta có thể nhờ họ thông báo tìm người thân cho bé."

"Ừ, vậy chúng ta đến đó đi."

Mà đi ô tô đến đây, hẳn là nhà cô bé cách đây khá xa. Định đi bộ về nhà một mình... cô bé này gan thật đấy.

"Mà cậu sống ở gần đây à? Sao cậu biết rõ về khu này thế?"

"Ừ. Nhà tôi ở thị trấn bên cạnh, ngày nào tôi cũng đi bộ đến trường mà."

"Vậy à... Tôi thấy ghen tị với cậu quá. Nhà tôi xa lắm."

Vì đoạn đường này không có vỉa hè, xe cộ qua lại nhiều nên tôi nắm tay Ayaka-chan cùng nhau đi đến Januko. Vì cô bé mới bốn tuổi, nên tốc độ đi bộ rất chậm.

Nếu tôi đi một mình thì chỉ mất khoảng mười phút, nhưng giờ chắc phải mất gấp đôi thời gian.

"Ưm..."

Đi được một đoạn, Ayaka-chan dừng lại.

"Em mỏi chân. Onii-chan bế em đi."

Thật sao?

"Em cố gắng đi thêm một chút nữa được không?"

"Không được ạ. Em bị chóng mặt rồi."

"Thế thì khổ rồi."

Cô bé này biết nhiều từ khó ghê.

Nhìn Ayaka-chan sắp khóc, tôi đành phải bế cô bé. Đi được khoảng 100 mét, Ayaka-chan lại cau mày than thở.

"Onii-chan ơi, anh bế dở quá."

"Ặc..."

Tôi làm sao biết cách bế trẻ con chứ, tôi đã có con đâu.

"Cõng em được không?"

"Em không thích cõng. Bị tức bụng."

Cô bé này lắm yêu cầu thật đấy. Ayaka-chan nhảy xuống đất, chạy đến chỗ Yuki rồi nũng nịu.

"Onee-chan, bế em đi."

"Hả? Chị á?"

"Vâng ạ. Onii-chan cứng quá. Em thích được người mềm mại bế hơn."

Nói rồi cô bé dang rộng vòng tay ngước nhìn Yuki.

"Thôi được rồi..."

Yuki miễn cưỡng đồng ý bế Ayaka-chan lên. Trông cô ấy bế có vẻ hơi nặng nhọc.

"Thế... thế nào?"

"Vâng ạ. Chị mềm mại hơn Onii-chan một chút."

Chỉ một chút thôi sao?

"Chị xin lỗi vì ngực chị không được như của mẹ em..."

Yuki cau có nhưng vẫn cố ôm chặt Ayaka-chan.

Trong tương lai cô ấy cũng 'bự' tới E-cup đấy, nhưng vào thời điểm này tôi nhìn thì chỉ B-Cup là cùng.

(Xin đừng hỏi tại sao tôi lại biết)

"Ưm..."

Ayaka-chan cựa quậy tìm tư thế thoải mái nhất.

"Nè, e... em đừng có cựa quậy nữa."

Yuki nhăn mặt, có vẻ như đang bị nhột.

Mà đúng rồi, Yuki của tương lai cũng rất sợ nhột. Đặc biệt là vùng xương quai xanh, chỉ cần dùng ngón tay chạm nhẹ là cô ấy sẽ có phản ứng rất đáng yêu.

Nghĩ đến đó, tôi thấy vợ tôi đang khổ sở như này trông cũng thật gợi cảm.