Chỉ mình chồng tương lai mới khiến cô ấy trở nên đáng yêu.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85406

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

41 181

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

205 1657

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

37 171

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

50 533

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

86 311

[WN] Arc Nửa sau Học kì 1. Chap 51 ~ 100 (Dự đoán) - Chương 64: Cha nào con nấy (3)

Nole: .mikayy ;3.

------------------------------------------------------------------------------------------------

"Nghe ba kể chuyện ngày xưa một chút nhé?"

"Không, đừng kể con nghe."

"Chuyện là hồi ba học đại học..."

Bị phớt lờ luôn à. Ba tôi nhìn xa xăm, chậm rãi bắt đầu kể chuyện.

"Hồi đó ba tham gia Câu lạc bộ văn học."

"Ba thích văn học ạ?"

"Không, chẳng thích tí nào. Thứ ba thích là Ayaka-senpai trong Câu lạc bộ. Cô ấy dịu dàng và xinh đẹp lắm."

"Hể..."

"Tuy tham gia Câu lạc bộ văn học, nhưng ba lại chẳng dám tiếp cận Ayaka-senpai. Hình như cô ấy không có bạn trai, nhưng vì nhát gan nên ba chẳng dám tấn công người con gái cao vời vợi ấy. Rồi năm Hai, có mấy đứa hậu bối vào Câu lạc bộ. Trong số đó có mẹ con..."

"Con từng nghe mẹ kể rồi. Có một senpai mà mẹ rất thích, nên đã tấn công dồn dập. Người đó chính là ba luôn."

"Ừ, đúng vậy. Bị "ăn" ngay ngày đầu gặp mặt."

Mẹ là dã thú à?

"Rồi ta với mẹ con hẹn hò, rồi có được con. Sau khi tốt nghiệp, ta không gặp lại Ayaka-senpai lần nào... Cho đến buổi họp lớp vừa rồi, ta nghe bạn của Ayaka-senpai kể rằng... Ayaka-senpai... thật ra đã thích ba."

"Ể, vậy nghĩa là..."

"Ừ, hóa ra là hai đứa thích nhau."

Ba cười gượng, nhìn lên trần nhà.

"Vậy ba hối hận vì giá như ba tỏ tình với Ayaka-senpai thay vì mẹ?"

"Không, ba không hề hối hận khi kết hôn với mẹ. Mẹ con là một người phụ nữ tuyệt vời đến mức ta còn thấy mình không xứng. Ta hạnh phúc với cuộc hôn nhân này, với con, với tất cả những gì ta đang có."

"Ba..."

Nhìn nụ cười rạng rỡ của ba, tôi buột miệng:

"Giá như ba đừng đến vay tiền con thì trông ngầu hơn rồi..."

"Thì đừng có nói ra chứ..."

Ba gãi đầu vẻ lúng túng.

"Ba chỉ muốn nói một điều thôi. Tình yêu thời học trò là thứ khó đoán như biển cả trong cơn bão. Nếu có cô gái nào con để ý, hãy tấn công càng sớm càng tốt, không thì người khác sẽ cướp mất đấy."

Ra vậy. Điều ba muốn nói không phải là sự hối tiếc của ba, mà là của Ayaka-senpai.

"Con hiểu rồi. Con sẽ ghi nhớ."

"Tốt. Đây là lời vàng ngọc của bậc tiền bối dày dạn kinh nghiệm nhân sinh đấy."

Khi ba chuẩn bị quay về phòng, tôi nói:

"À đúng rồi. Ba nhớ đi khám ung thư định kỳ nhé. Đặc biệt là năm nay với năm sau đó."

"Hả? À à, biết rồi. Lo lắng quá đấy, con trai. Chỉ tại con mơ thấy ta chết vì ung thư thôi mà."

"Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà ba."

"Được rồi, được rồi. Ba không thể chết khi vẫn còn hai mẹ con con ở lại được..."

Ba tôi đã mất vì ung thư tuyến tụy khi tôi học đại học, nếu đã phát hiện sớm khả năng chữa khỏi sẽ cao hơn...

Sau khi chắc chắn ba tôi đã đi khỏi, tôi bóc lớp băng dính đen dán trên màn hình máy tính.

Bên dưới là con số 0.

Tôi cười trừ trong lòng.

"Không thể nói là thắng gấp năm lần, mà phải là gấp năm mươi lần..."

Lớp băng dính này nhằm che đi một chữ số, để giấu bớt tổng tài sản của tôi.

Nửa năm sau khi time leap, tổng tài sản của tôi đã lên đến 15 triệu yên.

Lý do tôi tích cóp nhiều tiền như vậy là để phòng ngừa bất trắc.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là học sinh trung học, kể cả có kiến thức tương lai đi chăng nữa.

Nếu có chuyện gì xảy ra với Yuki, anh cần có sức mạnh để bảo vệ được em.

Khác với tương lai khi tôi là giám đốc trẻ, tôi của hiện tại không thể đối đầu với người lớn.

Muốn chiến đấu thì phải có sức mạnh, tiền bạc là một trong số đó.