Chị gái nữ chính, xin đừng bắt nạt tiểu kiếm linh bé bỏng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Kiếm Linh và Làng Dũng Giả - Chương 63: Sự khích lệ đến từ "kẻ lão làng"

Chương 63: Sự khích lệ đến từ "kẻ lão làng"

Rất khó thắng, thực sự rất khó thắng.

Les (Rice) kiên định cho rằng chỉ cần mình không ngừng tấn công, Aelinor kiểu gì cũng sẽ lộ ra sơ hở.

Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược với những gì cậu tưởng tượng.

Bức tường thành. Một bức tường thành không thể bị lưỡi dao xuyên thủng. Bất kể cậu có thay đổi kiếm kỹ như thế nào, hay tăng tốc độ tấn công ra sao, cậu đều không thể công phá được cô gái nhỏ bé ấy dù chỉ một chút.

Những lần lưỡi kiếm đến gần mục tiêu nhất, cũng chỉ là nhờ vào chiến thuật dương đông kích tây mà Aelinor đã nhắc nhở cậu trước đó. Tuy nhiên, nó cũng chỉ có hiệu quả lúc ban đầu, kiểu tấn công này rất nhanh đã bị đối phương thích ứng.

Đôi song đao của cậu khó mà tiếp cận được cô gái dù chỉ một li.

Ngược lại, chính bản thân cậu lại bị đối phương nắm thóp, tranh thủ những khoảng hở cứng nhắc để "trộm" vài nhát chém. Suýt chút nữa thì tay cậu đã bị gọt đi mất, may mà cậu kịp thời buông thanh kiếm ngắn dùng để phòng thủ ra.

Nhờ vậy mới giữ được tay trái, nhưng vẫn bị đối phương chém trúng một nhát.

Tay trái... đang run rẩy.

Phần giáp tay ở cổ tay trái đã bị đánh móp do chịu đòn, để lại một vết hằn đỏ khá lớn.

Cậu phải điều động ma lực cưỡng ép ức chế các dây thần kinh truyền dẫn cảm giác đau, nhờ vậy mới không hét lên vì đau đớn tột độ.

Tuy nhiên, song đao đã mất một, thanh đoản đao (wakizashi) dài 60cm kia đã bị đánh văng ra xa trên mặt đất.

Tốc độ vung kiếm của đơn đao nhanh hơn, lực lượng mạnh hơn, đòn tấn công của song đao lại dày đặc hơn, thanh đoản đao bên tay trái cũng có thể dùng làm nửa cái khiên.

Học theo tư thế trước đó của Aelinor, Aelinor cũng bày ra thế khởi thủ y hệt.

"Tôi quyết định, tôi có thể thử xem sao."

"Tôi thấy cô điên rồi." Les chấn nộ, cầm kiếm chủ động tiến lên tấn công.

Les trước tiên chém ba nhát liên tiếp bên phải, sau đó nối tiếp bằng ba nhát chém bên trái.

Ưu điểm của phái Song Đao (Nhị Thiên Nhất Lưu) nằm ở việc vì cầm kiếm bằng hai tay, nên tốc độ vung kiếm nhanh hơn, lực lượng lớn hơn. Sau khi adrenaline tăng lên, sức tấn công của cậu cũng chẳng yếu hơn giai đoạn cầm song đao là bao.

Thấy đòn tấn công bị chặn lại toàn bộ, Les chọn cách tấn công tầm thấp vào chân.

Aelinor dùng đoản đao chặn lại, tay phải điều khiển trường đao đâm tới trước.

Đây chính là cái lợi của song đao.

Tuy nhiên——

"Long Quyển Thiểm!" Les vừa xoay người né tránh cú đâm, vừa tung ra kỹ năng.

Phiên bản đơn đao của Hồi Thiên Kiếm Vũ, thông qua việc xoay tròn tốc độ cao để chém vào lưng đối thủ.

Tần suất tấn công không bằng Hồi Thiên Kiếm Vũ gốc, nhưng sát thương của một đòn đơn lẻ lại cao hơn một chút.

"Mẹ kiếp, cô có thể ngã xuống cho tôi nhờ được không hả——!!!" Les gầm lên giận dữ, xoay người chém mạnh.

Keng——!!!

Kiếm nhận va chạm không biết bao nhiêu lần, những tia lửa lác đác lóe lên trên sàn đấu.

Aelinor như đã dự liệu từ trước, đem song đao bắt chéo sau lưng, chặn lại đòn tấn công này.

Chiêu này gọi là Tô Tần Bội Kiếm (Su Qin Carrying Sword), là chiêu thức dùng để phòng ngự phía sau lưng trong Cổ Điển Kiếm Thuật.

Cổ Điển Kiếm Thuật không phải là một loại lưu phái đơn lẻ, nó là sự tổ hợp của nhiều loại lưu phái.

Cũng giống như Kiếm sĩ trọng trang, Kiếm sĩ khinh trang, Song đao dài ngắn đều có thể gọi chung là Kiếm thuật Hiện đại vậy. Cổ Điển Kiếm Thuật chẳng qua là tên gọi chung cho tất cả các loại kiếm thuật thịnh hành ở Kỷ nguyên Hỗn Mang.

Chỉ có điều, khác với những kẻ chỉ biết một loại như Bất Tử Bá Vương hay Hạc Vương, Aelinor biết tất cả.

Song đao cô cũng biết dùng, chỉ có điều song đao thời Kỷ nguyên Hỗn Mang là Song Trường Đao.

Là cái loại vừa hét lớn "Tinh Bạo Khí Lưu Trảm" (Starburst Stream) vừa lao lên chém người ta ấy.

Chỉ tiếc là hôm nay cô không khoác áo choàng đen, nếu không cô thế nào cũng phải hét lên hai câu cho nó ngầu (chuunibyou).

Có điều, Aelinor vẫn lao lên.

Đá chân trái, tiếp nối bằng tay phải chém chéo, rồi lại tiếp bằng tay trái cắt kéo.

Les giá kiếm lùi lại nghiêng người, Aelinor bám sát, tay phải chém ngang, tay trái đâm tới.

Les chung quy không phải là Aelinor, đơn đao không so được, đồng thời thân pháp cũng không bằng. Rất nhanh cậu đã bị khóa chặt thân vị, ép lùi đến rìa sàn đấu.

"Cậu dùng đơn đao không đúng."

"Song đao cũng vậy."

Aelinor vừa đánh giá vừa nhìn Les.

"Bớt nói nhảm ở đây đi."

Les nghĩ thầm, nhưng lại nở nụ cười khổ, đối phương đã cho mình sự tôn trọng, nhưng bản thân hiện tại lại đang nghĩ đến chuyện đầu hàng.

Cổ tay trái máu đang nhỏ giọt chầm chậm, nếu không dùng ma lực ức chế, tay trái của cậu giờ này đã vô lực không cầm nổi cán kiếm rồi.

Tuy nhiên... cậu đều đang điều khiển tay trái cầm kiếm bằng cả hai tay, đúng không.

Chỉ là phái đơn đao thôi mà, cậu cũng không phải là không biết, vũ khí chính là kiếm katana vẫn còn, chỉ là mất vũ khí phụ thôi.

Mùi máu tanh sẽ kích thích bản năng chiến đấu của sinh vật, thú bị nhốt trong lồng vẫn cố vùng vẫy (khốn thú chi đấu) đại khái chính là như thế này.

Aelinor giữ sự tôn trọng với cậu, cậu cũng nên đáp lại.

Dốc toàn lực——

"Đòn tấn công của cậu kết thúc rồi sao?" Cô gái đối diện hỏi ngược lại cậu.

"Đương nhiên." Cậu trả lời.

"Vậy thì... để tôi thử xem." Nói rồi, Aelinor tung một cú đá, hất thanh đoản đao mà Les đánh rơi dưới đất lên, rồi dùng tay trái bắt lấy nó giữa không trung.

Cô nghịch thanh đoản đao, xoay một vòng hoa kiếm trong tay, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhạt:

"Tiếp tục chứ?"

"Cô đang chế giễu tôi sao?" Ánh mắt Les ngưng trọng.

Cậu vứt bỏ thanh trường đao chế thức mà mình am hiểu nhất, ngược lại nhặt lên thanh đoản đao mà cậu đã đánh rơi dưới đất.

Có những việc đáng để nhắc lại một lần: Song đao đang đi, đơn đao trong tay. Đơn đao và song đao có sự khác biệt rất lớn về kỹ thuật chiến đấu và phương thức.

Sự cứng miệng của Les không phải là vô dụng, ít nhất là nhờ vậy mà cậu có được khoảnh khắc để thở dốc. Giữa bọn họ vẫn còn một khoảng cách không gần, cậu vẫn còn cơ hội để xoay sở.

Les tính toán trong lòng.

Khóe miệng cô gái lại đã khẽ nhếch lên.

Như linh quang chợt lóe, cô chủ động ném thanh đoản đao lên trời cao.

Kiếm tay phải lại vung lên, đánh bay kiếm tay trái đi (của Les?).

"Tiểu Lý Phi Đao! Nhóc con!"

"Âm dương bạt chỉ." Giọng nói của cô gái lảnh lót như chim hoàng anh.

Les trong lúc hoảng loạn nghiêng người né tránh, thanh đoản đao lướt qua chóp mũi cậu, nhưng lưỡi kiếm của cô gái thì trong khoảnh khắc đó đã đến trước ngực cậu.

"Xoẹt——"

Giáp ngực bị đâm rách, lưỡi kiếm tránh chỗ yếu hại đâm vào ngực bụng cậu.

Les lại như trút được gánh nặng, ngã xuống.

Mình việc gì phải cố chấp như vậy chứ?

Giới hạn trên của Kiếm thuật Hiện đại không ai cao hơn Kiếm thuật Cổ điển, chẳng phải là chân lý được công nhận sao?

Ha ha...

Cảm giác bản thân giống như một thằng ngốc đi khiêu chiến quyền uy vậy.

"Cô thắng rồi, tôi thừa nhận... Kiếm thuật Cổ điển của các cô quả thực là mạnh nhất."

Les tuyệt vọng tự giễu, không còn làm ra bất cứ sự giãy giụa nào nữa.

Nếu cứ nhất quyết phải hình dung cảm giác hiện tại của Les, thì nên gọi là Đạo tâm vỡ nát.

Chỉ là...

Kết quả phản ứng của hiện thực đúng là như vậy.

Aelinor đang đứng đó, duy trì tư thế đối đầu với cậu.

Les vốn không muốn nhận thua, dù sao trước đó cậu còn hét lên với cô gái trước mặt là hãy dùng hết sức.

Cậu không biết đối phương có dùng hết sức hay không, nhưng dù sao thì hiện tại cậu đã có chút không đỡ nổi nữa rồi.

Thật chật vật a, Les nghĩ.

Cậu thật sự rất không phục Cổ Điển Kiếm Thuật. Dựa vào đâu mà tất cả mọi người đều cho rằng giới hạn trên của Cổ Điển Kiếm Thuật cao hơn, cho rằng Kiếm thuật Hiện đại là hệ thống chỉ để giữ giới hạn dưới (bảo đảm trình độ cơ bản).

Phái Song Đao công thủ toàn diện là một trong những loại có giới hạn cao nhất trong các lưu phái Kiếm thuật Hiện đại. Les tự nhận rằng mình đã luyện đến tầng thứ rất thâm sâu.

Không có ai trong phái Song Đao này đi xa hơn cậu, Les tự cho rằng mình đã luyện Song Đao Hiện đại đến mức đệ nhất đương thời.

Nhưng cậu vẫn không đánh lại người đối diện, không những không đánh trúng người đối diện một lần nào, mà đoản đao của mình còn bị người ta đánh rơi.

Cậu vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo về phái Song Đao, lại bại dưới tay đối phương, đây có phải là nên thừa nhận phái Song Đao là một lưu phái vô dụng không kham nổi trọng trách?

Có lẽ cậu nên thua. Dù sao thì một trong những quy tắc chiến thắng của giải đấu Kiếm thuật chính là đánh rơi vũ khí trong tay đối phương.

Trọng tài hiện tại vẫn chưa xử thua, chẳng qua là vì cậu là phái Song Đao, trong tay vẫn còn một thanh kiếm.

Đầu hàng... sao?

Les ngẩng đầu nhìn thoáng qua Aelinor, phát hiện cho dù bản thân bị thương nghiêm trọng, cô ấy cũng "cẩn thận từng li từng tí" khống chế thân vị của mình.

Xem ra cô ấy quả thực có nghiêm túc đối đãi trận đấu này, cô ấy tin vào lời nói của mình, cô ấy duy trì sự tôn trọng đối với mình.

Dốc toàn lực sao...

Aelinor chủ động nhặt lên thanh đoản đao dưới đất, nhẹ nhàng đặt lên ngực Les.

Cô ngồi xổm xuống bên cạnh thiếu niên, suy tư nhìn cậu.

"Ừm... nói sao nhỉ."

"Tôi đối với Kiếm thuật Hiện đại hiểu biết cũng không tính là nhiều, nhưng tôi cảm thấy Kiếm thuật bản thân nó không phân cao thấp."

"Tôi rất thích lưu phái cậu vừa sử dụng." Cô gái khẽ cười, giống như đang hồi ức.

"Nó rất đặc biệt, nó có đặc điểm riêng của mình."

"Nên nói là mỗi loại lưu phái đều có trọng điểm riêng của mình."

"Mạnh yếu hay không."

"Mấu chốt nằm ở bản thân người sử dụng."

"Đánh không tệ đâu nhóc con." Cô gái nhỏ bé toát ra khí trường của một "thứ đồ cổ già nua", rõ ràng bản thân mới là người nhỏ con nhất, nhưng cô lại đặc biệt thích gọi người khác là nhóc con.

Nhưng Kiếm Linh nhỏ bé chính là như vậy đấy.

Cô thu hồi thanh "Trục Phong" của mình, vẫy tay với cô thiếu nữ (Yvette) đang đợi bên ngoài sân đấu.

Chỉ là~~~

Trước khi cô nhảy xuống lôi đài.

Cô gái đã lặng lẽ khích lệ thiếu niên một chút.

"Sự phát triển của phái Song Đao còn lâu mới đạt đến giới hạn, tiếp tục nỗ lực nhé nhóc con."

"Mong chờ ngày cậu giành được chức Quán quân."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!