Chị gái nữ chính, xin đừng bắt nạt tiểu kiếm linh bé bỏng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Kiếm Linh và Làng Dũng Giả - Chương 56: Thiếu Nữ và Chuyện Tình Cảm Đồng Tính của Elseran

Chương 56: Thiếu Nữ và Chuyện Tình Cảm Đồng Tính của Elseran

Buổi tối ở Elseran vẫn ồn ào như thường lệ.

Những ngọn đèn không bóng sáng choang lần lượt thắp lên trong màn đêm, các cửa hàng ven đường vẫn tấp nập khách khứa, ánh đèn ấm áp hắt ra từ tủ kính, soi rọi vô vàn món hàng bày biện đẹp mắt.

Trong nhà hàng, tiếng dao dĩa va chạm cùng tiếng cười nói đan xen thành một tấm lưới mỏng, bao trọn sự huyên náo của thành phố không ngủ này.

Yvette tạm biệt Nicole, ôm cô gái đã say mềm về nhà.

Aelinor, say đến mức mềm nhũn như nước mùa xuân, nhẹ bẫng trong vòng tay Yvette, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, mềm mại, ấm áp, phảng phất mùi rượu vang đỏ hòa lẫn với sữa bột.

Không biết có phải do uống rượu hay không, mùi hương cơ thể của Aelinor đã thay đổi rõ rệt. Mùi gỗ cổ thanh khiết, cấm dục hoàn toàn bị che lấp bởi mùi sữa nhàn nhạt tỏa ra từ cô.

Có lẽ đây mới là mùi hương thật sự của Aelinor. Bản chất của mùi gỗ cổ thanh khiết, cấm dục kia thực chất là từ chiếc vỏ kiếm kỳ lạ, Aelinor chỉ là bị nhốt trong đó quá lâu nên mới bị nhiễm một chút mùi mà thôi.

Yvette nhẹ nhàng ôm Aelinor về nhà, bước đi vững vàng. Có lẽ vì ngửi thấy mùi hương quen thuộc mà cảm thấy an tâm, hoặc cũng có thể là do tác dụng phụ của rượu vang đỏ bắt đầu phát huy.

Hơi thở đều đặn vang lên bên tai Yvette.

Chưa về đến nhà, cô gái trong vòng tay đã chìm vào giấc ngủ sâu. Yvette chậm lại bước chân, nhưng Aelinor không biết vì sao lại thốt ra những tiếng mớ ngủ non nớt.

Cô bé thì thầm khe khẽ, dần cuộn tròn lại như con tôm, chóp mũi chạm vào cổ Yvette, từng luồng hơi thở ẩm ướt, nóng hổi phả vào lưng cô.

Bước chân Yvette khẽ khựng lại, ánh đèn đường kéo dài rồi lại rút ngắn bóng hình hai người.

Thế là cô chủ động ghé sát đầu lại.

Tuy nhiên, vẫn không nghe rõ lắm.

“Đây là cải trắng của tôi.”

“Đừng có cướp cải trắng của tôi.”

Miệng Aelinor toàn là cải trắng, trồng cải trắng, nuôi cải trắng, thích cải trắng, không nỡ bỏ cải trắng, như thể cải trắng là tất cả của cô bé.

Yvette thấy vậy vừa buồn cười vừa bất lực.

Cứ như món bánh mì nướng kiểu Pháp quan trọng thì phải ăn ba lần vậy.

Đôi khi Aelinor lại hành xử hệt như một đứa bé, miệng toàn những lời nói kỳ lạ. Lúc thì bảo cô đừng thích lợn rừng, lúc lại sợ người khác cướp cải trắng của mình.

Lợn rừng đại khái là chỉ hướng nguyên heo (Triều Nguyên Trư), một loại ma thú cấp hai toàn thân đen tuyền, được các thợ da ưa chuộng vì lớp da dày và bền bỉ.

Còn về cải trắng…

Mà nói mới nhớ… Aelinor thích ăn cải trắng từ khi nào vậy? Yvette luôn ở bên cạnh cô bé, hiếm khi thấy Aelinor ăn cải trắng, lượng cải trắng cô bé ăn bình thường cũng chỉ là một lát nhỏ kẹp trong bánh sandwich.

Giải thích duy nhất có thể là trong phủ Thành Chủ Elseran có một đầu bếp đặc biệt giỏi nấu cải trắng, Aelinor đã ăn thử vài miếng trước khi say, nên sau khi say vẫn còn vương vấn.

Đây quả thực là chuyện Aelinor có thể làm được, dù sao thì món bánh mì nướng kiểu Pháp quan trọng cô bé cũng phải ăn ba phần mới chịu thôi. Việc sợ người khác cướp cải trắng xảy ra với cô bé cũng là điều hợp lý.

Chỉ là, trong ấn tượng của Yvette, cô kiếm linh nhỏ bé đáng lẽ phải mạnh mẽ hơn một chút, miệng không nên nói “Đừng có cướp cải trắng của tôi.”

“Ít nhất…” Yvette hồi tưởng lại hình ảnh Aelinor lao vun vút trên sân đấu.

“Ít nhất cũng phải nói ‘Xem ai dám cướp cải trắng của tôi!’ mới đúng chứ…”

“Kiếm ma bé ngốc của tôi.”

Tuy nhiên, cô vẫn phải cố gắng an ủi Aelinor, vì câu cuối cùng của cô bé “Đừng có cướp cải trắng của tôi” nghe khá đáng thương, thậm chí còn mang theo chút tủi thân.

“Em bé đừng khóc, không ai cướp cải trắng của em bé đâu, cải trắng mãi mãi là của em bé. Ai dám cướp cải trắng chúng ta sẽ đánh đuổi hắn đi!!!” Yvette dịu dàng vỗ lưng cô bé, như một người mẹ đang an ủi con mình.

“Gừ ư…” Có lẽ vì nghe thấy lời an ủi của Yvette, cô bé trong vòng tay cũng không còn run rẩy nữa. Aelinor chỉ khẽ tựa má lên vai Yvette.

Cô bé sau khi say rượu ngoan ngoãn đến lạ thường. Bình thường chỉ cần ôm nhẹ một cái là cô bé đã ngượng ngùng co quắp ngón chân, căng cứng người muốn thoát ra. Vậy mà giờ đây, Aelinor cứ thế yên lặng nằm trong vòng tay cô.

Khi ghé tai lại gần, Yvette thậm chí còn nghe thấy tiếng mớ ngủ ngây thơ, đáng yêu của cô bé.

Việc thân mật ôm ấp cũng không gặp bất kỳ sự cản trở nào. Aelinor cứ thế yên lặng ngủ ở đó, trút bỏ mọi phòng bị, như thể bất cứ ai cũng có thể dễ dàng bắt giữ cô bé ngay tại chỗ.

Yvette miên man suy nghĩ, trong lòng bỗng dâng lên một ý nghĩ kỳ lạ. Cô gái quay đầu nhìn Aelinor.

Đôi mắt màu đỏ rượu nhắm nghiền, bờ môi mỏng hồng nhuận hơi hé mở, má ửng hồng, đôi tai cũng đỏ ửng như nhuốm máu.

Quyến rũ đến mê hoặc.

“Aelinor ngốc nghếch…”

Yvette trách mắng cô bé. Cô gái bấy lâu nay bị “chỉ trỏ” cuối cùng cũng có cơ hội “trả đũa”.

Cô than phiền đủ thứ về Aelinor, than phiền cô bé phải ăn ba phần bánh mì nướng kiểu Pháp mới chịu, than phiền cô bé ngủ ôm người chặt đến vậy, than phiền sau này cô bé lại không muốn ôm mình…

“Aelinor ngốc nghếch…” Yvette lại một lần nữa than vãn về cô bé.

Cô dường như cũng có chút men say. Sau khi Judith cụng ly với cô, cô cũng đáp lại vài ngụm nhỏ. Hậu vị của cồn bắt đầu từ từ lan lên mặt.

Hơi nóng một chút, dù sao thì cô bé trong vòng tay cũng không hề có nhiệt độ thấp, định luật nhiệt động lực học thứ hai vẫn đang phát huy tác dụng.

May mắn thay, cuối cùng họ cũng về đến nhà an toàn.

Yvette nhẹ nhàng đặt cô bé lên giường, rồi chuẩn bị cởi giày vớ cho Aelinor.

Đôi chân nhỏ nhắn, trắng nõn, thẳng tắp và mềm mại lộ ra dưới váy của cô bé.

Nắm lấy mắt cá chân thon thả, trắng mịn của Aelinor, Yvette từ từ nâng bàn chân nhỏ nhắn, tinh xảo của cô bé trong lòng bàn tay.

Yvette không phải là người mê chân, ít nhất cô cho rằng mình không phải là người mê chân.

Nếu bạn cứ khăng khăng hỏi cô thích “kiểm soát” thứ gì, cô chỉ có thể nói với bạn rằng cô có chứng ái vật.

—Cô thích “lian kiếm”, “lian” theo mọi nghĩa.

Cô thở dài, nhét bàn chân non mềm của Aelinor vào chăn.

“Aelinor ngốc nghếch.” Cô thì thầm khe khẽ.

Rồi như nghĩ ra điều gì đó, cô bắt chước dáng vẻ Aelinor thường ngày, tay trái chống hông, tay phải vươn ra chỉ trỏ, hướng ngón tay về phía cô bé đang ngủ say.

“Cô kiếm ăn bánh mì nướng kiểu Pháp này!”

“Say rượu rồi không còn chút ý thức nào, không biết tự bảo vệ mình.”

“Thế giới bên ngoài rất nguy hiểm, cô biết không? Một kiếm linh ngốc nghếch như cô mà ra ngoài xã hội không biết sẽ bị kẻ xấu bán đi đâu.”

“Chẳng có chút ý thức phòng bị nào cả.”

Yvette mím môi, “Thôi được rồi.”

Cô gái cuối cùng vẫn không nỡ đánh thức Aelinor.

Dáng vẻ cô bé ngoan ngoãn, đáng yêu, chìm vào giấc ngủ sâu khiến cô nhớ đến câu chuyện cổ tích Andersen mà những người hát rong thường kể.

Một vở kịch ngắn ngọt ngào về công chúa ngủ trong rừng và chị gái hiệp sĩ.

Những bụi gai bao quanh lâu đài, công chúa chìm vào giấc ngủ.

Lúc này, cần một chị gái hiệp sĩ xinh đẹp đến đánh thức nàng bằng một nụ hôn.

Chỉ tiếc là cô không phải hiệp sĩ.

Aelinor cũng không phải công chúa.

Nhưng…

Một kiếm sĩ quả thực có thể hôn thanh kiếm yêu quý của mình.

Thế là Yvette tiến lại gần thanh kiếm của mình, cô cúi đầu ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của Aelinor.

Nhìn đôi môi mỏng hồng hào, ẩm ướt của cô bé, màu hồng nhạt dưới ánh đèn tạo cảm giác như thạch rau câu.

Cái miệng ăn nhiều đồ ngọt như vậy liệu có bị nhiễm vị ngọt không?

Vấn đề đã làm cô gái băn khoăn bấy lâu lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí Yvette.

Yvette bỗng muốn nếm thử.