Câu chuyện mà anh dành tặng cho em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2587

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Volume 1 - Chương 1.1: Biên tập viên - Natsume Kotoha

Trong lớp học, những tấm rèm trắng đang đu đưa theo làn gió mùa hè.

Bài thi định kỳ đã kết thúc vào sáng nay, đã đến giờ ra về. Có lẽ vì cảm giác thong thả sau khi thi mà bầu không khí trong lớp học bình yên đến lạ.

Vài học sinh rộn rã nói chuyện với bạn bè vừa mới rời lớp học trong sự hạnh phúc, vài nhóm học sinh thì ung dung bày ra những hộp bento và kể nhau nghe về kế hoạch cho buổi chiều.

Yuto cũng đang thả hồn mình vào không gian êm ấm đó.

Cậu không có gì đặc biệt để làm, chỉ muốn tránh đám đông trên đường về.

Cậu không có người bạn thân nào nên không ai trò chuyện với cậu.

Sau quãng đường dài leo đồi để đến trường, lặng lẽ tham gia lớp học và quan sát mọi người tham gia hoạt động của câu lạc bộ, cậu lại về nhà. Đây đã là cuộc sống thường ngày trong suốt 2 năm 3 tháng kể từ khi cậu nhập học tại ngôi trường danh giá này ở tỉnh Gifu.

Chỉ nửa năm nữa thôi, cuộc sống thường nhật này sẽ kết thúc.

Một khi cậu bước chân vào đại học, một cuộc sống vô tư và ít sự ràng buộc hơn có thể sẽ đến với cậu .

“Cậu đang đọc gì thế?”

“Ồ, cái này à?”

Yuto tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai nữ sinh gần đó.

Cậu không để ý đến chuyện đó lắm.

Tuy nhiên tiêu đề của cuốn sách mà cậu nghe được đã làm con tim cậu rung động.

“──”

Một cảm giác u ám, như thể mực đen đang rót vào lòng ngực của cậu.

Yuto cố kìm nén cảm xúc mà cậu đã quên đi từ rất lâu, cậu hít một hơi thật sâu.

Cậu nhắm mắt lại và cố lấy lại bình tĩnh để cảm giác đó không tràn ra từ trái tim khiến cho cơ thể cậu bị nhuộm đen.

“Ồ, tớ biết nó. Đó từng là đề tài rất nổi vài năm trước, phải không?”

Ấy vậy mà câu nói đó lọt vào tai Yuto.

Đừng nghe, đừng nghe nữa.

“Ừ, tác giả thiên tài trung học.”

“Gần đây, tớ không thấy cậu để ý mấy chuyện đó mà.”

“À, chỉ là sự ngẫu nhiên thôi.”

“Haha, gì thế? Điều đó có nghĩa cậu ấy không phải là một thiên tài à. Tên tác giả là gì ấy nhỉ?”

“Ừm, đó là Fuyu──”

Yuto vùi mặt xuống bàn để không nghe tiếp phần còn lại của cuộc trò chuyện và đợi họ rời đi.

Cuối cùng thì mọi người đã rời đi hết.

Khi cậu ngẩng đầu lên, không còn ai trong lớp học nữa, chỉ còn tiếng ve từ xa tràn ngập căn phòng.

Cậu thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn ra cửa sổ đang mở, cậu có thể nhìn thấy cổng trường.

Một con đường bê tông trải dài xuống dốc xuyên qua những hàng cây từ cổng trường, ở đồng bằng phía xa, những cánh đồng lúa được xếp thẳng hàng với một dòng sông chảy ngang qua.

Nếu cậu nhìn xa hơn, cậu có thể nhìn thấy những ngọn núi xanh thẳm.

Đây là phong cảnh cậu đã ngắm nhìn mỗi ngày suốt hai năm ba tháng theo học ở trường này.

Hãy cứ duy trì cuộc sống bình yên này.

Học hành có điều độ, vươn tới một trường đại học tử tế, dành những ngày tháng bình thường ở trường đại học, có được một việc làm ổn định tại một công ty tan làm đúng giờ, sống những ngày tháng không có thành tựu gì đáng chú ý hay thất bại lớn, không có sóng gió gì cả, chỉ là những ngày êm đềm vĩnh hằng.

Một cuộc sống mà không ai nhớ đến.

Cậu không cần một đam mê rạo rực đốt cháy con tim cậu.

Tuy nhiên thì gió luôn thổi bất ngờ.

“Hiiragi, Yuto-senpai.”

Với một tiếng xé rít, rèm cửa bay phất.

Những tờ giấy chồng trên bàn giáo viên bị cuốn bay.

Cuốn sách tham khảo của ai đó trên bàn rung động mở ra.

Yuto quay về hướng có tiếng gọi tên mình.

Và cậu thấy em ấy.

Một nữ sinh với nụ cười thách thức nhìn cậu ấy từ phía bàn học.

Kiểu tóc bob của em ấy dài hơn một chút so với vai đang lay động trong gió. Tóc em ấy có màu hơi nhạt, nhẹ nhàng phản chiếu ánh nắng mặt trời. Cánh tay và đôi chân mảnh mai của em ấy lộ ra từ bộ đồ hè loáng trắng. Nhưng hơn tất cả, Yuto bị ánh mắt lấp lánh của em ấy làm choáng ngợp.

“Em là ai?”

“Natsume Kotoha.”

Em ấy cười toe toét.

“Hãy để em làm biên tập viên cho anh, Hiiragi-senpai.”

“Hả?”

Cơn gió mạnh mẽ mang theo cái nóng của mùa hè lại thổi lần nữa.

Em ấy thậm chí còn không cố giữ chặt mái tóc của mình bị đung đưa bởi cơn gió và nhìn thẳng vào mắt Yuto.

“Làm ơn… hãy tiếp tục viết tiểu thuyết của anh.”

3070c288-8066-4806-b6ea-828fcec4b399.jpg