Câu chuyện của một lính đánh thuê thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

41 181

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

205 1657

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

(Đang ra)

Vì Sao Ngươi Lại Muốn Trở Thành Phản Diện Lần Nữa?

이만두

Trước giờ, dù có ghét tình tiết nào trong tiểu thuyết, tôi cũng chỉ im lặng mà bỏ qua.Nhưng khoảnh khắc cặp song sinh phản diện giết Daisy — nhân vật mà tôi yêu thích nhất — tôi đã không thể nhẫn nhịn

37 171

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

50 533

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

86 311

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

41 135

Cuộc đua bị giam giữ - Chương 62: Rắc rối với phụ nữ

Đây là gì?

Đó là một tác phẩm điêu khắc bằng gỗ nhỏ hình người có thể nằm gọn trong lòng bàn tay ta.

"Anh thật là vô cảm... Hãy nhìn vào tay Chibi-chan này."

Khi Togari nói với ta điều đó, ta thấy các ngón tay của Chibi có những vết xước và vết cắt khắp. Ừ, nếu...

"Cái này... đau !"

Đột nhiên, một nắm đấm sắt từ trên đầu ta giáng xuống, đó là Razat.

"Con chó ngu ngốc. Nó đã tìm mọi cách để học từ ta, Chibi ấy. Cách làm đồ chạm khắc gỗ đấy."

“Ông… cố tình… đau quá!”

"Mi gọi tao là ông chủ, đồ ngu! Khi Chibi biết hôm nay là sinh nhật mày, ngày nào nó cũng chăm chỉ học, từ làm bánh táo cho đến cách làm đồ chạm khắc gỗ. Ta chưa từng thấy đứa trẻ nào ham học như vậy. Hay mi nên học đi. Hãy học hỏi từ ta nữa !"

Thông thường, ông ta sẽ đánh ta hai lần nếu không phải một lần...nhưng Chibi đó đã đi xa đến mức này đối với ta. Cho đến bây giờ nó chỉ bám lấy ta.

"Chibi-chan đang lớn lên từng chút một ngay cả khi Rush không để ý."

"Chuyện là thế đấy. Nếu là một người bố thì nên học hành tử tế đi."

Ngay cả khi hai người nói vậy…

Ta đoán là cần nói điều gì đó phải không ? Khi Togari nói vậy, ta chợt nhận ra.

Ta nhặt con búp bê lên và nhìn nó. Đầu và tứ chi đều dính liền nhưng trên đầu lại mọc sừng, hai mắt đặt lệch vị trí trông rất khủng khiếp.

 Nhưng……

 Đúng. Vết sẹo duy nhất trên mũi rất to và được khắc rất gọn gàng.

Nó quá to và mặt ta trông thật khủng khiếp, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa đây chính là... ta.

“Niteru?”

Ta nhìn nó và ánh mắt nó sợ hãi, như thể ta sắp khóc tới nơi. Không tốt. Ta cứ quên làm cho Chibi mỉm cười.

“A, nó trông giống hệt ta.”

Nghe những lời đó, trên mặt Chibi lại nở nụ cười, như hoa nở.

"Cảm ơn con. Ta sẽ giữ nó cẩn thận...ừm...có lẽ ta nên đeo nó quanh cổ, hoặc..." Đó là lúc ta cố ôm Chibi.

"Wow, Rush! Dừng lại!!"

"Hả...?" Togari đột nhiên ngăn ta lại. Có chuyện gì?

"Cơ thể như vậy không thể ôm Chibi-chan được! Đi tắm rửa đi!"

Ta hiểu khi hắn nói điều đó. Khi nhìn kỹ hơn... bộ áo giáp da ta đang mặc dính đầy máu.

“Thật không hay, khi cố ôm nó như vậy.” Razat nói đúng. Ta gần như khiến Chibi ướt đẫm máu của con quái vật người đáng sợ đó.

Không còn cách nào khác...

Vì vậy, ta vội vã đến phòng tắm dành cho khách ở khu nhà phụ.

Ta nghe thấy giọng Togari gọi ta từ phía sau, nhưng giờ thì ổn rồi. Có lẽ hắn ấy muốn nói rằng ta quên xà phòng.

Trước phòng tắm, ta hít một hơi thật sâu.

Nhớ lại điều đó đã nhiều năm rồi, ta thậm chí còn chưa bao giờ rửa cơ thể chứ đừng nói đến việc tắm rửa.

Đúng vậy, tất cả đều là lỗi của sư phụ đã ném ta xuống sông khiến ta sợ nước.

Nhưng ta vẫn sợ.

Không cần suy nghĩ, ta nghĩ rằng nếu tôi tắm mà vẫn mặc nguyên quần áo thì có thể giặt sạch mọi thứ nên ta đóng sầm cửa phòng tắm. Tôi đã mở nó.

"Eh"

"Cái gì...đợi đã, Rush !?"

Ở đó, cơ thể mảnh mai của Zeal được bao bọc trong hơi nước.

Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy cô ấy không mặc gì cả. Cô ấy cũng đang tắm à... à.

“Xin lỗi Zeal, nhưng ta có thể tắm chung được không?”

Ngay sau đó, một tiếng hét the thé có thể nghe thấy khắp thành phố xuyên qua tai ta.

Từ lúc đó... tất nhiên là không cần phải nói.

………

…………

……

“Anh ấn tượng lắm đấy, Rush.” Với nụ cười gượng gạo, Togari mang cho ta một miếng hamburger bít tết khổng lồ dành riêng cho ta.

Đối diện ta, Chibi đang ăn bánh trong khi nhìn chằm chằm vào ta.

Và ở chiếc bàn phía sau Chibi, Zeal đang lặng lẽ ăn đồ ăn và quay lưng lại.

"Đó là lý do tôi cố gọi anh lại. Có Zeal trong phòng tắm."

"Ta không nghe thấy."

Mặt ta vô số vết xước sắc nhọn. Phải, đó là từ Zeal.

Nhưng hiện tại, ta không thể hiểu được mọi thứ. Có gì sai khi nhìn Zeal trong bồn tắm?

“À, tôi hiểu rồi, Rush không biết gì về phụ nữ,” Togari nói và giải thích cho ta.

Không chỉ có Loài người mà cả Thú nhân, nam nhân chúng ta cũng không nên nhìn nữ nhân tắm. Ta không nên xem những phần riêng tư như vậy khi chưa được phép.

"Nghĩ mà xem. Rush đột nhiên nhảy vào khi anh đang tắm, người đầy máu, anh nhìn cơ thể của Zeal mà vẫn bình tĩnh. Ngay cả Chibi-chan cũng biết nhiều hơn thế."

"Đó là bởi vì ông chủ chưa bao giờ dạy anh điều gì như thế. Chà, trên chiến trường hầu như không có phụ nữ nên đành chịu thôi, nhưng nếu lần sau anh mà làm vậy nữa, em sẽ nghiêm túc mà giết anh. Hãy nhớ điều đó, Rush!"

Zeal, người ăn xong trước, rời đi. Vẫn còn sự tức giận trong giọng điệu của cô ấy.

“Anh sẽ phải xin lỗi đàng hoàng sau,” Togari bí mật nói, nhưng ta vẫn không thể hiểu được.

Hôm nay bị sao thế này? Vụ Lorenta, vô tình bắt gặp Zeal, tất cả những rắc rối liên quan đến phụ nữ.

Rắc rối hơn nữa… sau đó ta đi ngâm mình dưới sông để tắm nên giờ rất lạnh.

Ăn xong ta sẽ phải cùng Chibi ra sân sau để lau khô người.

Một khu vườn mọc um tùm chưa được chăm sóc. Khi tôi nằm xuống, một bầu trời xanh đặc biệt rộng lớn đập vào mắt ta.

"Bố-tan, ngủ rồi à?" Chibi nhìn vào mặt ta với vẻ lo lắng.

Khi ta hỏi có muốn ngủ cùng không, thì nó cũng bắt chước, rúc vào cạnh ta.

...Đã lâu rồi mình mới được ngủ như thế này, ta nghĩ, nhưng có lẽ do làm việc mệt nên ta nghĩ mình nên chìm vào giấc ngủ thôi...

Dù nghĩ vậy ta chợt thấy tò mò về lời nói của Gail.

Lúc đó, nếu như mình cũng theo chân câu chuyện của hắn và trở thành một con người thì sao…

Nhưng không biết Chibi có vui khi thấy ta như vậy không.

Một mớ cảm xúc lẫn lộn tràn ngập đầu ta.

Ta đoán vấn đề này sẽ không rời khỏi tâm trí trong một thời gian ...

Ta buộc mình phải nhắm mắt lại khi ôm lấy vai Chibi khi nó đang ngủ say.

Ta không hề biết rằng từ nay trở đi, cuộc sống thường ngày của ta, hay thậm chí cả số mệnh của ta, sẽ thay đổi.

**********************

*Cảm ơn bạn đã đọc!

Hiện tại, đây là lúc câu chuyện của Rush và Chibi kết thúc.

Nếu bạn quan tâm đến các chương mới trong tương lai, vui lòng cho tôi xếp hạng, nhận xét và thêm dấu trang.

Chỉ cần một bình luận là được. Nó sẽ cho tôi và Rush sức mạnh để sống!