Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Ký ức bị mất - Chương 180 Nhìn phía sau

Nghĩ lại, sự tồn tại của ta thật là ngu ngốc. Nhưng bây giờ dù có làm gì thì ta cũng không thể sửa được cái đầu ngu ngốc này.

Khi ta mạnh dạn dẫm lên bông hoa mà Nenel đã dạy, một điều gì đó giống như một mô hình thu nhỏ của cuộc sống mà mọi người nhìn thấy ngay trước khi chết chợt lóe lên trong tâm trí ta.

Không, điều đó không đúng. Có phải là ta thật ngu ngốc từ trước đó không ?

Hãy kể cho mọi người nghe về những bông hoa sẽ chữa khỏi cho Matie...Ừ. Được thôi, nhưng làm sao ta có thể nói với mọi người về điều đó...

Dù có chết, ta cũng không thể nói rằng Công chúa Etheria đã nói với ta.

Ta lo lắng…thậm chí còn nhiều hơn trước. Không còn khói bay ra khỏi đầu, ta cảm thấy như mình sắp thở ra lửa.

Nếu bước nặng nề về phía vườn dược liệu ở ngoại lâu đài, ta vẫn có thể nhìn thấy từ xa. Như thể họ đang làm việc trên đồng, Tarzia và những người khác đang vật lộn trong bụi rậm.

"Rush ! Anh đã ở chỗ quái nào vậy?!"

Tarzia chạy lên đầu tiên. Với một giọng nói như sắp khóc.

Ta rối rít xin lỗi, lấy cớ là ta lo lắng cho Chibi, rồi hỏi cô ấy chuyện gì đã xảy ra...

“Tarzia đã kiểm tra rồi, có vẻ như rễ của loài hoa tên là Kuragre sẽ có tác dụng.”

"Hở...?!"

“Tuy nhiên, cuốn sổ mà cô ấy vẽ và sao chép bông hoa đã bị mất, và có vẻ như cô ấy đã giữ nó trong phòng thí nghiệm rất lâu,” Ezar lẩm bẩm với vẻ mặt mệt mỏi.

Nghĩ lại thì, cuốn sách trên đó là... một bản sao...!?

CÔ TA !

Có phải Nenel đã đánh cắp sổ ghi chép của Tarzia trước không ?

Ta không thể tin được cô ấy đã nghiên cứu cô ấy kỹ lưỡng đến vậy... Cô ấy là một công chúa rất sắc sảo.

"Tôi đã hoàn toàn quên mất mọi thứ, ngoại trừ đó là một cánh hoa màu vàng...Tôi đã tìm kiếm quanh đây rất lâu nhưng không tìm thấy gì cả. Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này, cuộc đời của Matie-san sẽ bị hủy hoại !"

Hmm, cho dù nó không lành đi nữa, ta cũng không nghĩ người phụ nữ đó sẽ chết. Nhưng ta càng trở nên rắc rối hơn. Điều này có nghĩa là ta là người duy nhất nhớ được hình dáng của Kuragre.

Bây giờ... làm sao ta có thể nói điều này cho mọi người... Đúng rồi !

"Tarzia, đó là một bông hoa nhỏ nở trong bóng râm đúng không ? Và hình như nó có sáu cánh..."

"À, vâng, vâng !? Giờ nghĩ lại, tôi nhớ ra điều gì đó tương tự như thế ! Rush-san, làm sao anh biết điều đó ?"

Cô ấy nhảy lên người ta. Được rồi, nhưng xin hãy bình tĩnh.

"À, à... sư phụ ta từng kể cho ta nghe từ lâu rồi. Đó là một loài hoa rất đẹp nở vào những đêm trăng."

"Thật tuyệt vời, ! Nhưng... Kuragre là một loại dược thảo ban đầu chỉ mọc ở phía bắc. Sư phụ, người biết điều đó...rất am hiểu."

Ta chỉ cười và giả vờ. Xin thứ lỗi cho ta, sư phụ.

Chà, bây giờ ta đã học được điều gì đó hay ho, ta đoán tất cả những gì ta phải làm là tìm kiếm nó.

"Ừ, cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Tôi nghĩ...gần cổng Tây. Có một nơi luôn có bóng râm nên tôi đã trồng ở đó. Đó là một bông hoa rất nhỏ nên phải chú ý cẩn thận. Nó...…”

Đó là lúc ta rất ấn tượng. Dưới chân ta vang lên một âm thanh nhỏ...

"Rush-san..."

"V-vâng?"

Ta cảm thấy một cảm giác kỳ lạ đang dần dần truyền đến từ lòng bàn chân.

“Tôi khá chắc là mình đã trồng Kuragre gần đó…”

"V-vâng..."

Cùng lúc đó, một giọt mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng ta...

“Anh có thể dời chân ra được không ?”

"A……"

Hoàn thành.