Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Rush đến lâu đài lần đầu tiên - Chương 72 Công chúa chân trần phần 1

"~~~~~~~~!!!"

“……!”

Chuyện xảy ra đột ngột, ta đang đợi để bắt nó thì bị húc vào đầu… Ta cũng ôm đầu đau đớn nhưng đó là phần thưởng xứng đáng.

“Nnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn! Ta chỉ muốn làm ngươi ngạc nhiên! Đó không phải là một thất bại lớn sao ? Chỉ cần thêm một chút khoảng cách và thời gian !”

Chủ nhân của giọng nói vừa sải bước dài bước về phía ta vừa xoa trán. Ơ, con gái !?

"Ngươi... là ai ?" Ta ngạc nhiên. Xét theo chiều cao thì cô ấy trẻ hơn ta rất nhiều, nói cách khác là một cô gái. Nó có cảm giác già hơn Chibi rất nhiều. Có lẽ là khoảng giữa tuổi thiếu niên.

Cô ấy có mái tóc vàng trong suốt dài đến thắt lưng, mặc bộ quần áo màu trắng tuyệt đẹp phủ đầy cỏ khô. Vâng, ta không thể diễn tả nó được.

Cô gái dừng lại trước mặt ta với đôi mắt đẫm lệ và nhìn ta với vẻ ngạc nhiên trên khuôn mặt.

“À, thưa ngài… ngài không phải người ở đây sao ?”

"A? Cô vừa bất ngờ đánh vào đầu ta !? Ta không biết còn gì để nói nữa không." Đầu ta ong ong vì cú đánh vừa rồi.

“Ta có thể nói gì đây, ta… Không sai lầm khi ngươi thò đầu ra vào lúc ta nhảy ra vào đúng thời điểm hoàn hảo !”

Người phụ nữ này bị gì thế ? Thay vì xin lỗi, cô ấy lại cố thêm.

"Nhân tiện, thưa ngài..." Đột nhiên, ngay khi người phụ nữ đưa mặt lại gần cơ thể ta, cô ấy bắt đầu ngửi thấy mùi của ta.

Này, đừng có ngốc nữa ! Sau khi bị Zeal cào trong lúc tắm hôm nọ, ta vẫn chưa tắm rửa cơ thể đó !

"Ngươi... là Người thú của Lioneng ?" Cô ấy nói khi nhìn chằm chằm vào mặt ta với đôi mắt vàng sáng ngời.

“Người, người thú !?” Đây là lần ta nghe từ đó.

“Đó là cách mà bổn nương gọi chủng tộc của ngươi, ta nghĩ bên ngươi thì là Thú nhân.”

À, ta hiểu rồi, đó không phải là Người thú (kemonobito) mà là Thú nhân (kemonohito)… Sư phụ gọi ta như vậy phải không ?

Không quan tâm đến bộ váy xinh đẹp của mình, cô sải bước băng qua bãi cỏ và ngồi xuống đài phun nước khô héo vừa rồi.

Chơi trốn tìm một mình không vui đâu. Cô có vẻ nghiêm túc đấy.

“Ta không nhớ mình đang chơi trốn tìm,” ta nói khi ngồi xuống cạnh cô ấy. Chà, nếu có Chibi ở đây, có lẽ nó đã trở thành bạn chơi tốt của cô nàng tomboy này, nhưng...

Ý ta là, tay chân của cô ta lấm lem bùn đất, da trắng bệch nên vết bẩn rất dễ thấy. Hơn nữa, thậm chí còn không đi giày.

“…Đang nhìn gì thế?” Cô ấy liếc nhìn ta, tự hỏi liệu ta có đang nhìn vào chân mình không.

“Cô đã làm gì với đôi giày của mình thế?”

"Ồ, ta không thích những thứ chật chội như vậy. Thực ra thì ngươi cũng không đi giày. Là hai người đều giống nhau."

“Đừng nói vậy với ta, ta không đi cũng không sao.”

"Vậy thì đừng nói những thứ nhàm chán nữa. Mang giày hay không là quyền của ta."

...Cái gã hiệp sĩ đến chỗ ta là cái quái gì vậy? Không, cách hắn nói chuyện còn khó chịu hơn nữa. Nếu không có nơi như thế này, có lẽ ta đã đấm hắn một phát rồi... nhưng dù sao thì hắn cũng là một con người bình thường, có lẽ sẽ chết sớm thôi. Cứ từ từ.

Và rồi, chưa nói với nhau một lời nào, một cơn gió mát lạ lùng thổi qua.

“Thưa ngài... ngài có giận không?'' Trong im lặng, cô ấy nhìn vào mặt ta với vẻ quan tâm.

Không, ta không đặc biệt tức giận... nhưng ta chỉ không thích những người nói những điều như thế này. Cho dù đó là Lorenta, người có thái độ kỳ lạ với ta, hay Zeal, người khó nắm bắt.

"Không, không sao. Nhưng mà cô có ổn khi ở đây không?"

"Có lẽ những người xung quanh ta sẽ sớm đến đây để tìm thôi. Nhưng... ta chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống trong lâu đài lại ngột ngạt và hình thức đến thế..."

Cô đang ôm đầu gối và nhìn chằm chằm vào những ngón chân lấm bùn của mình bằng đôi mắt cô đơn.

"Nó giống như... đôi giày."