Câu chuyện của một lính đánh thuê thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Lính đánh thuê Rush đón một đứa trẻ - Chương 16: Đứa trẻ phần 8

"Đó là một chiếc rìu sắc bén. Tôi nghĩ nó được làm bởi một thợ lành nghề..." Gail đã rất ấn tượng khi nhìn thấy vết cắt của chiếc rìu trên những nạn nhân đầu tiên.

Đúng vậy, ta đã sử dụng nhiều loại vũ khí khác nhau trên chiến trường cho đến bây giờ, nhưng thành thật mà nói, sự sắc bén của nó vượt xa mong đợi của ta.

Nó không phải là một chiếc rìu tấn công bằng trọng lượng của nó, nó là một chiếc rìu lớn sắc bén như một thanh kiếm để chém. Ta không biết thợ rèn nổi tiếng nào đã làm ra nó. Nhưng nó đáng giá bằng một viên ngọc…

Này phải vậy không ?!?

Mồ hôi lạnh chảy xuống dọc sống lưng.

Đúng vậy, nhất định là nó.

Bọn trộm đang theo đuổi thứ này ! Cái rìu này của ta !

Nếu là như vậy, thì ta có thể hiểu tại sao chúng nói rằng đã tìm thấy nó. Đó là lý do tại sao đội của ta đáng giá... cái đại rìu này.

Nói như vậy, lúc đó đi cửa hàng vũ khí lão già đó đã khai ra giá trị của chiếc rìu này và chủ nhân của nó à ?!

Đừng đùa với ta! Điều đó có nghĩa là lão già kia có ý định chơi ta à? Thứ lỗi cho ta. Nhưng khi về nhà ta sẽ bắt lão già đó và cho một trận tơi bời!

... Không, sẽ vô nghĩa nếu giết ngay lập tức. 2 30 cú đánh, hay…

Trong khi đang nghĩ về những điều này, Zeal xuất hiện từ bụi cây, trên tay là đứa nhỏ.

"Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa ngoan ngoan. Con sẽ sớm được thấy cha thôi~"

Cô ấy đã quen với việc chăm sóc trẻ em. Ta có một chút ấn tượng nhưng……

"Chào~~~ Rush, đó là con của anh, Pfff."

"Không, nó không phải con ta."

"Tôi không biết anh lấy nó từ đâu, nhưng nó là con của anh phải không, cha Rush?"

"Đã! Bảo! Rồi! Ta không phải cha nó!"

Nghe những lời đó, đứa nhỏ lại bắt đầu khóc với cái giọng chói tai.

“Ôi đáng sợ quá, cha con vừa nóng tính vừa to tiếng, thật tệ phải không~”

Ruth vừa nói vừa cười dưới chân Zeal.

"Các ngươi..."

Kìm nén mong muốn đánh một trận, cuối cùng bọn ta trở về nhà mà không có thu hoạch gì.

Tuy nhiên, bọn ta vẫn không biết rằng sự tồn tại của những tên trộm vô nhân đạo này sẽ quyết định số phận của chúng ta... không, kết quả của cuộc chiến này.

・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・・

Cuối cùng, bọn ta hầu như không nói chuyện gì trong xe ngựa trên đường về nhà.

Có nhiều rắc rối khác nhau, chẳng hạn như mất một người do mắc bẫy của một tên trộm đáng sợ và thực tế là thu hoạch công việc bằng không. Tuy nhiên, chibi này mới là vấn đề.

 Hơn thế nữa……

“Từ chiều cao, nó khoảng 4,5 tuổi…” Zeal lẩm bẩm, nhìn vào chibi mà ta đang cầm. Cô ấy có vẻ biết rất nhiều về cách chăm sóc trẻ con, vì vậy ta muốn giao Chibi cho cô ấy...

Nhưng có lẽ bởi vì ta là người đầu tiên nhìn thấy nó, nên cho dù có đưa cho Ruth hay đưa cho Gail, nó lập tức khóc.

"Tôi tự hỏi có lẽ nó đã coi Rush-san như cha mẹ thật rồi", Ruth nói với khuôn mặt lạnh lùng. Cuối cùng nó về tay ta.

Đúng như dự đoán, nó la hét mệt mỏi, và rồi ngủ lúc nào không hay.

Tóc đen giống màu lông ta. Khi vuốt nó, nó khá cứng, có thể là do bụi.

Chỉ mặc duy nhất một chiếc áo rộng thùng thình, rách bươm, tay chân đầy vết đất và trầy xước. Ta có thể hiểu rõ điều đó bởi vì nó là một con người không có sợi lông nào trên cơ thể.

"Tôi thấy ánh sáng rồi, gần về đến rồi"

Ta nghe giọng của Gail từ bên ngoài cỗ xe khi hắn đang đánh ngựa.

Có lẽ vì hầu như không nói chuyện nên cảm giác như mất nhiều thời gian... Ta nghĩ và vươn vai. Có lẽ do ôm Chibi lâu quá mà toàn thân ta bị co rúm lại, đau điếng.

Nhìn ra bên ngoài, mặt trời đã lặn và trời bắt đầu tối. Lúc này, báo cáo dọn dẹp sẽ là ngày mai, và ta phải gặp ông già ở cửa hàng vũ khí ...

Không, quan trọng hơn là phải làm gì với con Chibi này.

Không, trước đó… ta đói.

Khi về nhà, ta sẽ bảo Togari làm cho ta một bữa ăn trước

Món đậu hắn làm hôm trước rất ngon. Ngoài ra còn có khoai tây. Khoai tây mới hấp với nhiều bơ, nó rất ngon. Chà, bây giờ ta có thể dễ dàng ăn 10... không, 30 phần. Sau đó, bánh mì mới nướng ......

“Rush, anh không sao chứ?” Giọng nói của Zeal đột nhiên cắt đứt suy nghĩ của ta.

"Khi về, em có vài điều muốn nói, được chứ?"

Lúc đó, cuối cùng ta cũng nhớ ra những gì Zeal đã nói trước đây. Phải, ta cũng phải hỏi. Vào thời điểm đó, ý nghĩa của những từ mà ta không thể hỏi ...